50 Sắc Thái Fifty Shades Of Grey

50 Sắc Thái Fifty Shades Of Grey

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212003

Bình chọn: 9.5.00/10/1200 lượt.

ĩnh. Trong khi tôi đương hân hoan xen lẫn hằn học, cô ta dường như lại rất bối rối bởi chính câu hỏi của mình.

"Không, Anastasia, tôi không đồng tính." Tôi nhướng mày, nhưng giữ vẻ mặt thật lạnh lùng. Anastasia. Tên rất đáng yêu. Cảm giác khi lưỡi uốn cong để thốt lên tiếng đó thật thích thú.

"Tôi xin lỗi. Ưm... câu hỏi được viết ở đây." Cô ấy vén tóc ra sau tai rất căng thẳng.

Cô ta không biết cả câu hỏi của chính mình ư? Có lẽ không phải câu hỏi của cô nàng. Tôi hỏi, và cô nàng tái nhợt hẳn đi. Quỷ quái thật, phải thú thật là cô nàng quyến rũ quá đi mất. Thậm chí tôi còn có thể chắc chắn cô ta rất xinh đẹp.

"À... không ạ. Là Kate - cô Kavanagh - cô ấy đã soạn những câu hỏi này."

"Các cô cùng làm cho tờ báo sinh viên à?"

"Không, cô ấy là bạn cùng phòng với tôi."

Bảo sao trông cô nàng lại ngượng nghịu như thế từ đầu tới giờ. Tôi đưa tay lên xoa cằm, cân nhắc xem có nên khiến cô bé phải gặp khó khăn nữa hay không.

"Thế là cô tự nguyên đi phỏng vấn thay?" Tôi hỏi, và nhận được cái nhìn đầy khuất phục: mắt mở tròn xoe, lo lắng không biết tôi sẽ phản ứng thế nào. Tôi thích cảm giác mình áp đặt được lên cô t

"Tôi chỉ làm hộ thôi. Cô ấy bị ốm," cô bé khẽ đáp.

"Việc đó giải thích được nhiều thứ."

Có tiếng gõ cửa, Andrea đi vào. "Thưa ngài Grey, xin lỗi đã cắt ngang, nhưng cuộc hẹn tiếp theo sẽ bắt đầu trong hai phút nữa."

"Chúng tôi vẫn chưa kết thúc, Andrea. Phiền cô hủy cuộc hẹn sau giúp tôi."

Andrea cứ chần chừ, sững người nhìn tôi. Tôi trừng mắt lại. Đi ra! Ngay đi! Tôi đang bận việc với cô Steele bé bỏng ở đây. Andrea mặt mũi đỏ bừng, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.

"Vâng, thưa ngài Grey," cô ta đáp vội rồi quay gót đi ra, để chúng tôi lại với nhau.

Tôi trở lại với cái sinh vật vừa hấp dẫn lại vừa khiến ta phải bực dọc trên chiếc ghế sofa kia. "Chúng ta đến đâu rồi, cô Steele?"

"Tôi không muốn cản trở công việc của ngài."

Ồ không được, bé cưng. Giờ đến lượt anh chứ. Tôi muốn biết xem có bí mật nào ẩn giấu dưới đôi mắt xinh đẹp kia không.

"Tôi muốn biết về cô. Tôi nghĩ thế cũng khá là công bằng." Khi tôi ngả người ra sau, ấn ngón tay lên môi, thì mắt cô ấy lướt tới miệng tôi, cô nàng nuốt khan, ô kìa, đúng đấy - phản ứng thường tình đây mà. Thật hài lòng khi biết cô nàng hoàn toàn không quên mất vẻ cuốn hút của tôi.

"Không có nhiều điều để biết về tôi đâu," cô ấy đáp, mặt lại đỏ lựng lên. Tôi đang chế ngự được cô nàng rồi đây. Được lắm.

"Cô có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp?"

Cô ấy nhún vai. "Tôi chưa có kế hoạch gì, ngài Grey. Tôi còn cầnvượt qua kì thi tốt nghiệp trước đã."

"Ở đây chúng tôi đang chạy một chương trình thực tập sinh lí tưởng đấy." Khỉ thật. Cái gì ám tôi đâu mà lại đi nói thế. Tôi sắp phá vỡ luật lệ vàng - không bao giờ ngủ với nhân viên. Nhưng Grey này, cậu đâu có định ngủ với cô bé này. Trông cô nàng ngạc nhiên thấy rõ, rồi hàm răng xinh đẹp lại cắn vào làn môi dưới nữa kìa. Sao cảnh này lại kích động thế nhỉ.

"À vâng, tôi sẽ ghi nhớ điều đó," cô ta lúng túng đáp. Rồi nói tiếp sau khi nghĩ lại, "mặc dù tôi không chắc chỗ này hợp với mình."

Sao lại không được hả? Có chuyện quái gì với công ty của tôi cơ chứ?

"Sao lại thế?" tôi hỏi.

"Hiển nhiên là thế còn gì ạ?"

"Tôi lại không thấy thế." Tôi thấy bối rối khi nghe cô ta đáp vậy.

Cô nàng lại lúng túng khi với lấy chiếc máy ghi âm. Quỷ thật; cô ấy sắp về rồi. Tôi thầm lướt qua lịch làm việc buổi chiều - không có mấy chuyện phải lo cả.

"Cô có muốn tôi dẫn đi tham quan công ty không?"

"Tôi chắc ngài rất bận rộn, ngài Grey, còn tôi thì phải lái xe cả một chặng đường dài nữa."

"Cô về WSU ở Vancouver ngay à?" Tôi liếc ra ngoài cửa sổ. Lái xe bây giờ thì khốn khổ lắm đây, trời đang mưa kìa. Khỉ thật. Cô ấy không nên lái xe trong thời tiết này, nhưng tôi sao mà cấm cản được cơ chứ. Nghĩ thế mà thấy cáu tiết. "Vậy thì cô nên lái xe cẩn thận nhé." Giọng tôi lạnh lùng hơn chủ ý trong lòng mình.

Cô ấy dò dẫm chiếc máy ghi âm. Cô ấy muốn thoát ra khỏi văn phòng của tôi, và không hiểu sao tôi chẳng hề muốn cô ấy ra về tẹo nào.

"Cô đã lấy đủ thông tin rồi chứ?" Tôi gỡ gạc hỏi thêm khi cố gắng lộ liễu giữ cô ấy ở lại lâu hơn.

"Vâng, thưa ngài," cô ấy khẽ đáp.

Câu trả lời của cô ấy hạ gục tôi - cái cách âm thanh vang lên từ chiếc miệng xinh xắn kia - và tôi vội tưởng tượng chiếc miệng ấy ngoan ngoãn phục tùng tôi ra sao.

"Cảm ơn vì cuộc phỏng vấn, ngài Grey."

"Tôi rất hân hạnh," tôi đáp - rất chân thành, vì đã lâu rồi tôi đâu có bị ai mê hoặc thế này. Suy nghĩ này đáng lo ngại đây.

Cô ấy đứng dậy rồi kìa, tôi chìa tay ra bắt, tha thiết muốn chạm vào cô.

"Hẹn gặp lại lần sau nhé, cô Steele." Tôi hạ thấp giọng khi cô ấy đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay tôi. Đúng thế, tôi muốn đánh và chiếm đoạt cô gái này trong phòng giải trí của mình. Trói cô ấy lại, khiến cô nàng phải khao khát... thèm muốn tôi, dâng hiến cho tôi. Tôi nuốt xuống. Không thể xảy ra đâu, Grey.

"Ngài Grey." Cô cúi chào rồi rụt tay lại thật nhanh... nhanh quá đi mất.

Khỉ thật, tôi không thể để cô ấy đi như thế. Mà rõ ràng cô nàng thì muốn về ghê gớm. Tôi


XtGem Forum catalog