Old school Swatch Watches
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211591

Bình chọn: 8.5.00/10/1159 lượt.

con ngựa hí lên inh ỏi, dùng dằng chẳng chịu đi. Có con đứng hẳn lại quay đầu ra phía sau như muốn chạy trốn.

Gã hán tử ốm như cây tre, quất mạnh roi da vào hông ngựa hét to lướt tới khu rừng trước mặt.

Lão phu nhân cả mắng:

- Loài súc sinh vo âdụng! Nghe tiếng mèo rừng kêu đã sợ sệt còn làm gì được?..

Bầy ngựa bị mọi người tra roi, nên phải lướt tới khu rừng. Khi mọi người vừa vào trong độ mười trượng. Thấy cây cao bóng mát, cây cỏ xanh ngát, trông rất sầm uất...

Bỗng nhiên có tiếng hét lanh lảnh như từ cõi âm đưa lại:

- Các ngươi là ai, dám cả gan xâm nhập vào đây trong đêm tăm tối. Vạn Thú Sơn trang không thể tiếp kẻ vô danh!

Tây Sơn Nhất Kiếm quỷ đều dùng ngựa. Chỉ thấy một người đứng bên vệ đường, dưới chân có một cặp mãnh hổ cực to nằm phủ phục.

Bầy ngựa nghe tiếng hai con cọp gầm rống liên hồi, liền nhảy dựng lên.

Ông già râu gò cương ngựa và nói:

- Tây Sơn Nhất Khuất quỷ lỡ đi qua quí địa, mà không kịp hỏi thăm trước, xin quý vị tha lỗi.

Người lạ mặt đối diện A lên một tiếng kinh ngạc và nói:

- Quý vị là Tây Sơn Nhất Khuất Thập quỷ ư?

Ông già râu dài đáp :

- Chính phải. Hôm nay chúng tôi có chuyện cần giải quyết, muốn mượn đường qua Mã Bình, lúc trở về sẽ ghé tạ tội !

Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ vốn rất kiêu ngạo không coi ai ra gì, thường khi nói chuyện với người khác ít khi dùng thứ ngôn ngữ khách sáo. Thế mà hôm nay đầu lãnh của chúng dùng lời lẽ êm dịu như thế là do hai nguyên nhân. Một là Vạn Thú sơn trang các nhân vật ở đây rất lợi hại, hai là để dành sức lực đối phó với Thần Điêu Đại Hiệp, cho nên chúng chẳng tị hiềm tiểu tiết mà tỏ nhượng bộ.

Người lạ đối diện nói:

- Các vị đợi trong giây lát!

Rồi g cất tiếng nói thât to vào trong rừng.

- Đại ca! Tây Sơn Nhất Khuất quỷ muốn mựơn đường qua Mã Bình, lúc trở về ghé tạ tội.

Bầy quỷ nghe người kia lập lại lời nói này đều lấy làm bất bình, và nghĩ thầm :

- Đừng mong chúng ta trở vể đây tạ tội, đấy chẳng qua là lời nói khách sáo mà thôi. Chưa bao giờ Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ biết cúi đầu trước người nào.

Nên biết rõ bọn Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ mỗi nguời đều võ nghệ kinh người, đã cắt huyết ăn thề. Lúc đầu chỉ có vài người, sau quy tụ đến mười tên. Cho nên tiếng đồn lan rộng về khí thế cùng hung cực ác của chúng.

Mấy năm về trước chúng ẩn trú tại Thiểm Tây, Tấn Nam đã nhũng nhiễu tung hoành, giới võ lâm không ai muốn gây sự với chúng. Nếu đêm nay chúng không có ưước hẹn với Thần Điêu Đại hiệp thì không bao giờ dùng lời lẽ khiêm tốn như vậy, mà trái lại sẽ gây ra một trận dầu sôi lửa bỏng.

Bỗng nghe từ trong rừng sâu vang dội tiếng lách cạch và có tiếng người nói :

- Tạ tội làm gì ? Không thể cho ai đi qua con đường trong Vạn Thú Sơn Trang.

Bầy quỷ nghe đến đây cả giận, gã hán tử ốm cao như cây tre cười lanh lảnh và nói to :

- Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ gặp đường là đi, không cần ai nhường hay cho phép gì cả.

Nói xong gã giục vó buông cương thúc mạnh con ngựa đi về phía trước. Người lạ tay tảvung ra, vẫy đôi mãnh hổ rượt theo truy cản. Gã cao ốm như cây tre cả kinh dừng lại, cũng may cho gã giỏi về môn mã kỵ, nên không bị con ngựa hất nhào xuống đất. Đôi châng kẹp chặt hông ngựa và kềm giữ chiếc yên, hai tay rút ra hai cây trường thương nhắm ngay đầu mãnh hổ phóng tới.

Con mãnh hổ bên tả trúng phải mũi thương rống lên inh ỏi, thì con mãnh hổ bên hữu đã nhảy chụp vào yên ngựa. Cả ngựa lẫn gã cao ốm đều té nhào xuống đất.

Gã lồm cồm đứng dậy và hét to :

- Quý bạn lấy vũ khí ra mau !

Vừa hét xong, cây thương bên tả lao mạnh vào con mãnh hổ bên tả, tay bên hữu kích con hổ bên hữu, cứ thế tả xung hữu đột mà chẳng nhìn về phía trước, vì gã dùng thế Song long phục uyên để đả kích mãnh hổ.

Người đối diện cất tiếng kêu lanh lảnh :

- Ngươi cả gan đả thương mấy con mèo nhà ta ! Ta nhất định không để yên cho ngươi thoát khỏi đây, vì mọi việc xảy ra do ngươi gây sự ! Bớ Vô thường quỷ ! Ngươi hãy bỏ đôi thương nơi tay xuống cho mau!

Gã hán tử ốm như cây tre, nghe người ta gọi đúng ngoại hiệu của mình nên thất kinh nói :

- Tôn giá là ai ? Vạn Thú Sơn Trang lúc trước tại Tây Lương, vì sao đòi qua Tấn Nam ? Tôn giá bảo tôi bỏ đôi thương xuống đất ắt có sự dung tình chăng ?

Người đối diện nói :

- Vạn Thú Sơn Trang là nhà của ta, việc gì phải bẩm báo với Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ ? Tây Lương không ở yên, nên ta đổi về Tấn Nam. Đại ca ta cấm mọi người qua lại khu rừng này không phải là khách khí đâu. Vì tam ca ta lâm bệnh, không muốn người lạ đến quẩy rầy, nào ngờ.. nào ngờ ..

Nói đến đây người đối diện ngừng hẳn, và nhanh như chớp hoành thân đến sát Vô Thường Quỷ, thò tay chộp nhanh cây trường thương.

Vô Thường Quỷ không ngờ được gã xuất thủ bất ngờ như thế, nên dùng hết sức để đoạt lại.

Hai tiếng "rắc" nổi lên, cặp trường thương gãy ra làm bốn đoạn. Vô Thường Quỷ hai cái cán và người lạ cầm giữ hai đầu thương, làm mọi người bên ngoài vô cùng thán phục công lực của hai người, vì cây trường thương này làm bằng thép cứng. Bọn Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ vô cùng rúng động. Vị thủ lãnh của bầy quỷ là Trường Tu Quỷ cất tiếng nói to :

- Tôn giá có phải