Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211255

Bình chọn: 7.00/10/1125 lượt.

ìn thấy Tiếu hiểm Quỷ lướt tới, thực là hợp với tâm ý, liền nói to :

- Lại càng tốt ! Rồi đồng cương nhắm ngay đầu Tiếu hiểm Quỷ bủa tới. Tiếu hiểm Quỷ nghiêng mình qua một bên, đưa đôi roi lên đỡ, một tiếng Ûchát vàng lên, roi đứt làm hai đoạn.

ác hại thay, Sử Quý Cường đâu ngờ được, khúc roi gãy ra bay một lớp phần hồng như làn sương mỏng, Sử Quý Cường ngây ngất và lảo đảo ngã quỵ

Điếu Tử Quỷ lấy cuộn dây dài ra, cột nhanh đôi chân Sử Quý Cường. Nguyên đôi roi của Tiếu hiểm Quỷ khoảng giữa có giấu phấn độc, gặp trường hợp nguy hiểm, đưa cán roi ra ngoài gió, gặp luồng gió đẩy bụi phấn độc vào mặt đối phương, trong chốc lát mê man là giết được liền.

Trường hợp của Sử Quý Cường lại trúng phấn độc nặng hơn, vì chàng chặt mạnh vào cán roi làm cho phấn độc văng ngay vào mặt.

Quách Tường thấy vậy nói to :

- Ngươi lấy ngụy kế đả thương người, đâu có gọi là trang hảo hán được ?

Sử bá Uy, Sử Trọng Mãnh, Sử Mạnh Kiện cả ba thấy Sử Quý Cường thất thủ, vừa lo sợ vừa tức giận, nhưng khổ nỗi bị quần quỷ bao vây, đâu có phép phân thân ra giải cứu được ?

Quách Tường nhìn thấy hai bên giao đấu, chẳng binh ai cả. Nhìn thấy Tiếu hiểm Quỷ chiêu số chẳng phân minh, nàng nhịn không được mới lên tiếng chỉ trích.

Lúc bấy giờ lại nghe một tiếng rống thật to của một người. Kim Giáp Sư Vương Sử Thúc Cương từ từ đứng dậy, cất giọng trầm trầm bảo :

- Hãy thả tứ đệ của ta !

Sử Quý Cường hôn me âbất tỉnh, Điếu Tử Quỷ dùng sợi dây dài trói chặt chẽ cả hai tay, còn sợ chàng tỉnh dậy, nên đưa hai ngón tay điểm vào hạ huyệt của Sử Quý Cường, cười to và nói :

- Nếu ngươi đuổi bầy thú, nhường đường cho chúng ta thì ta sẽ thả gã lập tức.

Nhìn thấy Sử Quý Cường đôi mắt lõm sâu, da mặt vàng quánh, chạy nghiêng ngửa như chực lảo đảo, hiện rõ còn bệnh hoạn rất nặng nên chẳng ai sợ.

Quách Tường thấy Sử Thúc Cương lảo đảo chạy về hướng quần quỷ, nghĩ rằng :

- Họ vì tình anh em cho nên không kể tấm thân bịnh hoạn mà nghênh chiến với địch, thực là trang hán tử trung thực.

Nàng hô to rằng :

- ý ! Nguơi có bênh nặng, không nên dao động chân tay !

Sử Thúc Cương hướng vào nàng lắc đầu nói :

- Đa tạhảo ý của tiểu cô nương !

Đôi chân chàng lảo đảo bước từng bước đến chỗ Sử Quý Cường. Tiếu hiểm Quỷ ngó Điếu Tử Quỷ, ngầm bảo hai người tả hữu đi đến trước để cầm giữ gã .

Hai người đi đến gần bên Sử Thúc Cương, bốn tay đưa ra một lượt, lại nghe Sử Thúc Cương rống lên một tiếng to, tay tả phạt ngay đầu vai Điếu Tử Quỷ, tay hữu chém vào trên lưng Tiếu hiểm Quỷ, cả hai nghe như búa tạbổ vào thân mình, đôi chân lảo đảo té quỵ, hoảng hốt đề khí chạy ra ngoài.

Sử Thúc Cương không đuổi theo. Hai người mặt biến sắc, mồ hôi đổ ra như tắm, đâu ngờ người bệnh này lợi hại dưòng ấy.

Sử Thúc Cương lê mình đến giải huyệt cho em. Chàng đứng lên, ngó thấy cuộn dây can trường tuyến của Điếu Tử Quỷ còn đó liền nhặt lên xé thành nhiều khúc vụn

Sử Quý Cường bị trúng độc, không làm thế nào tỉnh được. Sử Thúc Cương nhíu mày hét to :

- Mang thuốc giải độc ra mau !

Tiếu hiểm Quỷ cười nói :

- Ngươi thâu hồi mấy con súc sanh đi, ta sẽ mang thuốc giải độc cho ngươi !

Sử Thúc Cương hừm một tiếng, lảo đảo chạy ra hướng Tiếu hiểm Quỷ. Tiếu hiểm Quỷ đã bị một đòn, nên thoái bộ chạy dài.

Sử Thúc Cương trong mình bệnh nặng, không thể rượt theo được, tuy vậy chàng cố vận khí vào chân, chạy theo Tiếu hiểm Quỷ.

Khi Sử Thúc Cương đến gần, Tiếu hiểm Quỷ nhảy ra giao đấu với chàng.

Còn bốn quỷ kế cận cũng xách gươm đao ra đâm chém Sử Thúc Cương. Tuy đau bệnh, nhưng chưởng lực của Sử Thúc Cương mạnh bạo vô cùng, quật văng một lưỡi dao, vì thế nên ngũ quỷ chẳng dám lại gần .

Quách Tường suy nghĩ :

- Gã này trúng phải sương độc, chẳng nên để lâu.

Nghĩ xong, nàng ngồi xuống, gõ lên một mảnh tuyết lớn để trên trán của Sử Quý Cường, và bốc một vài hoa tuyết bỏ vào miệng Sử Quý Cường. Chất độc này là hơi sương độc, không có tác dụng lâu lắm, chỉ chốc lát là tỉnh.

Quách Tường làm thử, không ngờ cứu được Sử Quý Cường. Cũng vì cơ thể của Sử Quý Cường đang lúc trai tráng, gặp chất lạnh thấm vào đầu, lần lần tỉnh lại, lập tức lồm cồm ngồi dậy. Chàng đưa tay lên dụi vội đôi mắt và nhìn về phía trước, thấy ngũ quỷ đang vây Sử Thúc Cương đả kích dữ dội, chàng liền tung mình lên phía trước hét to :

- Tam ca ! Hãy nhường chúng cho em !

Đoạn chàng đưa nhanh tay ôm ngang hông Tiếu hiểm Quỷ. Sử bá Uy đang giao chiến với Trường Tu Quỷ, kẻ song câu, người thiết trượng, trông rất dữ dội. Sử bá Uy thấy Sử Quý Cường tỉnh dậy, trong lòng mừng rõ, cất tiếng hú liên hồi.

Bầy thú đang nằm phục bên ngoài, nghe tiếng hú truyền lệnh, cả bầy đều đứng dậy một lượt, mở đầu cuộc chiến đấu với bầy quỷ.

Sử Bá Uy hét lên một tiếng khiến bầy thú rống lên hồng hộc, bọn Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ người người đều rõ thế trận, cho nên gặp tình cảnh này, chưa đánh đã rúng động sợ hãi.

Tiếng dã thú rống lên không dứt, và chúng phóng đến trươc mặt bọn Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ mà cấu xé.

Quách Tường kêu lên một tiếng "a" hãi hùng, mặt mày biến sắc. Sử Thúc Cương đã tỉnh lại, vội đưa tay ngoắc con mãnh hổ đang


XtGem Forum catalog