thê thảm như tiếng gào của con mãnh thú đã bị thương. Giang Nam vừa hoảng sợ vừa ngạc nhiên, thầm nhủ: "Ta muốn cứu mạng ngươi mà ngươi lại bảo ta hại ngươi?" nhưng chàng sợ bộ mặt hung dữ của Tàng Linh thượng nhân cho nên chẳng thốt ra lời. Tiếng kêu gào của Tàng Linh thượng nhân càng lúc càng yếu, chỉ thấy y lăn lộn ở dưới đất, mảnh cà sa bị rách thành từng mảng, một hồi sau tiếng kêu ngừng hẳn, Tàng Linh thượng nhân nằm ngay đơ ra đấy.
Trâu Giáng Hà định thần ngừng một lát rồi rỉ tai Giang Nam: "Hình như y đã chết?" Giang Nam bạo dạn kêu lên một tiếng "Tàng Linh thượng nhân", chàng không nghe trả lời thì lại kêu thêm một tiếng nữa, cũng chẳng thấy trả lời, Giang Nam thở dài: "Ồ, y đã chết."
Trâu Giáng Hà nói: "Muội sợ quá, hãy mau rời khỏi sơn động này về nhà đi thôi!" Giang Nam nói: "Không, ta đã hứa chôn y, quân tử không thể nuốt lời!" , thế là rón rén đến bên cạnh Tàng Linh thượng nhân, đưa tay sờ mũi, chàng cảm thấy y đã lạnh ngắt, quả nhiên cao thủ đệ nhất Tây Tạng này đã chết không nhắm mắt. Giang Nam lật người y lại, chợt nghe Trâu Giáng Hà kêu: "Ồ, vật gì thế?" Giang Nam nhìn lại, chỉ thấy Trâu Giáng Hà nhặt lên một vật, mở ra thì đó là một bức tranh, nàng đưa ra chỗ sáng nhìn cho kỹ, chỉ thấy trong tranh là một hòn đảo nằm giữa biển khơi, trên đảo có núi lửa, miệng núi lửa phun khói dày đặc, Trâu Giáng Hà nói: "Ồ, núi cũng phun lửa ư?" Giang Nam nói: "Đúng thế, khi ta ở Thổ Lỗ Phiên đã từng thấy núi phun lửa. Cô nương có xem 'Tây du ký' chưa? Tôn Hành Dã mượn quạt ba tiêu của công chúa Thiết Phiến mới dập tắt được ngọn Hỏa Diệm sơn dài tám trăm dặm." Trâu Giáng Hà nói: "Những loại sách đó cha mẹ không cho đọc." Giang Nam nói: "Cô nương thật ngốc, loại sách này cũng rất thú vị. Có thể xem lén cũng được."
Trâu Giáng Hà nói: "Hãy xem tiếp bức tranh, người này đang cầm cung tên, không biết có ý gì?" trong bản đồ có vẽ hình một người mặc quần áo thời Minh, ôm trong tay cây cung đứng ở dưới núi lửa, cây cung đã lắp tên tựa như muốn bắn núi lửa. Giang Nam nói: "Ta cũng không hiểu, có lẽ là y căm ghét ngọn núi này cho nên muốn bắn nó." Trâu Giáng Hà nói: "Huynh chỉ nói vớ vẩn." "Không ngờ tên phiên tăng này cũng có nhã hứng mang theo một bức tranh cổ. Tôi nghe nghĩa huynh nói, nếu tranh được vẽ bởi danh gia thì chắc chắn là vật rất quý giá. Chúng ta không thể tự tiện lấy của y, cứ chôn bức tranh này cùng y." Trâu Giáng Hà nhìn một lát rồi nói: "Cũng chẳng phải đồ cổ gì, bức tranh này đã bị hun khói, ông ngoại tôi cũng có cất loại giấy ngọc khấu này, có lẽ là vật của ba trăm năm trước." Giang Nam nói: "Sao cũng được, đó là vật của Tàng Linh thượng nhân, chắc có uế khí, tôi không cần." Trâu Giáng Hà nói: "Tôi cũng không cần, nhưng bức tranh này thật kỳ lạ, một người giương cung lắp tên định bắn núi lửa là có ý gì?" Giang Nam nói: "Cô nương nói như thế cũng khiến tôi tò mò, thôi được để tôi đem về hỏi nghĩa huynh kem sao, y đọc sách rất nhiều, lại cất rất nhiều tranh chữ, chắc là y sẽ hiểu." Rồi chàng lẩm bẩm: "Tàng Linh thượng nhân ơi Tàng Linh thượng nhân, tôi đào mộ chôn ông, lấy bức tranh này coi như là tiền công, chắc là ông chấp nhận chứ?" Trâu Giáng Hà bật cười: "Cẩn thận đấy, có lẽ y sẽ nguyền rủa huynh ở dưới chín suối. Chúng ta hãy mau chôn y rồi về nhà! Ở đây tối tăm quá, tôi cũng hơi sợ!" Giang Nam nói: "Tôi cũng thế. Cô nương hãy giúp tôi!" hai người tháo kiếm đang định đào mộ, chợt nghe tiếng hú quái dị lại vọng lên, càng lúc càng gần, ở phía sau núi có một giọng nói truyền tới: "Có thể Tàng Linh thượng nhân đã bị người ta hại, hãy xem vệt máu ở dưới đất này!" người kia nói: "Không biết có ai đã lấy bức họa của y chưa? Hừ, dù là ai, chúng ta hợp lực chắc chắn sẽ lột da bẻ xương y!" hai người này nói với nhau bằng tiếng Tây Tạng, Trâu Giáng Hà chẳng hiểu nửa câu nhưng cảm thấy giọng nói rất chối tai.
Giang Nam lớn lên ở Tây Tạng, đương nhiên chàng nghe rất rõ ràng, thế là giật mình thầm nhủ: "Không xong, không xong! Những kẻ này hung hăng như thế, nếu bọn chúng phát giác ra thì mình nguy mất!" rồi chàng suỵt một tiếng, tỏ ý bảo Trâu Giáng Hà không nên nói lớn rồi cả hai người lăn một tảng đá chèn ở cửa động.
Một hồi sau, tiếng bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng thì ngừng lại. Giang Nam ghé mắt nhìn qua khe hở, chỉ thay có ba người trông rất quái dị, một người vừa cao vừa ốm, ăn mặc theo kiểu người Tây Tạng, tóc đỏ như máu, mũi hếch lên trời. Còn một người thân hình cao lớn tựa như dân du mục Hồi Cương, hai tay dài hơn người bình thường, khi đi cứ đung đưa, ngón tay buông đài quá gối. Còn một người nữa là một bà già gầy đét, hai lỗ tai đeo hai xâu khuyên tai, khi đi xâu khuyên tai đánh vào nhau kêu leng keng, cũng ăn mặc như người Tây Tạng. Ba người này đến trước cửa động, cả ba ngó nghiêng một hồi, người Tạng tóc đỏ nói: "Tàng Linh thượng nhân đã nấp ở đâu rồi?" người tay dài bảo: "Ở đây không còn vết máu nữa, lẽ nào y đã leo lên núi?" bà già hừ một tiếng rồi chợt nói: "Chính là ở đây, các người không ngửi được sao?"
Giang Nam thất kinh, thầm nhủ: "Lỗ mũi của lão yêu
