Snack's 1967
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211711

Bình chọn: 7.00/10/1171 lượt.

đâu, ta chỉ cần hỏi ngươi đã tạo ra chuyện gì đắc tôi với Thần Điêu! Và ngươi đã đưa Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ đến Sơn Tây ranh giới để làm gì?

Gã đại hán cả giận nói:

- Ngươi ở trong nhà nhìn ra nào có biết gì? Thần Điêu Đại Hiệp đã cắt mất lỗ tai của ta. Lời mềm yếu chẳng nói, chỉ chọc giận lẫn nhau! Như vậy đâu có được gọi là anh hiền em tốt.

Nói xong gã bỏ cái khăn quấn trên đầu xuống, bao nhiêu tuyết đóng trên vành khăn rơi xuống đất.

Thực đúng theo lời g nói: Hai vành lỗ mũi của gã bị cắt mất. Chín người trong nhóm Tây Sơn Nhất Khuất quỷ đều cả giận, đều ồ lên nguyền rủa mắng, có người la hét như sấm, ai ai đều thề quyết tử với Thần Điêu Đại Hiệp.

Thiếu phụ áo đỏ quần hồng cất tiếng nói:

- Thất đệ! Tại sao y cắt lỗ tai của ngươi? Ngươi đã phạm lỗi gì? Hay ngươi ton hót với phụ nữ trong nhà của y, phải vậy không?

Một người vẻ mặt rất vui, cất tiếng nói:

- Thất ca! Có phải Thất ca ton hót với đàn bà con gái trong nhà người ta chăng? Nếu đúng như vậy thì đừng có trách người ta gọt đầu!

Người vừa nói tướng mạo rất kỳ dị, đặc biệt là trong lúc giận dữ, nhưng vẻ mặt vẫn vui cười.

Quách Tường chăm chú nhìn, thấy cái miệng cười hàm tiếu, cặp mắt long lanh, dù cho gặp một hiểm nnguy hay lo rầu, gương mặt này vẫn tươi như hoa nở đầu xuân.

Gã đại hán nói tiếp:

- Chẳng phải! Chẳng phải! Có một ngày kia tôi và vợ chánh của tôi cùng với bốn cô vợ nhỏ, có chuyện xích mích giữa các bà vợ nhỏ, trong gia đình nổi lên cơn sóng dậy ba đào, các bà mang dao gươm ra sử dụng, nào ngờ trời xui khiến cho Thần Điêu Đại Hiệp đi ngang qua nhà tôi. Quý vị cũng biết con người của Thần Điêu nhàn nhã , thích làm việc bao hàm, gã liền lên tiếng khuyên nhủ, cô thiếp thứ năm của tôi đanh tranh hơn thiệt, đã vậy hắn mỉm cười nói với cô này, và cô này cười trả lại một cái độc chưa?

Thiếu phụ áo đỏ quần hồng cười lên và nói:

- Ha! Tôi biết rồi, Thất ca đã nổi cơ n ghen không muốn cho nó cười chứ gì?

Gã đại hán nói:

- Tôi mà ghen à? Nhưng tôi không muốn người lạ xen vào công việc nhà của tôi! Cho nên tôi sẵn cầm cây gậy đánh vào mặt cô thiếp thứ năm gãy lìa ba cái răng cửa. Do đó mới gây ra lý sự với Thần Điêu Đại Hiệp!

Quách Tường nghe nói mấy lần nhịn không được cất tiếng nói vô lễ? Thì gã đối với ngươi như thế cũng vừa lắm rồi!

Mọi người nghe dứt câu quay mặt về nhìn thấy Quách Tường là cô gái còn quá nhỏ lại to gan lớn mật đến thế, dám chọc giận con quỷ này.

Quả nhiên đại hán nổi giận xung thiên hét to:

-Ngươi còn con nít mà dám xía vô câu chuyện của ta! Ngũ ca! Đứa con gái nhỏ này là ai?

Lão lùn đầu to nói:

- Nó yêu cầu gặp Thần Điêu Đại hiệp! Ta mang nó theo để xem mặt, vì ta đâu quản công lao?

Gã đại hán nói:

- Tốt lắm. Để tôi dạy cho nó một bài học? Nói xong g đại hán vung cây roi đánh ngựa, nhắm vào đầu Quách tường đánh xuống.

Quách Tường chẳng chịu thua đưa roi ra đỡ, hai cây roi quấn nhau. Gã đại hán dúng sức mạnh trì lại thực mạnh. Quách tường cảm thấy có một sức mạnh kinh hồn kéo chui nhủi về phía trước, chỉ còn nước buông lỏng cây roi, bàn tay nàng tê buốt.

Gã đại hán đoạt được cây roi ngựa, toan dùng roi đập mạnh vào đầu Quách tường.

Bỗng nghe lão râu dài hét to:

- Thất đệ! Thời giờ gấp rút phải lên đường, đứa con gái nhãi ranh kiến thức bao nhiêu mà Thất đệ muốn hơn thua!

Gã đại hán hoảng sợ thâu hồi cây roi lại không tấn công Quách Tường. Lão râu dài lại nói:

- Bọn ta là Tây Sơn Nhất Khuất quỷ! Trời chẳng kiên, đất chẳ ng nể, thì còn sợ người nào nữa! Quách Tỉnh, Hoàng Dung danh rền bốn biển, chưa chắc là ta nể vì, cô gái nhỏ kia ngươi đừng có nói lắm lời nhiều chuyện, ta sẽ bỏ người xuống đầu ngựa tức khắc!!!

Lão ta quay đầu sang đại hán nói tiếp:

- Thất đệ! Muốn nên bực đại trượng phu hễ ngã được là đứng được. Như ta đây Trường Tu quỷ, người đời quen gọi Ûlão râu dàiÕ, đã nhiều lần bị người ta chém giết đều lướt khỏi. Còn đôi vành tai của ngươi bị cắt đứt câu chuyện ra sao?

Gã đại hán tiếp:

- Tôi nói đến lúc tôi đánh gãy ba cái răng của cô thiếp, thì Thần Điêu Đại Hiệp cất tiếng cười ha hảvà chuyển người đi. Cô thiếp nhỏ của tôi thật là bất hảo, thấy gã sắp đi nàng kêu giật lại và khóc ầm ĩ. Bấy giờ nàng không muốn ở với tôi nữa, vì sợ cô vợ lớn của tôi hành hạ. Thần Điêu quay đầu lại và hỏi tôi:

- Cô gái này nói đúng sự thật chăng? Tôi đáp: - Ngươi muốn thiệt là thiệt? Muốn giả là giả? Ta co ngoại hiệu là cấp thần quỷ, giết người chẳng kể số. Ngươi chẳng nghe người ta nói hay sao?

Gã Thần Điêu Đại Hiệp mặt mày biến sắc và bảo như ra lệnh: - Ngươi chẳng vui lòng lấy cô thiếp này thì chẳng nên lấy người ta làm thiếp nữa!

Tôi cười ha hảvà nói: - Tôi lúc đầu thì vui lòng lắm, còn bây giờ chẳng còn ưa thích tí nào. trai năm thêbảy thiếp thì có việc gì hy hữu đâu... Còn ta chỉ có bốn người thiếp thôi! Thì có gì là là ...

Gã Thần Điêu Đại Hiệp liền nói: - Như ngươi chính là bọn vô tình vô nghĩa! Trên đời này độc có mấy người tên như ngươi! Chuyên làm chuyện khổ sở cho đàn bà con gái!

Đột nhiên y rút trong người ra con dao ngắn và chộp đầu tôi cắt thiệt hai vành tai rồi còn ấn lưỡi dao nhọn và