Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211194

Bình chọn: 9.5.00/10/1119 lượt.

ợng nhân nói: "Ngươi đã biết thân phận của ta thì phải nghe lời ta!" Giang Nam hỏi: "Ngươi muốn gì?" Tàng Linh thượng nhân nói: "Đi theo ta!" rồi y kéo Giang Nam vào trong một sơn động gần đấy, Trâu Giáng Hà cũng vội chạy theo, tay nắm chặt chuôi kiếm, nàng chỉ nghe Tàng Linh thượng nhân thở phì phò, hình như y đã bị thương nặng.

Vào trong sơn động thì trời đã sáng, vài tia nắng ban mai lọt vào trong, chiếu lên khuôn mặt hung dữ của Tàng Linh thượng nhân khiến y trông càng đáng sợ hơn! Chỉ nghe y thở dốc mấy hơi rồi chợt cao giọng nói: "Đưa Bích linh đơn cho ta!" Giang Nam sững người: "Cái gì?" Tàng Linh thượng nhân nói: "Tên tiểu tử nhà ngươi đừng vờ vịt nữa, lúc nãy Kim Thế Di đã ném cho ngươi một cái bình, trong đó có phải chứa Bích linh đơn hay không?"

Giang Nam nói: "Ta không thể cho ngươi Bích linh đơn!" Tàng Linh thượng nhân siết chặt năm ngón tay, cả giận nói: "Không đưa Bích linh đơn thì đưa mạng đây, ngươi muốn thứ nào?" Giang Nam bị y bóp vào xương tỳ bà đau đến nỗi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chàng chợt lớn giọng nói: "Nếu ngươi ép buộc ta nữa, ta sẽ đập vỡ cái bình này, Bích linh đơn gặp gió sẽ tan ra, dù ngươi có giết ta cũng chẳng lấy được tính đơn!" Té ra chàng vẫn hoạt động được một cánh tay, cho nên khi Tàng Linh thượng nhân đang nói thì đã lẳng lặng lấy cái bình nhỏ ra. Tàng Linh thượng nhân thất kinh, không ngờ Giang Nam dám lấy cái chết ra uy hiếp, khiến y phân vân, tuy trừng mắt nhìn Giang Nam nhưng tay vẫn không buông lỏng.

Giang Nam nói: "Ta lấy linh đơn này cứu nghĩa tẩu của ta, nay ta nghĩ ngươi chắc cũng bị trọng thương, đang cần linh đơn. Nếu ngươi không hung dữ như thế thì còn có thể thương lượng được." "Nếu ngươi đưa linh đơn cho ta, ta sẽ truyền thụ cho ngươi tất cả bản lĩnh của ta." Giang Nam nói: "Ta không thèm võ công của ngươi." "Vậy ngươi cần gì?" "Ta chẳng cần gì cả, ta chỉ thấy ngươi đáng thương!" Tàng Linh thượng nhân rất bất ngờ, nói: "Ngươi thấy ta đáng thương?" Giang Nam nói: "Ta nghe nói ngươi là đệ nhất cao thủ ở Tây Tạng, thế mà bị người ta đánh ra nông nỗi này, lại còn chết ở quê người, chỉ có Giang Nam này chôn ngươi, chả lẽ ngươi vẫn chưa đáng thương sao?" Giang Nam thật sự cũng thương xót cho y, cho nên lời lẽ rất thê lương. Tàng Linh thượng nhân kêu lên: "Đừng nói nữa!" Giang Nam nói: "Không, ngươi nghe ta nói, ta cảm thấy ngươi đáng thương, cho nên mới muốn cứu mạng ngươi." Tàng Linh thượng nhân nói: "Nếu như thế thì còn nói nhiều làm gì, đưa cái bình cho ta." Giang Nam nói: "Không, ngươi vẫn phải nghe ta nói..." Tàng Linh thượng nhân kêu lên: "Được, ngươi cứ nói đi!" Giang Nam nói: "Ngươi lớn giọng hù dọa ta như thế, ta lại chẳng nói được." Tàng Linh thượng nhân giở khóc giở cười, cả giọng bảo: "Tiểu gia của ta ơi, ngươi hãy nói đi."

Giang Nam nói: "Ta nghe Đường đại hiệp nói, dù bị nội thương nặng đến mức nào, chỉ trừ bản thân tẩu hỏa nhập ma, nếu không thì chỉ cần có ba viên linh đơn là có thể giữ được mạng. Nghĩa tẩu của ta nội công tinh thâm, có hai viên linh đơn cũng đã đủ dùng, nội công của ngươi cao hơn nghĩa tẩu của ta nhiều, chắc là một viên linh đơn cũng đã đủ." Tàng Linh thượng nhân nói: "Thôi được, có còn hơn không, ngươi đưa cái bình cho ta, ta chỉ lấy một viên." Giang Nam nói: "Lúc nãy người đã quá hung dữ, ta không dám tin ngươi. Hà tỷ, hãy cầm cái bình lấy ra một viên thuốc rồi bỏ vào miệng y." Tàng Linh thượng nhân âm thầm tính toán, đợi khi họ trao bình cho nhau thì thừa cơ cướp lấy rồi giết họ đi.

Trâu Giáng Hà đến bên cạnh Giang Nam, đang định đưa tay nhận cái bình, chợt nghe một tiếng kêu chối tai theo gió vọng tới, Trâu Giáng Hà cảm thấy âm thanh này như đâm vào lỗ tai rất khó nghe. Còn Giang Nam thì lại nghe được có người dùng tiếng Tây Tạng gọi Tàng Linh thượng nhân, giọng nói này không phải của Kim Thế Di nhưng công phu Truyền âm nhập mật chẳng kém gì Kim Thế Di. Tàng Linh thượng nhân mở to mắt, ánh mắt hiện vẻ kinh hoàng tột độ chợt kêu lên: "Ta lấy mạng ngươi!" rồi chụp về phía Giang Nam!

Giang Nam thấy vẻ mặt y khác lạ thì âm thầm cảnh giác, nhân lúc y lắng nghe giọng nói ấy thì đột nhiên rút vai hạ người, thoát khỏi bàn tay của Tàng Linh thượng nhân. Chàng lộn người một vòng dưới đất, Tàng Linh thượng nhân không tóm được chàng nhưng đã chụp trúng một tảng đá.

Tàng Linh thượng nhân kêu lên: "Thằng nhãi ranh, ngươi chạy đi đâu cho thoát?" thế rồi hai tay múa loạn lên, Giang Nam hoảng sợ đến cùng cực, chàng thu mình nấp qua một góc, điều kỳ lạ là Tàng Linh thượng nhân hình như không hề thấy chàng.

Số là Tàng Linh thượng nhân đã bị Kim Thế Di đánh chấn thương, tai mắt mũi miệng đều chảy máu không ngừng, lúc này tròng mắt đã vỡ, không thể nhìn thấy được nữa, lại thêm bên ngoài có vọng lại tiếng kêu quái dị, đó là kẻ mà lâu nay y vẫn đề phòng, khi võ công đang tiêu tan y chợt nghe thấy âm thanh này cho nên nhất thời thần trí rối loạn, tính dữ phát tác.

Chợt nghe bình một tiếng, Tàng Linh thượng nhân táng vào một vách đá ngã xuống đất, lạc giọng kêu lên: "Thằng nhãi ranh nhà ngươi dám hại mạng ta!" tiếng kêu nghe rất


pacman, rainbows, and roller s