g Mãnh cầm Ngân quản, Sử Quý Cường cầm gậy đồng, cả hai thấy vậy đều thu hồi khí giới lui ra một bên. Dương- Qua đã vung con mãnh hổ bắn vào người Sử Bá Uy và Sử mạnh Kiện.
Những người này đâu biết Dương- Qua mười năm trươc đã sử dụng Huyền thiết trọng kiếm nặng bảy mươi cân dư , thân hình mãnh hổ tuy lớn nhưng không nặng đến một trăm cân mà Dương- Qua ném ra như người thường ném viên đá nhỏ.
Con mãnh hổ bị chụp nhanh, liệng mạnh, đau đớn lẫn sợ hãi, không còn nhớ đến chủ nhân nữa, nhe nanh múa vuốt lăn xảvào Sử Bá Uy và Sử mạnh Kiện mà cấu xé.
Sử Bá Uy, Sử mạnh Kiện hai người tuy luyện tập bầy thú có hàng ngũ và quen thuộc từ lâu, nhưng bây giờ chân tay luống cuống, chống trả với chúng.
Quách Tường đứng bên ngoài thấy vậy hô to :
- Thần Điêu Đại hiệp công phu cực giỏi, anh em nhà họ Sử phục lắm rồi. !
Dương- Qua liếc nhìn về phía Quách Tường và thầm nghĩ :
- Quái lạ cho cô gái này, không hiểu đứng về phe nào mà dám nô đùa làm bạn với beo gấm! Lạ thực, tại sao nàng dám cười anh em họ Sử mà hoan hô ta kìa ?
Sử Thúc Cương mửa ra một chất nhờn độc ,điều hòa lại chân khí, thì biết rằ ng chàng không bị thương là nhờ sự dung tình của Thần Điêu Đại hiệp. Nghĩ cho kỹ lại thì đại hiệp đã tha mạng cho mình, nên chàng suy ngẫm :
- Với võ công siêu tuyệt này, nếu sử dụng đúng mức thìanh em ta không thể chống lại nổi.
Mắt chàng lại nhìn thấy Nhị ca và Tứ ca đang múa binh khí tấn công vào Thần Điêu, chàng hỏang hốt hét to :
- Huynh trưởng, đệ đệ, hãy dừng tay, ta nghĩ chẳng nên lầm lẫn nữa.
Sử Trọng Mãnh nghe lời em liền lập tức thu binh khí và dừng lại. Còn Đại lực Thần Sử quý Cường là tên dõng phu thô lỗ, nên chẳng nghe lời anh mà còn nghĩ rằng :
- Cái gì mà không nên lầm lẫn nữa ? Sợ hắn hay sao ? Ta đánh vài cái vòi voi rồi sẽ nói chuyện sau.
Đôi tay hắn nắm chặt chiếc gậy đồng, kêu to một tiếng, giơ thẳng lên cao, dùng hết thần lực bổ xuống đầu Dương- Qua.
Chiêu thế này gọi là Cự tượng khai sơn, chàng học theo con voi lấy vòi dài đánh vào các vật khác. Chàng múa cây gậy đồng tương tự như cái vòi voi, trươc nhỏ sau to, gậy đồng uốn khúc. Trong chất dương cương có sức âm nhu , chuởng này bủa xuống có sức nặng cả ngàn cân.
Dương- Qua không né tránh gì cả, bàn tay vừa liệng xong con mãnh hổ, lại thấy cái vòi voi đang cuốn lấy đầu, liền nói thầm :
- Chẳng chịu lượng sức mình, mà dám dùng đại lực để công người ! Sử Thúc Cương thấy Sử Quý Cuờng dùng hết sức giáng xuống, cái vòi voi nhắm ngay đỉnh đầu Dương- Qua, không có cách gì ngừng lại được.
Sử Thúc Cương hoảng hốt gọi to :
- Bớ tam đệ ! Chớ nên vôlễ !
Sử Quý Cuờng đã xuống tay quá nhanh, không thể thu hồi lại kịp, thì đã bị bàn tay của Dương- Qua đưa lên chộp mạnh vào cây gậy đồng thực chặt.
Sử Quý Cuờng cố gắng giật ra đôi ba lần nhưng không thoát được khỏi tay của Dương- Qua.
Dương- Qua có cảm giác đã dùng hết sức lực để đoạt lại khí giới, nên nghĩ thầm :
- Nếu ta không hiểu thần thông, thì sẽ bị gậy của tên lỗ mãng này đập nát xương.
Đột nhiên chàng đưa tay ra phía trươc dùng một trò ảo, sức ảo diệu này chuyển vào cây gậy đồng cùng với kình phong dịch khí của chàng, nên Sử Quý Cuờng rút tay về chẳng đuợc.
Hai bàn tay của gã nh bị cầm tù tại cây gậy của gã , gã lại vận thêm sức vào đôi tay để chống lại Dương- Qua, làm cho cây gậy đồng cong vòng như cái vòi voi uốn lại.
Dương- Qua cất tiếng bảo :
- Tốt ! Và chàng hạ thấp bàn tay xuống, cây gậy đồng kêu lên một tiếng gãy làm hai đoạn.
Sử Quý Cuờng ê ẩm cả đôi tay, hổ khẩu bị tét hai, máu tuôn ra dầm dề. Dương- Qua cất tiếng cười ha hả, sẵn tay còn cầm khúc gậy gãy ném mạnh ra phía trươc kêu vo vo mà không thấy hình bóng gì cả.
Lúc đầu thì ai cũng thấy khúc gậy gãy này văng xuống đất mà DươngQua cúi nhặt một khúc chẳng ai nhìn thấy cả, vì thủ pháp quá lẹ làng.
Dươi đất còn một khúc gãy nữa cắm sâu chừng hai tấc, Dương- Qua với tay cầm khúc gậy đồng ấn mạnh lút sâu khỏi mặt tuyết hơn ba thươc. Mọi người thấy vậy đều khiếp sợ thần lực kinh người của chàng.
Dương- Qua đưa mắt nhìn bốn phía thấy Sử Thúc Cương và Sử mạnh Kiện đang hò hét xua đuổi mãnh thú. Vì lòai ác thú thấy máu người hăng say, thú tánh nổi dậy, chạy lan tràn, gặp ai cấu xé nấy, chẳ ng còn nhớ chủ nhân, hay ai là bạn, ai là thù nữa.
Dương- Qua hương vào Quách Tường ra hiệu bảo nàng lấy hai bàn tay bịt chặt lỗ tai lại.
Quách Tường chẳng rõ ý gì nhưng cũng nghe lời bịt chặt hai lỗ tai. Dương- Qua há miệng hú lên liên hồi. Tiếng hú tựa như rồng kêu chạy dài đến chân trời góc biển.
Tuy Quách Tường đã bịt chặt hai lỗ tai, mà còn nghe tâm thần rúng động, như say như mê, đôi chân xửng vửng muốn ngã .
Cũng nhờ lúc nhỏ nàng được phụ thân truyền thụ cho môn nội công chánh tông, võ thuật của nàng cũng vào loại khá, nội công lại có căn cơ vững chắc, cũng có thể thắng một tay hảo thủ trong giới võ lâm. Vậy mà nàng chịu không nổi tiếng hú kinh hồn của Dương- Qua.
Tiếng hú dài bất tuyệt, âm thanh như phá núi xé rừng. Mọi người đều biến sắc, bầy thú nghiêng ngả la liệt.
Tây Sơn thập quỷ và anh em họ Sử té ngồi xuống đất, ngã tới ngã lui