ng ra - món ăn
ngon có đủ màu, hương, vị. Không một chút có cảm giác vô vị và cảm giác
khó khăn.
Cho nên, một người liệu sống có được vui vẻ nhẹ nhàng, có cảm giác
hưởng thụ cuộc đời không, thật ra không có một tiêu chuẩn khách quan cố
định. ở cùng một hoàn cảnh sống như nhau, Trương Tam có thể xem là hưởng thụ, sống vui vẻ, Lý Tứ lại cho là khô khan, nặng nề, sống gian nan,
sống đau khổ.
- Chỉ vì Trương Tam đối mặt với cuộc đời lạc quan thấu hiểu, xưa nay
không có tư tưởng ngại khó; Lý Tứ thì sợ cuộc sống, nỗi lo canh cánh,
mình tạo cho mình khó khăn và đau khổ.
Trên đường đời bạn muốn sống được vui vẻ thoải mái, trước tiên không
nên có tư tưởng ngại khó. Không nên giống Tônstôi đem đời người như là
?một công việc nặng nề?, mà nên như Lin Yu Tang cho ?cuộc đời như một
bài thơ?, một bài thơ trữ tình tuyệt đẹp.
Sống một đời hợp lý cũng giống như đọc sách một cách đúng đắn. Người
đọc được nhiều sách đều nói đến, đọc sách phải là một việc nhã nhặn, một việc vui, chỉ có đọc một cách rất vui vẻ hào hứng mới thật sự gọi là
đọc sách, mới đọc được tốt. Còn đối với việc đọc sách có tư tưởng ngại
khó, đọc một cách khổ sở, khi đọc sách không có chút hào hứng, mơ màng
như buồn ngủ, thậm chí phải dùng dùi đâm vào đùi - đọc sách kiểu lấy dùi đâm vào đùi thì ngu không ai bằng. "Một quyển sách bày ra trước mặt
bạn, có lời rất hay của bậc hiền nhân trong ngoài nước nói với bạn, mà
vẫn muốn ngủ, thì nên đi ngủ, đâm vào đùi cũng vô ích". Lin Yu Tang đã
nói như thế.
Ðời người cũng như vậy. Ðời người nên vui vẻ thoải mái.
Các vĩ nhân, anh hùng hào kiệt, các nhà khoa học lớn, các nhà phát
minh lớn trong quá trình thành công sự nghiệp nào đó, phẩm cách cơ bản
nhất của họ là độ lượng rộng thoáng đối với cuộc đời và thế giới, không
để ý đến khó khăn, cho dù phải xông vào rừng gai rậm cũng không xem là
con đường đáng ngại. Một người chỉ có xem sự nghiệp anh ta theo đuổi là
sự nghiệp vui vẻ, xem là sự theo đuổi tốt đẹp, luôn luôn giữ tâm trạng
lạc quan thông suốt, mới có thể thật sự có thành tựu trong sự nghiệp đó.
Edison khi thí nghiệm máy điện báo tự động dùng giấy, nếu như xem
việc đó là đau khổ, không có lòng nhiệt tình vô hạn, ông sẽ không thể
qua sau 2.000 lần thất bại vẫn không giảm hào hứng, cho mãi tới lúc
thành công.
Nếu như Trần Cảnh Nhuận xem việc trích chọn toán học suy đoán
Gedebahe là một đau khổ, ông ta sẽ không thể có nghị lực to lớn như thế, ông ta sẽ nửa chừng vứt bỏ, kết thúc chẳng có kết quả gì.
á Thánh (Mạnh Tử) nói: ?Trời sẽ giáng trọng trách lớn vào người này,
phải trước hết khổ tâm trí, lao lực gân cốt, đói khát thể xác, khốn cùng thân thể, nhiễu loạn hành vi, cho nên động lòng nhẫn tính từng có ích
với những cái nó không thể có?.
Trên thực tế, nếu một người rơi vào cảnh ngang trái, lại trong lòng
mang sự mong đợi sẽ nhận trọng trách lớn và đã nhìn thấy hy vọng anh ta
sẽ trở thành nhân vật vĩ đại, thì tất cả những cảm giác "khổ", "lao
lực", "đói khát", "nhiễu loạn", "không thể" đều có thể tiêu tan, anh ta
sẽ lấy cái đó làm vui, lao vào cảnh nước sôi lửa bỏng khổ đến mấy cũng
cam chịu. Vô số người có nhân nghĩa có chí đã phấn đấu không ngừng cho
sự nghiệp tiến bộ và văn minh đều như vậy.
Một người đứng trước danh lợi giơ tay ra quá dài, lao tâm khổ trí
tham lam đến không biết chán, đương nhiên cũng có thể sản sinh cảm giác
đau khổ, cảm giác khó khăn, tư tưởng ngại khó cũng theo đó sinh ra.
Trước danh lợi, bạn nếu siêu thoát đạm bạc một chút, mà trước sau giữ
được tính cách tốt đẹp, cao thượng và lấy đó làm cái gốc của sinh mệnh,
bạn sẽ có thể vui vẻ thoải mái, mọi khó khăn trong đời người cũng liền
không thể tạo thành khó khăn đối với bạn nữa.
* Cất bước không dừng, rùa thọt đi mãi cũng ngoài ngàn dặm.
* Thượng đế ban tặng cho sinh mệnh của loài người chúng ta là: không
ngừng có nơi theo đuổi, có nơi mong ngóng, mới sống được vui vẻ thoải
mái .
Liệu bạn có thể không kể bất cứ trở ngại nào, không kể ở cảnh ngộ nào, vẫn luôn tiến lên không chút uể oải không?
- Ðây là điều nghi vấn suốt đời của bạn.
Tư tưởng uể oải sinh ra từ tính lười nhác. Tính lười nhác là một
trong những nhược điểm của tính người phổ biến. ở nơi sâu kín bản tính
của con người đều có khuynh hướng tránh khổ thích vui chơi, ham muốn
nhàn tản, chẳng có mấy ai sinh ra đã bằng lòng chịu kham chịu khổ lam lũ siêng năng, lăn lộn.
Chỉ có thông qua hoàn cảnh và tiếp nhận giáo dục sau này mới làm cho
có người xây dựng nên lý tưởng cuộc đời. Vì thực hiện lý tưởng mới lấy
khổ làm vui, suốt đời phấn đấu. Có người thì một đời không đi ra khỏi
hoang mang, trong lòng không có trí lớn, tâm tính lười nhác, trong công
việc thì chọn nhẹ sợ nặng, trong cuộc sống thì tham mong hưởng thụ.
Những người như thế trên đường đời chịu không nổi một chút phong hàn,
chịu không nổi một chút thăng trầm. Hơi một chút gió thổi sóng xô đã
nghiêng ngả chòng chành, liền sinh ra lung lay và hoài nghi đối với niềm tin của mình, thế là uể oải nhụt chí, co lại không dám tiến, làm cho sự nghiệp của họ nửa đường vứt
