c, tôi cũng sẽ phá bỏ nó! Lâm Viễn này có đáng gì?”
Hạ Vũ Thiên ngạc nhiên, ngước lên nhìn Lâm Viễn. Lâm Viễn cười nhạt. “Anh ngẫm lại xem, tôi có thể sánh bằng kế hoạch của anh, thứ anh muốn có, quyền lực hay địa vị không? Nếu không thì tôi khuyên anh nên sớm thu tay lại, anh mà thật sự đang có nhu cầu, tôi đi ra ngoài để tự anh giải quyết. Anh không làm được thì hậu cung ba nghìn mỹ nam của anh chả lẽ không có đến ba mươi người, gọi bọn họ đến hầu anh, tôi không hầu!”
Hạ Vũ Thiên thoáng cau mày nhưng thấy Lâm Viễn trợn mắt nhìn mình không chút nhượng bộ, anh thở dài, “Hiếm khi được thấy cậu nghiêm túc thế này.”
Lâm Viễn giơ chân lên đá một phát, Hạ Vũ Thiên nhăn mặt, cú đá không hề nhẹ. Cục cưng ương bướng chẳng chịu chừa mặt mũi cho anh gì cả.
Hạ Vũ Thiên thầm hỏi chính anh có phải giả bệnh rồi giả ngu luôn không, sao có thể nhân nhượng với Lâm Viễn như vậy, trước kia nếu có kẻ nào dám làm thế với anh, anh đã dùng vũ lực ép kẻ đó không thể không khuất phục. Có điều với Lâm Viễn…
Hạ Vũ Thiên đột nhiên nhận ra trong mắt Lâm Viễn có một tia bỡn cợt lại có vẻ thất vọng, đầu chợt loé lên – vừa rồi anh mới xả thân cứu Lâm Viễn, tuy ngoài miệng vẫn không nể nang gì như trước nhưng trong đôi mắt thản nhiên kia lại le lói nét cảm kích, lúc nãy trên xe bị hôn cậu ta cũng có vẻ chịu đựng. Hạ Vũ Thiên nhéo mạnh chính mình, sao lại quên được, nhược điểm lớn nhất của Lâm Viễn chính là hay mềm lòng! Người này lạt mềm buộc chặt, nhất định phải dùng tình cảm khiến cậu ta cảm động, già néo đứt dây.
Hạ Vũ Thiên lấy làm bất mãn với thứ tình cảm thất thường dở dở ương ương của mình. Trước kia anh chưa từng phạm sai lầm như vậy nhưng từ khi gặp Lâm Viễn, đầu óc anh sẽ thường bất chợt chập mạch.
Hạ Vũ Thiên quan sát kỹ Lâm Viễn, tự an ủi chẳng qua cậu ta có vẻ ngoài quá phù hợp với thẩm mỹ của anh nên anh mới lúc nào cũng thấy hưng phấn vì cậu ta, dù cậu ta chỉ động đầu ngón tay cũng khiến anh ý loạn tình mê, mất đi lý trí.
Rốt cuộc cũng tìm được lý do giải thích cho sự mất kiểm soát của mình, Hạ Vũ Thiên thấy… có lẽ cần nghĩ biện pháp cứu vãn tình thế, bằng không công sức ban nãy cứu Lâm Viễn sẽ phí hoài.
Nghĩ vậy, Hạ Vũ Thiên giữ yên Lâm Viễn đang chuẩn bị chạy ra ngoài, nơi đáy mắt Lâm Viễn ánh lên sự sợ hãi. Hạ Vũ Thiên sửng sốt – ra vậy, Lâm Viễn vừa nãy hùng hùng hổ hổ chỉ là giương oai, cậu ta hai tay trói gà không chặt, có thể cản được anh sao? Anh dù có trói cậu ta lại ngày nào cũng đè cậu ta trên giường, cậu ta cùng lắm cũng chỉ biết khóc lóc, muốn cậu ta cầu xin van nài có rất nhiều phương pháp… Nhưng trong đầu Hạ Vũ Thiên chưa từng có ý niệm dùng bất cứ phương pháp nào trên người Lâm Viễn cả.
Hạ Vũ Thiên vô thức kéo Lâm Viễn qua ôm vào lòng thủ thỉ, “Quên đi, đừng giận… là tôi quá đắc ý mà thôi.”
Cảm giác Lâm Viễn trong lồng ngực hơi kinh ngạc, Hạ Vũ Thiên biết Lâm Viễn không còn tức giận nữa.
Quả nhiên khi buông ra, Lâm Viễn chỉ nhăn mặt bĩu môi ngoảnh đi nơi khác, ánh mắt lại trong veo vô tâm như ban đầu, toàn thân cũng thả lỏng.
“Lâm Viễn.” Hạ Vũ Thiên sẵng giọng. “Tôi thật sự thích cậu, lại không biết ngoài lên giường còn có cách nào biểu đạt nữa.”
Lâm Viễn bất đắc dĩ lắc đầu, lầu bầu, “Chỉ biết dùng nửa thân dưới, đúng là động vật cấp thấp.”
Hạ Vũ Thiên phì cười. “Tôi chỉ dùng nửa người dưới để suy nghĩ như thế đã hơn hai mươi năm rồi, cậu muốn tôi đột nhiên sửa thì tôi sửa kiểu gì?”
Lâm Viễn hừ một tiếng.
“Nhưng… Lâm Viễn, tôi đã cực kỳ nhẫn nại với cậu, chắc cậu cũng hiểu?” Hạ Vũ Thiên tỉnh rụi nói. “Phải kẻ khác, tôi có cả ngàn cả vạn cách thức khiến kẻ đó sống không bằng chết. Chỉ riêng với cậu, tôi không muốn như vậy.”
Lâm Viễn quay qua nơi khác, anh cũng hiểu Hạ Vũ Thiên đã rất kiên nhẫn với mình.
“Còn có một số việc, tôi cũng không rõ vậy là quá giới hạn cho phép.” Hạ Vũ Thiên cúi xuống hôn lên trán Lâm Viễn. “Lần sau tôi sẽ không tái phạm, tin tôi đi, đừng giận nữa!”
Sau một lúc lâu, Lâm Viễn mới buông một câu, “Tôi đâu có hẹp hòi thế.”
Hạ Vũ Thiên mỉm cười.
Lâm Viễn nhìn nụ cười kia, cảm thấy không được tự nhiên liền xoay người, nhảy nhảy muốn ra ngoài, Hạ Vũ Thiên đi đến bế anh ra đặt lên sô pha.
Lý Cố vừa thấy thì giậm chân bành bạch. “Hạ Vũ Thiên, tôi vừa hoá trang cho cậu môi khô nứt tái nhợt, sao giờ lại đỏ như vậy?”
Hạ Vũ Thiên ngẩn người, nhớ ra là Lâm Viễn vừa mới cắn môi mình. Lý Cố hùng hổ tiến đến sửa lại cho Hạ Vũ Thiên, Hạ Vũ Thiên mặc cho Lý Cố vẽ loạn xạ, một mặt trộm theo dõi Lâm Viễn. Lâm Viễn ngồi dựa vào sô pha, hai mắt ngơ ngẩn nhìn vào không trung, không biết đang suy tư điều gì.
Hạ Vũ Thiên đánh giá Lâm Viễn từ trên xuống dưới. Lúc này trời chiều đã ngả về tây, ráng đỏ cam từ ngoài cửa sổ lan toả, nhẹ nhàng quấn quanh đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng của Lâm Viễn. Anh càng khẳng định Lâm Viễn đúng là kiểu người anh thích nhất, thậm chí còn hơn cả thích nhất, dẫu cho cậu ta đang vui vẻ, mưu mô hay đang cáu kỉnh.
Bỗng chốc thấy mệt nhoài, anh liền nằm xuống, cơn buồn ngủ ập đến. Hạ Vũ Thiên thầm nhủ, chắc vừa rồi đối phó với nhiều người như vậy nên mới thấ