ện quét nhìn chung quanh, và tới chỗ nàng đứng dừng lại nhìn trân trối, ánh mắt tỏa ra các tia sáng quái dị.
Quách Tường nóng ran cả châu thân, phải cúi đầu để tránh cái nhìn quái ác, và trong bụng nàng nghĩ ngợi đủ điều, không hiểu Thần Điêu Đại hiệp nhìn mình với ý nghĩa gì.
Người ngồi trươc mặt Quách Tường chính là Dương- Qua. Trong khi ươc hẹn 1 6 năm với Tiểu Long nữ chưa đến, Dương- Qua mới tung bươc giang hồ đi khắp bốn phương, vì nghĩa cứu đời. Chỉ có người bạn lữ thứ là Thần Điêu, Dương- Qua ra sức hành hiệp, nên được gọi là Thần Điêu Đại hiệp.
Lúc thiếu thời, Dương- Qua là một thanh niên hào hoa phong nhã . Công Tôn Lục Ngạc vì chàng mà phải thọ tử, Trình Anh và Lục Vô Song vì chàng mà uất ức trọn đời. Nếu dung mạo xấu xa, thì đâu có tạo nhiều tội lỗi, nhân đó chàng coi thường mọi sự, học theo cách Hoàng Dược Sư chế thuốc để nhuộm da mặt, không dám để lộ gương mặt thật ra nữa. Đêm nay có hẹn với Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ giao đấu tại Mã Bình, đối phuơng quá giờ không đến nên chàng phải cất bươc đi tìm.
Lúc bấy giờ Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ sự sống chết chỉ còn trong giây phút. Bầy thú dữ đang tấn công tới tấp cấu xét đến tận cùng. Lại nghe có tiếng Thần Điêu Đại hiệp vang lên, như vậy là thêm một cường địch vô cùng lợi hại nữa.
Các quỷ đau xót vô cùng than thầm :
- Thôi rồi ! Thôi rồi ! Hết hy vọng đào sanh, dù trong làn tơ kẽ tóc.. mạng chúng ta đến đây là hết rồi !
Lại nghe Dương- Qua cất tiếng sang sảng nói :
- Quý vị ở Vạn Thú Sơn Trang có phải là Sử gia Ngũ hùng không ? Xin quý vị dừng tay cho tôi nói đôi lời...
Sử Bá Uy nói :
- Chúng tôi đúng là họ Sử, còn các hạlà ai ? Phải chăng là Thần Điêu Đại hiệp ?
Dương- Qua nói :
- Không sai, chính là tại hạ. Nếu quý vị mải hò hét, xua cọp, beo, sư tử và lang sói tấn công, thì chỉ trong phút chốc bầy quỷ sẽ thành ma mất.
Sử Bá Uy nói :
- Đợi quỷ biến thành ma, chúng tôi sẽ hầu tiếp các hạ!
Dương- Qua nhăm mặt nói :
- Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ có hẹn trươc với tại hạ, người bảo ác thú xé chúng chết rồi thì ta sẽ nói chuyện với ai đây ?
Sử Bá Uy nghe lời nói của Thần Điêu Đại hiệp dần dần vô lễ, nên cười hăng hắc, xua bầy ác thú tấn công trươc.
Dương- Qua cả giận hét to :
- Ngươi đã biết ta là Thần Điêu Đại hiệp, tại sao đối với lời nói của ta không lý gì đến cả?
Sử Bá Uy cả cười nói :
- Thần Điêu Đại hiệp đâu có phải tự chuyên như vậy ? Ngươi có việc của ngươi thì ngươi cứ hành sự, ta đâu thể gọi quần thú về đựoc ?
Dương- Qua thét to :
- Được lắm ! Điêu huynh ! Chúng ta hãy xuống!
Tay hữu chàng phất ra một cái, một người một điêu từ tên cây đại thọ từ từ tung xuống mặt đất.
Bầy thú dữ không đợi người và điêu xuống tới đất, mà đã bu quanh kêu rống dữ dội ở phía dươi, đợi người và chim rớt xuống là cấu xé.
Thần Điêu giương đôi cánh đập mạnh, phát ra một luồng gió mạnh vôcùng. Sài lang, dã cẩu cùng các lòai thú nhỏ bị luồng gió mạnh té lăn ra mấy trượng, không thể đứng lên nổi, nên cất tiếng kêu, hình như chân cẳng bị gãy liệt
Một con sư tử và một mãnh hổ rống lên dữ dội, nhảy bổ đến chụp vào Thần Điêu. Đôi cánh Thần Điêu quạt mạnh, luồng gió có sức mạnh ngàn cân, hai con mãnh thú bị văng ra thực xa, dội vào gốc cây, kêu lên một tiếng. Thần Điêu lại chuyển cặp cánh đập mạnh vào đầu con "kim tiền báo", chiếc đầu con beo này lập tức bể tung, óc lòi ra, giẫy giẫy vài cái rồi chết.
Bầy thú thấy Thần Điêu hùng mạnh quá, không dám đến trươc mà lùi ra sau, nằ m phục xuống đất cất tiếng kêu rống vang dậy.
Sử Bá Uy cả giận, tung mình đến bên Dương- Qua vươn mười ngón tay như hổ trảo, chụp mạnh vào bụng chàng.
Dương- Qua nghiêng người qua bên hữu, vươn cánh tay phát mạnh vào tay Sử Bá Uy.
Sử Bá Uy nghe đau nhức vô cùng, như đao kiếm chặt vào, nhịn không nổi kêu lên một tiếng "ái da" đau đớn.
Sử Thúc Cương cả giận bươc lên hai bươc đối mặt, song chưởng vung ra "bình bình", bổ mạnh vào Dương- Qua. Chàng thấy vậy mỉm cười nói :
- Công phu giỏi thực !
Và vươn tay ra đỡ, nhưng chỉ dùng có ba thành chưởng lực. Nguyên chàng ở bờ biển rèn nội công, trong luồng sóng bạc của thuỷ triều, nếu chàng dùng đủ mười thành thì thân thể con người nát ra như cám, kể cả cây to vách đá. Còn như Sử Thúc Cương đã được dị nhân truyền thụ bí pháp nên công lực khác hẳn người phàm tục.
Dương- Qua thấy ngọn kình phong của mình sắp đập vào người Sử Thúc Cương, nên bảo to :
- Hãy coi chừng !
Sử Thúc Cương thấy tối tăm mặt mày, biết rằng mạng mình xong rồi, nên đứng như ngây như dại.
Bỗng có tiếng Dương- Qua kêu hoảng hốt nói :
- úy ! Thân thể ngươi đang có trọng bệnh !
Sử Thúc Cương thấy ngọn kình phong như tát biển phá rừng đến bên mình, đột nhiên tan biến. Sử Bá Uy, Sử Trọng Mãnh, Sử Quý Cường và Sử mạnh Kiện đứng nhìn chăm chú, ngờ là Sử Thúc Cương bị trọng thương, nên cả giận nhảy ra can thiệp. Bốn người một lượt xông ra đả kích Dương- Qua. Lại thâý Dương- Qua nghiêng mình sang một bên vì con m nh hổ cực to nhảy bổ vào chụp phủ đầu chàng.
Dương- Qua vươn tay ra vừa kịp lúc mãnh hổ đến ngang mình, chàng kẹp mạnh đầu con hổ mà không cần khí giới gì cả.
Sử Trọn