Bát Thủ Tiên Hầu Sử gia không ? Còn Kim Giáp Sư Vương bệnh tình ra sao ? Bây giờ chúng tôi có công việc gấp xin hẹn lại đêm mai sẽ gặp nhau nữa.
Nói về Vạn Thú Sơn Trang là một khu rừng đầy dã thú, mà chủ nhân là năm anh em trai họ Sử, nuôi dạy các ác thú này.
Người anh cả là Bạch Ngạch Sơn Quân Sử bá Uy (cọp trán đốm) Người thứ hai là : Quản kiến Tử Sử Trọng Mãnh (beo gấm) Người thứ ba là Kim Giáp Sư Vương Sử Thúc Cương (sư tử lông vàng) Người thứ tư là Đại Lực Thần Sử Quý Cường (voi) Người thứ năm là Bát Thủ Tiên Hầu Sử Mạnh Kiện (khỉ tám tay) Sử Mạnh Kiện chính là người đang đứng trước mặt mọi người. Năm anh em họ Sử được tổ tiên truyền dạy thú rừng, tuy một dòng máu nhưng tâm tính thông minh và ngu tối khác nhau.
Trong nghề tập thú rừng, nếu biết được rành rẽ, cũng là một môn võ xuất thần nhập hóa, vì phải tùy theo từng loại ác thú mà luyện tập.
Nước Trung Hoa thủa xưa nền võ thuật đều rút tỉa trong các loài cầm thú, vì mỗi loại đều có một thế võ tự vệ mà không loài nào giống loài nào.
Năm anh em họ Sử từ lúc nhỏ đ theo đoàn thú làm quân ngũ, và học tập cá tính mỗi loài, dần dần lớn lên làm thầy dạy lại chúng.
Riêng về Sử Thúc Cương, năm hai mươi tuổi vào núi săn thú, gặp được dị nhân truyền dạy các thế võ bí hiểm, lại truyền vào cơ thể một nội lực thần công, đến lúc trở về nhà Sử Thúc Cương đem truyền lại cho anh em.
Anh em họ Sử mỗi ngày vào núi săn bắt các con thú sơ sinh, dần dần đầy rẫy cả trang trại. Nhờ bầy thú đủ loại nên võ thuật của họ ngày càng tiến vượt bậc.
Vạn Thú Sơn Trang dần dần nổi tiếng trên khắp giang hồ, do đó những tay giang hồ và các giới võ lâm hắc, bạch đều đặt cho anh em họ Sử cái ngoại hiệu Hồ Bắc Sư Tượng Hầu để tượng trưng mỗi chữ là hiệu của năm anh em.
Trong năm anh em thì Sử Thúc Cương là người giỏi võ nghệ hơn cả.
Lúc bấy giờ Trường Tu Quỷ nghe nói Sử Thúc Cương đau bệnh thì lấy làm khoan khoái, lão so võ nghệ của năm người này thì chỉ e ngại mỗi Sử Thúc Cương.
Hôm nay Hổ Bác Sư Tượng Hầu đã mất hết chữ ÛSư Õ tức là Kim Giáp Sư Vương, thì Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ đâu còn sợ gì nữa.
Do đó Trường Tu Quỷ mới dám ước hẹn tối mai sẽ lại đây. Bát Thủ Tiên Hầu Sử Mạnh Kiện nói :
- Tốt lắm, vậy tối mai vào giờ Tý, anh em tôi sẽ tụ hội tại cánh rừng này đón chờ đại giá.
Nói xong Sử Mạnh Kiện vòng tay xá vào Trường Tu Quỷ một xá. Hai khúc thương gãy bay theo cái xá tay của Sử Mạnh Kiện lướt ngang qua mình Trường Tu Quỷ và bay vào rừng sâu.
Trường Tu Quỷ ngây ngất trước thủ đoạn của gã mà nghĩ thầm :
- Tại sao g phóng hai khúc thương gãy vào trong rừng, và mấy anh em họ Sử lại lẩn quẩn trong rừng làm gì ?
Trường Tu Quỷ tuy thắc mắc, song chẳ ng dám nghĩ ngợi lâu, nên vòng tay hướng vào Sử Mạnh Kiện nói :
- Chúng tôi Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ xin cáo từ.
Nói xong đôi chân thúc vào bụng ngựa cho chạy về phía trước. Bát Thủ Viên Hầu Sử Mạnh Kiện gọi to :
- Chậm lại ! Đại ca tôi cho quý vị thong tha ûqua rừng, các vị đã nghe rõ chưa ?
Trường Tu Quỷ thúc cương giục con tuấn mã chạy lẹ về phía trước, mà chẳng đáp lời. Bỗng nhiên phía trước có tiếng cười vang dậy từ góc rừng hướng Tây Bắc đưa đến, đồng thời lại nghe hơ i khói nồng nặc từ phía trước bay lên.
Hai người nói nhỏ :
- Tại giữa rừng sâu tiếng gì kêu như quỷ ? Hay họ muốn tìm Nhất Khuất Quỷ ? Tieng kêu quỷ này không dè quỷ tổ tiên nó ở đây !
Đúng là tiếng quỷ kêu ! Nguyên có hai con quỷ đã rời hàng ngũ, lúc Sử Mạnh Kiện và Trường Tu Quỷ nói chuyện, đó là đệ thất Tang Môn Quỷ và đệ thập Tiếu hiểm Quỷ, hai quỷ này đã dụng lửa đốt rừng.
Khi ngọn lửa bốc cao, cả hai hoảng kinh kêu to và chạy ra nhập bọn, tựa hồ như cảhai gặp chuyện gì kinh khủng lắm.
Trường Tu Quỷ hỏi :
- Chuyện gì thế?
Tang Môn Quỷ nói :
- Cọp to, cọp to, một trăm đầu... hai trăm đầu !
Sử Mạnh Kiện thấy lửa bốc cháy, mặt mày biến sắc, cả giận kêu lên :
- Đại ca ! Nhị ca ! Hãy lo chữa lửa ! Nhường cho bọn quỷ đi ! Hãy mau lên kẻo không kịp.
Bỗng nhiên trước mặt mọi người xuất hiện một con thú nhỏ, từ khu mật lâm chạy tuôn ra và phóng rất nhanh ra khu rừng bên ngoài.
Con thú này không lớn lắm, song bốn cái chân thực dài, châu thân trắng xóa, cái đuôi đen sậm và dài như đuôi ngựa. Bảo là mèo rừng thì không giống mèo rừng, chó lại không giống chó...
Sử Mạnh Kiện hô to :
- Cửu Vĩ Linh Hồ chạy ra đấy !
Và phi thân đuổi theo. Bên trong khu rừng tiếng hò hét vang dậy, pha lẫn sự gấp rút và sợ hãi.
Lại nghe tiếng động mạnh từ khu rừng cao vang ra, tựa hồ như cọp gầm mà không phải cọp gầm, như sư tử rống mà không phải sư tử rống, chính là giọng hú của một người, giọng hú này cực kỳ chát chúa.
Quách Tường nghe tiếng hò hét vang rền, có cảm tưởng nh sau lưng có luồng gió lạnh đưa đến.
Rồi một tiếng hú nổi dậy, phía dưới mặt hiện ra vô số thú dữ, kêu hét, gầm rống vang trời, nào là cọp già, sư tử, beo gấm, voi, đười ưươi, dã nhân... xuất hiện rất đông, có hàng ngũ từng loại. Bầy thú đua nhau chạy ra khỏi khu rừng.
Lại nghe có người nói to :
- Đại ca qua Đông Bắc, Nhị ca qua Tây. Tứ đệ lùi lại Tây Nam.
Tiếng nói này giống hệt tiếng hú lúc nãy