o bụng tôi rồi hét to:
- Để ta mổ ruột ngươi xem lòng dạ ngươi thế nào mà có tâm tánh như thế ấy?
Quách Tường nghe đến đây cả sợ, muốn hét lên một tiếng, nhưng cố dằn kịp. Nàng đưa mắt nhìn về bon Tây Sơn Nhất Khuất quỷ thấy người nào cũng lộ vẻ trầm ngâm và hiện lên nét mặt đầy hung ác.
Nàng dợm nói một tiếng tốt lắmÕ thì đã nghe g đại hán tiếp tục nói: - Trong lúc nguy hiểm này, vợ lớn và bốn cô tiểu thiếp của tồi quy trước mặt g cầu xin dung mạng cho tôi! Cô thiếp thứ ba và thứ tư cất tiếng khóc ồ ồ. Thật là giả tạo!
Tôi quá tức giận và hét to: - Thần Điêu Đại Hiệp! Ngươi hãy xuống tay, ngươi hãy giết ta mau đi! Tây Sơn Nhất Khuất quỷ, âm hồn chẳng bao giờ tan, sẽ đeo đuổi mãi mãi.
Gã nhíu mày nhăn mặt, hướng vào năm cô vợ của tôi nói: - Cái phường vô ân bạc ngãi ! Các ngươi còn muốn xin mạng sống cho nó ư !
Năm cô vợ của tôi trơ trơ như tượng đá. Gã lại nói tiếp: - Tốt lắm! Hôm nay ta chẳng giết ngươi và nhắn nhủ cùng bọn Tây Sơn Nhất Khuất quỷ, vào đêm cuối tháng, ta sẽ đợi chúng nó ở Mã Bình. Con quỷ nhất khuất nào tận số hãy đến gặp ta mà hầu chuyện! Còn nếu chẳng đủ can đảm hay bận việc gì thì cả bọn Tây Sơn Nhất Khuất quỷ hãy đến Sơn tây mà tìm ra. Lúc ấy các ngươi sẽ không còn sống xót trở về! Mọi người nghe nói dứt câu chuyện, ai cũng đều suy nghĩ mà chẳng nói gì cả.
Trong chốc lát lão phụ nhân lại nói:
- Gã dùng loại đao kiếm gì... và võ công của gã theo môn phái nào?
Gã đại hán nói:
- Thần Điêu Đại Hiệp chỉ còn cánh tay trái và không có cầm binh khí gì cả?... Võ công của gã ... tôi đã nhận xét rất kỹ... nhưng không biết môn phái nào!
Lão phụ nhân lại nói:
- Đại ca! Thất đệ bị người ta chế phục, tay chân lại cao diệu như thế, ắt là hắn theo phái võ tà môn nào đó! Theo tôi nghĩ lấy nhiều thắng ít. Bây giờ đại ca ra mặt chống với hắn, tôi và Ngũ đệ ở ngoài ám trợ. Ta lấy ra ba chống một, ta cứ liên tục đả kích thì hắn khó bề mà thi triển võ công.
Ông già râu hay Trường Tu quỷ cúi đầu nghĩ ngợi giây lát, đoạn lắc đầu nói:
- Thần Điêu Đại Hiệp tên tuổi cũng khá lớn! Hôm nay ra mặt gây chiến với chúng ta, ắt là nó lo liệu trước cả rồi. Vậy thì tôi và muội ra mặt nghinh chiến, còn ngũ đệ và Lục đệ thì đột kích sau lưng, Cửu muội thì xạ ám khí, Thập đệ thì phóng độc khí. Tam đệ, Tứ đệ thì dùng địa đường đạo mà sát phạt dưới chân, Thất đệ, Bát đệ thì cầm binh khí dài mà kích vào. Cốt ý làm cho gã rúng động tâm thần. Tân Sơn Nhất Khuất quỷ từ khi kết bái tới nay, ít có khi động thủ một lượt mười người! Hôm nay là lần thứ nhất, nếu như hạnó không xong, thì bầy quỷ giả chúng ta đều thành quỷ thiệt hết cả...
Lão lùn đầu to cất tiếng bảo:
- Đại ca! Theo tôi nghĩ mười người mà đánh một người, thắng chẳng ai khen, nếu mà trong giới võ lâm hào kiệt biết được họ sẽ cười mãi chúng ta.
Lão phụ nhân nói:
- Lúc Thần Điêu Đại Hiệp chết rồi, còn con gái nhãi ranh này ta giết nó luôn, thì câu chuyện đêm hôm nào ai biết nữa mà nói!
Khi lão phụ nhân này dứt lời bà ta vung tay ra quật mạnh vào Quách Tường.
Lão lùn to đầu lật đật giữ tay áo rộng che trước mặt Quách Tường, thì một mũi ám khí đã rẹt vào tay áo của ông.
Lão lùn to đầu cất tiếng hét lên:
- Nhị tỉ! Cô em nhỏ này của tôi mang đến, tỉ tỉ không nên làm hại đến tính mạng nó...
Và ông quay sang Quách Tường bảo:
- Quách tiểu cô nương! Nếu cô nương muốn gặp Thần Điêu Đại Hiệp thì câu chuyện tối nay ngươi phải hứa không được nói với ai cả. Nếu ngươi cãi lại thì thiệt hại đến thân nghe chưa!
Quách Tường đã quá kinh sợ, lại quá uất ức nên thầm tưởng:
- Lão thái bà này nỡ dùng ám khí độc hại ta, nếu không nhờ chú lùn cứu thoát, thì ta sẽ chết tức khắc.
Nàng nhỏ nhẹ trả lời:
- Tôi chẳng nói gì cả!
Lão phụ nhân lại nói gắt:
- Ngươi dám bênh kẻ lạ, mà không nể vì mười anh em sao? L o lùn đầu to nói: - Thần Điêu Đại Hiệp đ xuất hiện trong giới giang hồ trên mười năm. Tôi chỉ nghe nói chớ làm gì quen biết được mà bênh vực? Vảlại, gã là một người cô độc chẳng nói với ai chuyện gì, ngày tối quanh quẩn bên con chim Điêu làm bạn!
Nói đến đây lão sợ có chuyện lôi thôi nữa, nên kéo cương ngựa và hét to:
- Chạy mau lên!
Mọi người cũng như lão, giục ngựa phi rất nhanh, và lão lùn đầu to cho ngựa chạy song song bên Quách Tường bảo nhỏ:
- Tối nay hễ mọi người đánh nhau, ngươi hãy ở kế bên ta nghe chưa?
Quách Tường se sẽ gật đầu... Vì nàng cũng biết rằng bọn này tay nhám tựa gai, lòng dạnh sài lang hổ báo, câu chuyện chưa có gì đ vội ra tay độc thủ, trong bọn thập quỷ chỉ trông cậy vào lão lùn đầu to mà thôi, vì ông này có vè lo lắng nói riêng cho nàng mà cố giấu kỹ chín người trong nhóm Nhất Khuất quỷ.
Quách Tường ngồi trên lưng ngựa, lẫn lộn với mọi người và cũng giục vó buông cương như nam tử, lòng vẫn ái ngại, luôn luôn lo nghĩ đến Thần Điêu Đại Hiệp.
Trước mặt nàng là bọn Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ mỗi người võ lực cao thâm, Thần Điêu võ công tuy mạnh, nhưng làm sao địch nổi cả mười?
Nàng nghĩ thầm:
- Nếu cha mẹ ta có gịp đi ngang qua đây, thì nhất định cứu tử cho Thần Điêu!
Bấy giờ phía trước mặt bỗng nghe tiếng con rống từ khu rừng đưa ra, và ba
