mặc kệ nàng, cúi đầu xuống xem xét hồ sơ trên tay, lúc nãy đã mang
về từ công ty.
Rời mưa, xe cộ đông đúc, xe của bọn họ đang dừng lại một lát
trên đường số 6.
Dù sao cũng không cần vội vã về nhà, thật ra Tâm Đồng không
hề lo lắng chút nào về vấn đề kẹt xe, có thể ngồi ở trong xe cùng với người mà
mình yêu thương cũng là chuyện rất hạnh phúc.
Trở về càng trễ, ngược lại nàng càng cảm thấy vui vẻ !
Đột nhiên, nhìn xuyên qua cửa kính xe, có một cái bóng nhỏ
run rẩy, hấp dẫn sự chú ý của nàng.
Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chó đen nhỏ ướt đẫm vì mắc
mưa, đang sợ hãi bước đi trong mưa lớn, trên một con đường đặc nghẹt xe cộ, lúc
nào cũng có thể bị xe cán qua.
Tâm Đồng lo lắng khi nhìn thấy con chó đen nhỏ tránh thoát
được vài tình huống nguy hiểm, trong lòng đấu tranh, không biết có nên xuống xe
cứu nó hay không?
Nhưng khi nàng quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của
Đằng Lệ, nàng lại không dám tùy tiện bước xuống xe cứu nó.
Thật ra gần đây thái độ của Đằng Lệ đối với nàng đã có nhiều
chuyển biến tốt đẹp, nếu nàng xuống xe cứu con chó đen nhỏ kia, không dám bảo đảm
hắn sẽ không giận dữ – hắn chính là “ác ma” nổi tiếng vô tình, đối với những
người đã quỳ xuống van xin mà hắn còn không thương xót, cho nên hắn sẽ càng
không quan tâm đến sinh mệnh nhỏ bé kia.
Nhưng nếu không cứu con chó nhỏ, nàng lại không thể tha thứ
cho chính mình……
Đặt tay trên cửa xe, cứu hay không cứu – Tâm Đồng rơi vào
tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
Cuối cùng nhìn thấy con chó nhỏ đi về phía gần sát lề đường
xe chạy, sau đó nó đứng yên bất động, mà đang chạy về hướng nó lại là một chiếc
xe tải nhỏ, Tâm Đồng kêu to một tiếng, rốt cuộc quyết định đẩy cửa xe ra, lao
vào trong mưa.
Dưới cơn mưa tầm tã, chỉ sau một giây đã khiến toàn thân Tâm
Đồng ướt đẫm, nhưng nàng không thèm để ý, chỉ một lòng thầm nghĩ muốn cứu con
chó đen nhỏ về nơi ẩn nấp an toàn.
Cuối cùng, nàng cũng túm được con chó nhỏ, nhưng mưa to làm
cho tầm quan sát trở nên mơ hồ, lúc nàng chú ý thì chiếc xe vận tải nhỏ đã đến
càng lúc càng gần, làm cho nàng không kịp né tránh.
Ôm chặt con chó nhỏ, nhắm mắt lại, đầu óc Tâm Đồng trống rỗng,
bên tai truyền đến tiếng phanh xe chói tai —–
Nhưng mà tình trạng bi thảm mong đợi vẫn chưa xảy ra, nàng cảm
giác chính mình được một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy. Mở mắt, người ôm lấy nàng rõ
ràng chính là — Đằng Lệ!
Đằng Lệ, một tay ôm lấy nàng, còn tay kia vươn ra phía trước ra hiệu ngăn cản
chiếc xe tải nhỏ đừng tiến tới, may mắn là chiếc xe tải nhỏ kịp dừng đúng lúc,
nếu không, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Đó là bởi vì khi nhìn thấy Tâm Đồng lao ra khỏi xe, lúc đó Đằng
Lệ đang vùi đầu vào xem hồ sơ cũng phát hiện sự việc không bình thường, liền lập
tức theo sát nàng xuống xe, nên mới có thể ngăn cản không cho bi kịch xảy ra.
Đằng Lệ cũng bị mưa to làm cho ướt đẫm, kéo Tâm Đồng lên xe
trong tiếng bóp còi inh ỏi của lái xe.
“Người phụ nữ ngu ngốc! Cô cho rằng cô đang làm cái gì? Sợ
hãi vì suýt chút nữa mất đi nàng làm cho Đằng Lệ nén không được lửa giận, hung
hăng mắng nàng.
“Em, em……..” Còn chưa kịp hoàn hồn sau màn nguy hiểm vừa rồi,
Tâm Đồng sợ tới mức nói năng có chút lộn xộn.
Nhếch môi, vươn tay
kiểm tra xem trên người Tâm Đồng có vết thương hay không, lúc này Đằng Lệ mới
phát hiện trong ngực nàng có một khối thịt động đậy.
“Mẹ nó, đây là thứ quái quỷ gì vậy?” Đằng Lệ chửi ầm lên.
“Là một con chó đen nhỏ……..” Rụt rè ôm con chó nhỏ vào trong
lòng ngực, Tâm Đồng thật sự lo sợ Đằng Lệ sẽ tức giận mà ném nó ra ngoài cửa số.
“Con chó nhỏ?”
Đằng Lệ quả thật không thể tin được, người phụ nữ ngu ngốc
này mạo hiểm xuống xe chỉ là vì muốn cứu con chó nhỏ ư?!
Tâm Đồng cúi đầu run rẩy, nhưng nàng đã hạ quyết tâm sẽ bảo
vệ con chó nhỏ này an toàn, không để Đằng Lệ vứt bỏ nó.
Tuy rằng một mặt Đằng Lệ nguyền rủa nhưng mặt khác lại lấy
vest sạch sẽ khoác lên người Tâm Đồng, hơn nữa còn cọ xát qua lại trên lưng
nàng, vì sợ rằng nàng mắc mưa sẽ bị cảm lạnh.
Hành động quan tâm trực tiếp như vậy làm cho Tâm Đồng không
thể tin được, ngẩng đầu nhìn Đằng Lệ.
Đây là lần đầu tiên, ở trong mắt hắn, nàng nhìn thấy được một
tia tình cảm mà nàng chưa bao giờ gặp qua.
Cho dù thân thể vẫn không ngừng run rẩy, nhưng giờ này phút
này, Tâm Đồng lại cảm thấy ấm áp chưa từng có từ trước đến nay……….
Sau đó nàng
lại mơ thấy một buổi trưa giữa mùa hè, nằm ở trên thảm cỏ xanh bên cạnh
ngôi nhà màu hồng, trong mộng đẹp nàng lại cùng chú chó nhỏ vui đùa với
nhau.
Đôi môi mềm
mại mọng đỏ hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười xinh đẹp động lòng người, trên
gương mặt trắng noãn nhỏ nhắn của Tâm Đồng dạt dào vẻ hạnh phúc.
Đằng Lệ nằm
bên cạnh cũng không ngủ, hắn không nói gì, nằm nghiêng tựa người vào
cánh tay, lẳng lặng ngắm nhìn Tâm Đồng đang ngủ say, vẻ mặt vô cùng ngây thơ trong sáng.
Hắn càng ngày càng không hiểu được, Tâm Đồng rốt cuộc là một cô gái như thế nào.
Không hề
nghi ngờ gì về việc nàng giả mạo thân phận ẹm gái của hắn, chủ động yêu
cầu trở thành người tình của hắn, tất cả đều chứ