Duck hunt
Tình Yêu Phù Thuỷ

Tình Yêu Phù Thuỷ

Tác giả: Agatha Christie

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 323644

Bình chọn: 7.00/10/364 lượt.

i khi người thầy thuốc đặt lên vai cô một... chiếc đũa bằng thuỷ tinh nhúng vào nước lạnh! "Bây giờ cô sẽ thấy tốt hơn", người thầy thuốc nói. "Đúng như vậy", cô gái trả lời. "Nhưng cái đó rất là khủng khiếp". Và cánh tay của cô sưng lên, có một vết bỏng đúng ở chỗ chiếc đũa thuỷ tinh chạm vào.

- Cô gái có khỏi bệnh không? - Despard quan tâm hỏi.

- Có. Người ta chỉ còn việc chữa vết bỏng trên vai cô ấy. Bản thân ông thầy thuốc cũng phải ngạc nhiên.

- Tôi nghi ngờ. Tại sao cậu lại vội vàng dự cuộc lễ tối hôm qua?

Tôi nhún vai.

- Những người đàn bà đó kích thích sự tò mò của tôi. Tôi muốn biết họ có thể làm được cái gì.

Despard không căn vặn tôi nữa, nhưng tôi biết rằng ông không tin tôi.

* * * Tôi đến nhà cha xứ. Cửa mở nhưng nhà vắng người. Tôi vào một phòng nhỏ có đặt máy điện thoại và gọi Ginger.

Cô trả lời tôi sau một lúc, tôi thấy hình như thế.

- Allô?

- Ginger.

- Ồ! Anh đấy à? Có cái gì đã xảy ra thế?

- Cô có khoẻ không?

- Chắc chắn là khoẻ. Tại sao tôi lại không khỏe?

Một sự an ủi lớn lan trong người tôi. Tại sao trong một lúc nào đó tôi lại tưởng một loạt những trò hề đó lại có thể làm hại đến một người thăng bằng như Ginger.

- Tôi... tôi nghĩ cô đã có thể bị một cơn ác mộng - Tôi nói khá bi ai.

- Này, không đâu. Tôi đợi bị như thế, nhưng đơn giản là tôi chỉ bị thức giấc hai lần và tự hỏi là có chuyện gì lạ lùng xảy ra đối với mình không. Tôi rất không bằng lòng là đã không có chuyện gì xảy ra.

Tôi cười.

- Nhưng anh hãy nói cho tôi biết. Cái gì đã xảy ra?

- Sybil nằm dài trên đi-văng và đánh đồng thiếp, thế thôi.

Ginger cười vui vẻ.

- Bella thì làm gì?

- Vai trò trung gian của mụ là bỉ ổi. Mụ ta đã giết một con gà trống nhỏ và nhúng găng tay của cô vào máu gà.

- Ồ! Thật là khủng khiếp!... Và còn gì nữa?

- Còn khối chuyện. Thyrza đã cho tôi một vố, mụ đã cầu khấn đến một linh hồn, một hồn Macandal nào đó. Đọc kinh. Ánh sáng nhiều màu. Tất cả những cái đó chỉ có thể gây sợ hãi cho những người yếu bóng vía thôi.

- Chứ không phải là anh à?

- Bella đã gây cho tôi một cảm giác khó chịu. Mụ ta vung một lưỡi dao dài lên, có lúc tôi đã sợ mụ ta làm tôi phải chịu chung số phận với con gà trống trắng.

- Không còn gì làm anh sợ nữa à? - Ginger gặng hỏi

- Tôi không dễ bị ảnh hưởng bởi những loại việc đó.

- Vậy thì tại sao anh lại tỏ ra yên tâm khi biết tôi vẫn khoẻ?

- Vì rằng...

- Đã rõ. Vô ích nếu trả lời cái đó cũng như định tìm một lý do khác. Một cái gì đó đã gây ấn tượng cho anh?

- Một sự tin tưởng tuyệt đối vào kết quả công việc của mụ Thyrza.

- Sự tin tưởng mà anh vừa nói thì có thể giết ai? - Ginger hỏi không lo lắng.

- Đúng vậy, thật là ghê tởm.

- Và Bella có tin chắc như vậy không?

- Mụ ta hình như hài lòng khi giết con gà và đặt mình vào tình trạng kích thích ma quái. Cái cách mà mụ ta kêu: "Máu!... Máu!...".

- Tôi muốn được nghe cái đó. Anh mạnh khoẻ chứ? Bây giờ ấy?

- Cô muốn nói gì?

- Anh không được tỉnh táo khi gọi tôi. Hiện tại anh yên ổn chứ?

- Cô ấy hoàn toàn có lý, giọng nói của cô tuyệt vời. Những sự việc từ khi tôi nhấc mũ chào Thyrza, mụ đã gieo rắc sự nghi ngờ và sự sợ hãi vào tâm trí tôi, bây giờ không có gì đáng chú ý nữa, khi Ginger vẫn mạnh khỏe.

- Chúng ta làm gì bây giờ? - Cô ấy hỏi - Tôi có cần tự giam hãm nữa không?

- Nếu muốn lấy một trăm livre của lão Bradley thì cần phải thế.

- Cái đó người ta không thiếu nó trên đời! Anh vẫn ở nhà chị Rhoda đấy chứ?

- Trong ít lâu thôi. Sau đó tôi sẽ đến Bournemouth. Gọi đây nói cho tôi hàng ngày hoặc tốt hơn cả là tôi sẽ gọi cho cô. Cái đó tốt hơn. Bây giờ tôi đang ở nhà cha xứ.

- Trong những ngày sắp tới cuộc sống chắc là buồn tẻ. Tôi đã mang theo việc để làm... và cả những cuốn sách mà tôi chưa có thời gian để đọc.

- Không có kẻ nào đáng nghi tới gần cô chứ?

- Không. Một người đưa sữa, một công nhân thay bình ga, một người đàn bà hỏi tôi về thuốc men và về những thứ mỹ phẩm mà tôi thường dùng, một người khác xin chữ ký đòi huỷ bỏ vũ khí hạt nhân và một bà tới quyên tiền cho hội những người mù. Và những người khuân vác hành lý vào khách sạn. Chắc chắn là chỉ có như vậy thôi. Một trong những người đó thay một cái cầu chì.

- Cái đó tỏ ra vô hại...

- Anh chờ đợi cái gì?

- Tôi không biết chính xác.

- Tôi đã hy vọng một cách không cố ý là có một cái gì đó, cho phép tôi hành động.

- Nhưng các nạn nhân của CON NGỰA NHỢT NHẠT đều chết một cách tự nhiên.

Tôi nêu một vài nghi ngờ về người công nhân thay bình ga nhưng Ginger phản đối một cách mạnh mẽ.

- Tôi đã đòi xem thẻ của anh ta. Hơn nữa anh ta chịu trách nhiệm ghi con số ở máy đếm và tôi có thể bảo đảm với anh là anh ta không sờ mó vào một đường ống nào và cũng không phải sửa một lỗ sì hơi nào trong phòng tôi. Ồ! Sau đó tôi có một cuộc tiếp khách. Bạn anh, bác sĩ Corrigan, anh ấy thật đáng mến.

- Chắc Lejeune đã cử anh ấy đến thăm cô.

- Anh ta đã gây cho tôi cái ấn tượng là đến để cứu giúp một Corrigan khác.

Tôi đặt máy. Rất yên tâm.

* * *Tôi trở về nhà Rhoda thì gặp chị trên bãi cỏ, đang bận rộn bôi thuốc mỡ cho một trong những con chó của c