n trong, Tôn Lâm đang gọi điện.
“Ừ, Hạ Vũ Thiên hình như bị thương, không biết ai đứng đằng sau, tình hình cụ thể chưa rõ. Tốt, biết rồi.”
Cúp máy, Tôn Lâm thoáng cau mày, cậu nhìn quả bóng rổ trên ghế phó lái bên cạnh, khẽ thở dài rồi lái xe rời đi.
Hạ Vũ Thiên ở bệnh viện của Lý Cố bị lăn qua lăn lại đến nửa đêm, Lý Cố băng trước ngực anh một vòng dày cộm, xong xuôi đẩy một xe bông toàn máu ra ngoài. Lâm Viễn đứng bên, vừa gặm táo vừa cầm túi huyết tương dựng ngược trên cao. Hạ Vũ Thiên quấn băng kín mít trước ngực, ngồi trên sô pha hoá trang thành bộ dạng mặt mày phờ phạc, môi khô nứt, ánh mắt mỏi mệt, tóc tai rối bù.
Chẳng bao lâu sau, trước cửa tụ tập không ít người, Lâm Viễn thấy có động tĩnh bên ngoài liền nhảy đến cạnh cửa áp tai lên nghe ngóng.
Có tiếng của Hạ Vũ Kiệt, “Anh hai sao rồi?”
“Đang giải phẫu.” A Thường đáp.
“Là kẻ nào ra tay?” ngữ khí Hạ Vũ Khải cứ như muốn dẫn người đi trả thù cho Hạ Vũ Thiên, Lâm Viễn tặc lưỡi, quả là anh em như thể tay chân.
“Có phải có nội gián không?” Hạ Mạt hỏi.
A Thường gật. “A Khải đã bị đại ca bắn chết.”
“Thằng khốn!” Hạ Mạt chửi một câu. “Hạ gia đối với cậu ta không tệ mà dám ăn cây táo, rào cây sung!”
Khoé miệng Lâm Viễn nhếch lên, mỗi người của Hạ gia có đến n Men in Black đi theo, tôi không tin trong quân đoàn vệ sĩ dưới trướng Hạ Vũ Thiên chú nhớ được ai là A Khải. Anh cau có, bất giác phía sau một cánh tay vòng qua ôm lấy anh, Lâm Viễn thất kinh thiếu chút nữa kêu thành tiếng, nhìn lại, thì ra là Hạ Vũ Thiên.
“Oa…” Lâm Viễn lại gần quan sát tỉ mỉ khuôn mặt của anh ta, anh che miệng, “Kỹ thuật của Lý Cố siêu thật, anh trông thế này ai nghĩ sống được đến ngày mai…”
Lâm Viễn chưa nói hết đã bị Hạ Vũ Thiên nắm cằm. “Còn nói nữa?”
Lâm Viễn ngay lập tức ngậm miệng, bị Hạ Vũ Thiên ôm đến khó chịu bèn chụp tay anh ta. “Buông ra đi! Người sắp chết nên có bộ dáng của người sắp chết.”
“A…” Hạ Vũ Thiên xấu xa cười. “Lâm Viễn, cậu có biết nếu tôi đột tử, điều cuối cùng tôi còn hối hận là gì không?”
“Sao tôi biết được.” Lâm Viễn ngửa mặt lên trời, lườm nguýt. “Hối hận vì đã gia nhập xã hội đen? Làm nguy hại đến sự ổn định và hoà bình lâu dài của chủ nghĩa xã hội?”
Hạ Vũ Thiên cười lạnh, “Hối hận chưa thịt cậu!”
Lâm Viễn nheo mắt, xua tay. “Hạ Vũ Thiên, bớt phát bệnh đi, xê ra xê ra, đừng có lại gần đây!”
Hạ Vũ Thiên ôm Lâm Viễn không buông. “Ngoan, cho tôi nếm thử hương vị của cậu đi!”
“Hương cái con khỉ! Biến thái!” Lâm Viễn quẫy đạp. “Cút ngay!”
Lý Cố ngồi một bên xem báo, bâng quơ xen vào, “Hạ Vũ Thiên này, phóng túng vừa thôi, nhìn kỹ xem đây là đâu!”
“Đúng đúng!” Lâm Viễn được Lý Cố nói đỡ, cũng gật lấy gật để. “Còn có người ở đây, đừng làm càn!”
Chẳng ngờ đâu Lý Cố vừa dứt lời, đã đưa tay chỉ chỉ một cánh cửa cách đó không xa. “Đằng sau có phòng kín, đi đến đó mà làm!”
“Há?” Lâm Viễn kinh hãi, Hạ Vũ Thiên nhếch miệng khiêng thẳng Lâm Viễn vào căn phòng kia, đoạn đóng sầm cửa lại. Gian phòng này dùng để thay quần áo, vừa nhỏ lại hẹp, Lâm Viễn không trốn đi đâu được, anh trợn mắt với Hạ Vũ Thiên, “Này, đừng có táy máy, tôi không khách sáo đâu!”
Hạ Vũ Thiên cười. “Cậu khỏi cần khách sáo với tôi!” một tay giữ chặt Lâm Viễn, tay kia trước ngực Lâm Viễn nhẹ nhàng mân mê, thì thầm, “Lâm Viễn.”
“Đừng kêu tên tôi mơi như thế được không?” cơ thể trở nên gò bó, mặt khác lại bị dồn đến chân tường rồi, Lâm Viễn vội kêu toáng lên, “Thôi đi, tôi không thích đàn ông!”
“Không sao.” Hạ Vũ Thiên đến gần. “Tôi sẽ khiến cậu thích!”
Tay nhẹ nhàng nâng gáy Lâm Viễn, Hạ Vũ Thiên cúi xuống hôn anh.
Lâm Viễn ngăn lại, quay ngoắt mặt đi. “Đừng quá trớn! Tôi trở mặt đó!”
“Không nghe lời sao?” Hạ Vũ Thiên bắt lấy hai cổ tay Lâm Viễn, ép anh lên vách tường phía sau. “Trước giờ tôi muốn là sẽ ra tay, có khi nào nịnh nọt dỗ dành ai bao giờ, người khác còn quỳ cầu tôi lên giường với họ chưa chắc tôi đã ưng, vậy mà cậu dám phản kháng?”
“Cút bà anh đi!” Lâm Viễn phát giận. “Muốn thì đi tìm người nguyện ý lên giường với mình, đừng có má nó đâm đầu vào ông! Ông cóc thích đàn ông!”
“Không thích? Không thích thì khi tôi hôn, cậu đã sớm ói ra rồi!”
“Anh biết tôi không nôn?” Lâm Viễn quay lại trừng Hạ Vũ Thiên. “Nôn nôn nôn, riết cũng thành quen, anh có hiểu không hả?!”
“Cậu… còn cãi được!” Hạ Vũ Thiên thô lỗ áp lên Lâm Viễn, nhào tới hôn, Lâm Viễn không cho anh ta chạm vào môi, nhưng Hạ Vũ Thiên quyết không buông tha, mạnh mẽ giữ cằm Lâm Viễn, môi cùng đầu lưỡi đi vào nạy hai hàm răng của anh ra, Lâm Viễn giận dữ cắn môi Hạ Vũ Thiên.
Lúc Hạ Vũ Thiên buông ra, khoé miệng đều là máu. Vươn đầu lưỡi liếm môi, nếm được mùi tanh của máu, anh cười lạnh, “Vừa được người lại được cả vị! Tôi chán ăn ngọt rồi, muốn thử chút chua xem sao!”
“A…” Lâm Viễn cuống cuồng thở dốc.
Hạ Vũ Thiên kéo roẹt áo Lâm Viễn, hay tay nâng thắt lưng anh, ấn người anh lên tường, cúi đầu day day bờ môi đỏ ửng còn vương máu, bàn tay lướt xuống.
“Hạ Vũ Thiên, hẳn anh hiểu rõ.” Lâm Viễn ngừng kháng cự. “Tôi với anh đã thoả thuận ngay từ đầu, anh không thể ép buộc tôi, nếu anh không tuân thủ giao ướ