phụ thật thính!" chợt nghe bà già ấy lại nói: "Ta đã ngửi thấy mùi của Tàng Linh thượng nhân, chắc chắn y nấp ở gần đây." Người Tạng tóc đỏ kêu lớn bằng tiếng Tạng: "Tàng Linh thượng nhân, bọn ta không có ác ý, mời ra gặp mặt!" kêu liền cả mấy tiếng mà vẫn không ai trả lời. Người Hồi tay dài nói: "Gần đây lại không có sơn động, y nấp ở đâu?" Bà già kêu lên: "Tàng Linh thượng nhân, nếu ngươi không ra nữa thì bọn ta đành đắc tội!" rồi quay lại nói với hai người kia: "Chắc chắn y nấp trong kẹt đá, chúng ta lôi y ra!" rồi mụ ta vung tay, một tảng đá nứt làm đôi, Giang Nam cả kinh: "Nếu bị mụ tóm lấy thì chắc sẽ toi mạng!" chàng chợt thấy Trâu Giáng Hà đứng sát lại, nàng hơi run rẩy, Giang Nam nắm chặt bàn tay nàng, thì thầm trấn an: "Đừng sợ, bọn chúng làm ồn như thế, Kim đại hiệp chắc chắn sẽ tới." Trâu Giáng Hà toát mồ hôi, khẽ kêu hừ một tiếng: "Chờ đến khi Kim đại hiệp của huynh đến thì chúng ta đã rơi vào tay bọn chúng."
Người Hồi tay dài nói: "Được, chúng ta hãy cùng ra tay!" rồi vung ra một đòn Phách không chưởng, chỉ nghe ầm một tiếng, một tảng đá rơi xuống, người Tạng đỏ nói: "Không có ở đây!" rồi trở tay vỗ ra một chưởng, một tảng đá lớn khác rung rinh, người Hồi bồi thêm một chưởng, một tiếng kêu ầm thật lớn vang lên, tảng đá đã bị bọn chúng đánh bật gốc rơi xuống khiến Giang Nam và Trâu Giáng Hà đều nghiêng ngả.
Người Hồi kêu lên: "Ngươi có phải đã bị trọng thương rồi không? Hãy mau lên tiếng để khỏi hiểu nhầm?" bà già nói: "Ta còn ngửi thấy hơi của người sống. Chắc là y bị thương cho nên bị người ta kìm chế." Rồi chợt quát lên bằng tiếng Hán: "Kim Thế Di, có gan hãy bước ra đây!" ba người đều nghĩ: "Kẻ có thể đánh bị thương Tàng Linh thượng nhân, ngoại trừ Kim Thế Di thì chắc không còn ai nữa." vì thế nhao nhao quát mắng để khích Kim Thế Di bước ra.
Giang Nam thầm mong Kim Thế Di nghe được tiếng mắng của họ, thầm nhủ: "Bọn chúng cứ mắng càng lớn tiếng càng tốt!" ba tên ma đầu mắng một hồi không thấy có tiếng trả lời thì lại bàn nhau một hồi nữa, rồi lại phát ra Phách không chường, chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên không ngớt, đá trên núi bị bọn chúng đánh rơi xuống như mưa!
Giang Nam đang kinh hoảng, chợt thấy có một nguồn lực lớn đẩy tới, tảng đá chèn ở cửa động lung lay, Giang Nam kêu một tiếng "không xong" rồi kéo Trâu Giáng Hà nhảy tránh qua một bên, chỉ nghe một tiếng ầm vang lên, tảng đá đã bị Phách không chưởng của bọn chúng đẩy lăn vào bên trong, đè cả lên người Tàng Linh thượng nhân. Mụ già cười ha hả: "Đây rồi, đây rồi, Tàng Linh thượng nhân, ngươi còn chưa chịu ra sao?"
Giang Nam và Trâu Giáng Hà hoảng sợ đến nỗi hồn bay phách tán, chỉ thấy ba ma đầu dần dần tiến từng bước vào, cả ba người vừa nhìn thì thấy có hai thiếu niên nam nữ đứng ở trong động, không khỏi cả kinh, cao giọng quát: "Các ngươi là ai?" nói chưa đứt lời chợt tung mình nhảy vọt lên mấy trượng, mụ già quát: "Kim Thế Di thật vô sỉ, ngươi nấp trong động ám toán đâu có phải là anh hùng hảo hán gì." Giang Nam cả mừng, cả Trâu Giáng Hà cũng tướng Kim Thế Di đã tới. Ngay lúc này chàng chợt nghe tiếng cười lanh lảnh từ trên núi vọng xuống, tiếp theo là có người lớn giọng mắng: "Các người đều đui cả, ta rõ ràng là ở đây, ai nấp trong động ám toán các ngươi?"
Giang Nam kinh ngạc đến nỗi khó hình dung, đó chẳng phải là Kim Thế Di mà là một thiếu nữ. Nàng thiếu nữ đứng trên tảng đá, tà áo phất phới tựa như lướt gió bay tới.
Ba ma đầu này còn kinh hãi hơn cả Giang Nam. Cả ba đều là kẻ có võ công lợi hại, mắt tinh tai thính hơn cả người thường trăm lần, thế nhưng lại không biết thiếu nữ này đã đến từ lúc nào, người Hồi tay dài quát một tiếng rồi vung tay lên, một vật như mũi tên phóng vọt ra, té ra thiếu nữ lúc nãy đã âm thầm bắn một cành cây khô về phía y, đã bị y tóm lấy cho nên lúc này mới trả ngược trở lại. Người Tạng tóc đỏ và mụ già đánh tiếp ra hai đòn Phách không chưởng. Chỉ thấy cuồng phong nổi lên, cát chạy đá bay, nàng thiếu nữ mặc bộ đồ màu xanh lục đột nhiên phóng vọt người xuống cả ba ma đầu không thể chặn lại được, chỉ trong chớp mắt thì nàng đã phóng tới cửa động.
Nàng thiếu nữ đảo mắt, liếc nhìn ba ma đầu rồi mỉm cười nói: "Các người có muốn động thủ không? Ta sẽ chiều theo!" người Tạng tóc đỏ kinh ngạc hỏi: "Sư phụ của ngươi là ai? Có phải ngươi đến đây chỉ muốn đối địch với bọn ta?"
Thiếu nữ nói: "Côn Luân tản nhân, ta khuyên ba người hãy về đi thôi. Các ngươi đã quên lời thề với một võ lâm tiền bối vào ba mươi năm trước sao? Tang Mộc Lão, bà đã lớn tuổi như thế mà còn đến Trung Nguyên sinh sự hay sao? Còn ông, Kim Nhật, lẽ ra với bản lĩnh của ông đã có thể khai tông lập phái, cần gì phải dòm ngó võ công của kẻ đã nằm trong quan tài?"
Cả ba ma đầu đều thất kinh. Té ra người Tạng tóc đỏ tên là Côn Luân tản nhân, ba mươi năm trước đã đến Trung Nguyên gây sóng gió, nhưng sau đó chịu bại dưới kiếm của Lữ Tứ Nương, Lữ Tứ Nương buộc y phải thề rằng không được vượt núi Côn Luân về Trung Nguyên, nay y nghe Lữ Tứ Nương đã qua đời cho nên mới đám mò đến Trung Nguyên lần nữa. Cò