đồng bạt lên, hai cái bạt vỗ vào nhau đánh choang một tiếng, rồi lập tức giáng về phía Kim Thế Di bằng một chiêu Song phong quán nhĩ, Kim Thế Di hất hai cái đồng bạt ra kêu lên: "Ngươi chẳng phải muốn hợp tác cùng ta sao?" Tàng Linh thượng nhân cả giận mắng: "Sao lại có lẽ này, ta có tấm lòng Bồ Tát mà người lại bỡn cợt ta." Kim Thế Di cười lạnh: "Nếu ngươi có tấm lòng Bồ Tát thì ta chính là Phật Tổ đại từ đại bi. Ta đánh ba cái vào mông của ngươi, không thừa cơ đánh chết ngươi thì đã đủ đại từ đại bi rồi chứ? Hừ, Kim Thế Di này độc lai độc vãng, cần gì phải hợp tác với nhà ngươi?" Tàng Linh thượng nhân múa tít đôi đồng bạt đánh tới, Kim Thế Di thấy y đánh quá mạnh mẽ, chiêu số kỳ diệu thì cũng không dám khinh địch, sau khi chàng né được ba chiêu của y thì quát rằng: "Ta đánh ba cái vào mông của ngươi, nhường ngươi ba chiêu, nếu ngươi đánh nữa thì ta không lưu tình." Tàng Linh thượng nhân vỗ hai cái đồng bạt vào nhau phát ra tiếng kêu đinh tai nhức óc rồi lại giáng xuống đầu Kim Thế Di, Kim Thế Di nói: "Ngươi thật đáng ghét!" thế rồi chàng giở cây gậy sắt gõ xuống, chỉ nghe tiếng kim khí giao nhau vang lừng cả bốn bên, Tàng Linh thượng nhân lùi bước đột nhiên phóng vọt người lên, hai cái đồng bạt múa ra một cuộn hàn quang rộng đến cả trượng vuông bao trùm Kim Thế Di vào ở giữa, Kim Thế Di cười lạnh: "Ngươi thực sự muốn liều mạng với ta ư?" thế rồi chàng kéo cây gậy, rút ra một thanh thiết kiếm, tay phải cầm kiếm tay trái cầm gậy tấn công mạnh mẽ đến nỗi đất trời nghiêng ngả, chỉ trong chốc lát tiếng bạt của Tàng Linh thượng nhân dần dần nhỏ lại, ánh hàn quang cũng bị phá tản mát. Kim Thế Di chợt quát lớn một tiếng. cây gậy sắt vung lên. lại gõ xuống một chiêu Ngũ đỉnh khai sơn, một tiếng choang thật lớn vang lên, đôi đồng bạt của Tàng Linh thượng nhân vỡ ra làm tư, tai mắt mũi miệng đều đổ máu.
Tàng linh thượng nhân cũng thật ghê gớm, đã bị nội thương mà vẫn có thể cất bước chạy như bay, vừa chạy vừa mắng: "Kim Thế Di, nhà ngươi là tên quái vật không thông tình đạt lý, chết đến nơi mà vẫn không biết. Ta không cần trả thù, những kẻ đối địch của ngươi kéo tới thì ngươi có nước chết chắc!" Kim Thế Di cười ha hả: "Ngươi hãy giữ hơi lại, đừng nổi giận, chỉ e ngươi phải đến gặp Diêm Vương trước." Tàng Linh thượng nhân quả nhiên không dám mắng nữa trong chớp mắt đã chạy mất dạng. Kim Thế Di cười rộ lên một hồi, đột nhiên nhớ lại bí mật mà Tàng Linh thượng nhân vừa mới nói, tim đập thình thình, chàng vội vàng chạy xuống núi.
Đó chính là: Võ công tuyệt thế tìm ở đâu? Hãy xem phong ba Đông Hải nổi.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi năm sẽ rõ.
Hồi Thứ Năm
Ngoài cõi tiên sơn giấu bí mật
Trong động nhi nữ chẳng vô tình
Giang Nam kiếm trong rừng một hồi mà chẳng tìm thấy Kim Thế Di, đã đến lúc trăng lặng sao mờ, ở đằng đông trời đã hửng sáng. Trâu Giáng Hà nói: "Nếu Kim Thế Di chịu gặp huynh thì y đã xuất hiện, trời đã sắp sáng đến nơi, hãy mau quay về thôi." Giang Nam vẫn không nản chí, nói: "Có lẽ Kim đại hiệp đang thử thách lòng thành của huynh! Hãy đợi một lát nữa xem, khi trời sáng mà vẫn không thấy thì chúng ta hãy quay về."
Trâu Giáng Hà nói: "Huynh thật là ngốc!" Giang Nam cười hì hì: "Nếu muội sợ Dương cô cô mắng thì hãy quay về."
Trâu Giáng Hà dẫu môi nói: "Để một mình huynh ở đây, ai mà biết huynh sẽ gây hoa gì? Đành chịu vậy, muội sẽ đợi cùng huynh. Đi thôi, đi tìm Kim Thế Di!" Giang Nam cười nói: "Hảo tỷ tỷ ơi, tôi biết tỷ tỷ sẽ đi cùng tôi, cũng như tôi biết Kim đại hiệp chắc chắn sẽ gặp tôi!" Trâu Giáng Hà đỏ mặt, giả vờ giận dỗi: "Ai là tỷ tỷ của huynh?"
Giang Nam định nói vài câu nữa, chợt có người vỗ vai chàng. Giang Nam mừng rỡ kêu lên: "Kim đại hiệp. quả nhiên huynh đã tới, đa... đa tạ huynh, huynh..." khi quay đầu nhìn lại, chàng giật thót tim, kêu lớn: "Mẹ ơi! Ngươi... ngươi là ai?" Người ấy đâu phải là Kim Thế Di, chỉ thấy y mặt dính đầy máu, mắt và mũi vẫn không ngừng chảy máu, một hồii sau Giang Nam mới nhận ra đó chính là tên phiên tăng mặc cà sa màu đỏ.
Trong khoảnh khắc ấy Trâu Giáng Hà cũng hoảng hồn đến sững người ra. Khi nàng rút kiếm thì phiên tăng mặc áo đỏ đã bóp chặt xương tỳ bà của Giang Nam, trầm giọng quát: "Thu kiếm lại, nếu ngươi dám nhúc nhích ta lấy mạng y!"
Giang Nam không thế nào cử động được, rầu rĩ nói: "Này ta đâu có đắc tội gì với ngươi! Ta không dám tỉ võ với ngươi, ta nhận thua được chưa?" Tàng linh thượng nhân hừ một tiếng rui nói: "Không được" Giang Nam nói: "Lúc nãy ta tuy đánh bạibằng hữu của ngươi, nhưng thực sự là Kim Thế Di đã giúp, ngươi không nên tìm ta trảthù, theo quy củ giang hồ ngươi phải tìm Kim Thế Di mới đúng." Tàng Linh thượng nhân tức tối nạt: "Ai nói quy củ giang hồ với ngươi? Nếu ngươi nhiều lời nữa, ta sẽ bóp nát xương tỳ bà, móc mắt ngươi ra!"
Giang Nam hoảng đến nỗi hồn bay phách tán. Trâu Giáng Hà định thần nói:"Tàng Linh thượng nhân, tôi nghe nói ông là bậc tôn sư võ học, cớ gì lại làm khó một kẻ tiểu bối?" Tàng Linh thư