Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211324

Bình chọn: 8.00/10/1132 lượt.

. Quách Tường thấy một vài bóng người đen đen xuất hiện lẹ như chớp rời khỏi mật lâm phi vun vút ra ngoài.

Nàng biết sắp có việc nguy hiểm xảy ra, nên quày cương ngựa chạy ra khỏi mật lâm.

Đại Đầu Quỷ cả sợ kêu to :

- Quách cô nương ! Chẳ ng nên chạy bậy! Và lão giục ngựa đuổi theo!

Quách Tường ra khỏi khu rừng, trước mặt nàng là một phong cảnh thiên nhiên cực kỳ diễm lệ, một cánh đồng bằng tuyết phủ trắng xóa, có năm người đang dẫn bầy thù rừng phân chia đội ngũ ra Đông, Tây, Nam, Bắc để bao vây một vật gì. Mà bầy thú này được huấn luyện rất kỹ, cho nên nhiều ác thú mà không con nào chống lại con nào.

Quách Tường nửa sợ nửa vui, thấy các đội dã thú lần lượt khép chặt vòng vây, đột nhiên có một bóng trắng xẹt ra rất nhanh thóat khỏi vòng vây và chạy về phía Quách Tường, giống như con chó nhỏ.

Quách Tường cả kinh nhìn không chớp mắt, đôi tay giữ chặt cương ngựa.

Con thú nhỏ còn cách nàng độ vài trượng, lập tức dừng lại và giương đôi mắt nhỏ như minh châu nhìn nàng. Đôi mắt long lanh tuyệt đẹp, như một đốm lửa hồng trong đêm tối.

Anh em họ Sử kêu to :

- Cửu Vĩ Linh Hồ ! Cửu Vĩ Linh Hồ ! Nóở bên này.

Bầy thú như sơn băng địa liệt đổ xô về phía nàng. Quách Tường hoảng sợ vì thấy bầy thú đến bên mình, liền giục ngựa thối lui, không ngờ con ngựa quá sợ hãi run lên bần bật, không chạy được nữa, đôi chân lảo đảo và ngã quỵ xuống đất.

Quách Tường run sợ không kém và nói :

- Bầy thú đi đến đây, đạp thân thể ta nát ngướu, và da thịt sẽ biến thành bùn.

Nàng vội vã rời yên ngựa chạy ra ngoài, mũi nàng ngửi phải một luồng gió lạnh muốn nôn mửa. Bầy thú dữ đông như thác lũ cuồn cuộn chạy qua nàng, phút chốc xa dần.

Lúc bấy giờ bọn Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ sắp ra khỏi rừng. Trường Tu Quỷ nói :

- Anh em họ Sử võ công tối diệu, theo ta nghĩ cũng không đáng sợ mà chỉ ngại bầy súc sanh độc ác của chúng. Tối nay chúng ta phải dành sức đối phó với Thần Điêu Đại hiệp. Hãy chạy mau anh em !

Lão phụ nhân thúc ngựa đến ngang Trường Tu Quỷ nói :

- Tốt lắm ! Tối nay giết xong Thần Điêu Đại hiệp, ngày mai về đây mặc sức nướng sư tử, xào lão hổ!

Cả bọn vỗ ngựa phi nhanh ra khỏi ven rừng.

Bồng nghe có tiếng cọp gầm và sư tử rống vang dậy, bầy thú đuổi về hướng mấy người này, phân bày đội ngũ trông rất chỉnh tề. Vài con sư tử rống nghe muốn vỡ mật.

Trường Tu Quỷ biến sắc nói to :

- Nguy to ! Chúng ta hãy chạy mau !

Thì đã nghe ba bề bốn bên dã thú cất tiếng gầm rống, kêu inh ỏi mà bầy Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ bị kẹt giữa vòng vây.

Trường Tu Quỷ liền bảo mọi người nhảy xuống ngựa, chia ra năm hướng và cầm chặt khí giới đề phòng dã thú tấn công.

Mỗi người đứng một hướng, trong mười người kết thành một vòng khá rộng.

Bấy giờ Đại Đầu Quỷ mới kêu Quách Tường bảo :

- Quách cô nương ! Ngươi trở về mau kẻo lâm nhiều chuyện nguy hiểm.

Quách Tường nói :

- Thần Điêu Đại hiệp đâu ? Ông bảo đưa tôi đi gặp Thần Điêu Đại hiệp mà !

Đại Đầu Quỷ nói :

- Ngươi chẳng thấy ác thú đầy rẫy đó sao ?

Quách Tường nói :

- Có gì mà sợ ! Ông hãy tìm chủ nhân Vạn Thú Sơ n trang mà thuyết đạo lý cho họ nghe. Vì chúng ta còn ước hẹn với Thần Điêu Đại hiệp ! Nói một chút có tốn công bao nhiêu ?

Đại Đầu Quỷ nhăn mặt nói :

- Không được ! Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ có bao giờ nói đạo lý với ai ?

Bấy giờ năm anh em họ Sử mang bầy thú trở lại. Năm người đều mặc áo da hổ cừu dài, chỉ còn cách Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ độ sáu bảy trượng. Họ bèn dừng lại.

Năm anh em Sử Mạnh Kiện cất tiếng nói :

- Vạn Thú Sơ n Trang và Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ không hề mất lòng, tại sao các vị phóng hỏa đốt rừng làm sẩy mất con Cửu Vĩ Linh Hồ của ta ?

Quách Tường nghe trong giọng nói hàm chứa sự phẫn nộ ghê gớm nên nghĩ thầm :

- Con thú nhỏ lúc nãy thỉnh thoảng cũng tìm ra, có gì mà những người này có vẻ lo sợ như vậy ? Con thú nhỏ có bộ lông trắng này là Cửu Vĩ Linh Hồ sao ? No có công dụng về việc gì ?

Lão phụ nhân áo đỏ quần hồng nói :

- Công việc hôm nay là do sơ sót của Sử thị huynh đệ, Vạn Thú Sơn Trang tại Tây lương lập nghiệp đột nhiên lại đòi ra Sơn Tây. Những khách qua lại đường này trong đêm tối thì ai mà liệu được. Khi không đem lời trách cứ người đi đường sao phải ?

Bách Ngạch Sơ n Sử bá Uy hét to :

- Cớ sự hôm nay không có gì để lý luận. Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ sẽ không còn sót một tên nào ở đây !

Đoạn hét lên một tiếng đầy căm hờn và song chưởng vung ra như muời cái vút hổ, chụp xuống người Trường Tu Quỷ. Bàn tay chưa chạm vào người, đã có luồng gió cực mạnh thổi tới.

Trường Tu Quỷ thối lui một bước, và nghiêng mình qua bên tả với ra sau lưng rút ra cây gậy sắt, quét mạnh vào đôi tay Sử bá Uy.

Sử bá Uy chiêu thế thật mạnh, thâu hồi được đôi tay hổ trảo, bị cây thiết trượng đánh vào, làm nóng ran cả đôi bàn tay, nếu trễ một chút thì đã gãy lìa.

Sử bá Uy cả kinh nghĩ thầm :

- Mấy năm qua Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ nổi tiếng khắp giang hồ, thực chẳng sai!

Chàng liền rút trong mình ra cặp song câu chẳng đều nhau, tay hữu cầm một cái câu nặng 1 8 cân, tay tả cầm một cái câu nặng 1 7 cân, thực là một môn vũ khí trầm khiếp. Đôi câu như muôn ngọn đèn vàng tua


The Soda Pop