XtGem Forum catalog
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3218524

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

tiến về phía Quách Tường. Chàng vội gỡ chiếc mũ đang đội phóng nhanh qua đầu Quách Tường, dính chặt vào mái tóc của nàng.

Bầy thú đuợc huấn luyện rất lâu, vừa ngó thấy Quách Tường có đội chiếc mũ da, chúng vội vàng rút lui, và đổ xô vào thập quỷ công kích dữ dội, nào làm nh hổ, sư tử, sài lang, kim tiền báo, gấu đen và dã nhân, đủ loại hương vào Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ, hoặc nanh hoặc vuốt đưa ra xâu xé.

Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ đã vận dụng toàn lực giết đến bảy tám con thú dữ, tuy vậy cũng chẳng thấm vào đâu, vì một là anh em họ Sử tìm đủ thế để áp đảo, hai là vì bầy thú quá nhiều, nên trong khoảnh khắc, Tây Sơn thập quỷ mỗi người đều bị nanh vuốt của ác thú cấu xé, quần áo tả tơi, máu đỏ hoen ố. Trươc mắt chúng là cái chết gần kề, không còn một lối thoát nào khỏi tay mãnh thú.

Quách Tường liếc thấy ba con sư tử thật lớn đang bao vây Đại Đầu Quỷ, và cây thiết chùy tám góc của lão đã rơi xuống đất, cánh tay hữu bị một con sư tử ngoạm chặt không nhả, cánh tay tả Đại Đầu Quỷ vận cường lực bủa vào hai con sư tử đang xáp lại gần. Nàng tưởng lại mọi việc đến đây đều do tay Đại Đầu Quỷ, nay thấy lão ta khốn đốn như vậy, lòng nàng bất nhẫn, không kịp suy tính thiệt hơn, vội gỡ chiếc mũ da đang đội trên đầu do Sử Thúc Cương vừa chụp vào lúc nãy thẳ ng tay ném mạnh vào Đại Đầu Quỷ.

Chiếc mũ nhỏ xíu chụp vào cái đầu thật lớn, hình dáng trông rất tức cười. Chiếc mũ dính không chặt mà lắc lư chực rớt.

Nguyên anh em họ Sử lúc luyện tập bầy thú thường đội chiếc mũ da mỏng, loài vật thấy đó phân biệt ai là bạn, ai là thù.

Bấy giờ Đại Đầu Quỷ đội chiếc mũ da, ác thú lùi ra, không còn cấu xé nữa.

Quách Tường không còn cái mũ hộ thân, bốn con beo gấm thật to thấy vậy đổ xô vào hương nàng, nhe nanh máu vuốt chực cấu xé.

Sử Thúc Cương không có mũ cũng bị tấn công, nhưng nhờ chàng đoạt được cây thiết trượng của Trường Tu Quỷ nên đánh đuổi ác thú được.

Bỗng nghe tiếng rú thất thanh của Quách Tường, chàng quay đầu lại nhìn, vô cùng kinh sợ, song chàng đứng cách xa cô gái không nhảy tới giải cứu kịp.

Nhưng chàng rất đỗi ngạc nhiên vì bốn con beo gấm này chẳng dám vồ hay cấu xé Quách Tường mà chỉ chạy loanh quanh khì khì, khịt khịt mà không có vẻ gì hung ác.

Quách Tường ngây người ra, thấy bốn con thú này tỏ vẻ trìu mến, làm nàng sực nhớ lại lời mẫu thân kể "Lúc nàng còn nhỏ, ở nhà có nuôi một con beo cái, sữa rất nhiều, mỗi ngày được uống sữa beo, do đó cơ thể của nàng có mùi lạ. Thú dữ nhận ra người này có mùi như mình nên không cắn"

Quách Tường nửa mừng nửa sợ, đưa hai tay ra bá cổ con beo gấm lớn, còn hai con nhỏ cũng nhào vào lòng nàng đùa giỡn.

Quách Tường nghe một tiếng cười khúc khích lẫn tiếng kinh ngạc của anh em họ Sử, vì từ lúc họ bắt đầu tập thú đến giờ, chưa gặp cảnh nào hi hữu như vậy.

Đại Đầu Quỷ nhờ chiếc mũ da mà thoát chết, nhưng thấ cả chín anh em đang thọ khốn giữa bầy thú, không thể sống sót được người nào.

Đại Đầu Quỷ là một trong thập quỷ, tuy không phải là người quân tử chân chính, nhưng cư xử rất nghĩa khí trung hậu.

Nếu người nào ông đã quen biết lâu, dù thân hay lạ ông cũng hết lòng tương trợ. Cho nên khi thấy tình trạng của Thập quỷ đang lúc Thập tử nhất sinh, ông vội vàng giở chiếc mũ da ra, ném mạnh vào Tiếu Quỷ, tức là lão phụ nhân áo đỏ quần hồng mà nói :

- Cửu muội ! Ngươi hãy lo lánh nạn trươc đi !

Tiếu quỷ lại cầm chiếc mũ da ném về hương Trường Tu Quỷ và nói :

- Đại ca ! Đại ca hãy về đi ! Tìm phương kế mà báo thù!

Trường Tu Quỷ lại ném sang Tiếu hiểm quỷ và nói :

- Thập đệ ! Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Đại ca đã luống tuổi rồi, chẳng đợi được lâu ! Thập đệ hãy chạy đi!

Tất cả1 0 người không ai chịu lấy nón hộ thân cứu mạng cả.

Bỗng từ xa vang lại một tiếng hú dài, tiép theo là một giọng trong như chuông ngân:

- Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ chẳng giữ lời hứa hẹn, hại ta chờ đến nửa đêm để bay đùa cợt với bầy dã thú ! Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ, các ngươi nghe rõ chưa ?

Quách Tường nghe tiếng hú cả mừng vì nàng nghĩ thầm chắc là Thần Điêu Đại hiệp đã đến.

Nàng ngươc mặt nhìn lên phía trươc, thấy có một người ngồi vắt chân trên cây đại thọ, đứng bên cạnh có một con chim Điêu cực lớn.

Ngừoi này mặc áo bào nhuộm đầy tuyết giá, tay áo phía hữu nhét vào trong lưng. Quả nhiên người này chỉ có một cánh tay, nhìn qua diện mạo, như người vừa đánh nhau trên tuyết lạnh, da vàng mặt cháy, nhợt nhạt như lá úa, không ai có thể bảo là gương mặt của người sống, mà chính là gương mặt của một thây ma.

Bọn quỷ Tây Sơn, tuy người nào cũng xấu xa hung ác, song ai nấy đều đủ vẻ hùng tráng hoặc da mặt cũng tràn trề sinh khí chứ đâu có gương mặt người chết thế này ?

Quách Tường chưa gặp Thần Điêu Đại hiệp bao giờ, nên lòng cô gái tưởng tượng đại hiệp phải là một trang nho nhã phong lưu, mắt tròn hàm én, dáng vẻ anh hùng. Bây giờ nhìn thấy tường tận, lòng nàng cực kỳ thất vọng và thầm nghĩ :

- Trên đời này thật không ai có tương mạo kỳ quái như vậy cả! Nàng chẳ ng muốn nhìn nữa mà chỉ liếc chừng hành động của Thần Điêu Đại hiệp. Gã đảo đôi tròng mắt xanh biếc nhìn khắp bốn phương. Đôi mắt như đi