XtGem Forum catalog
Ai Bắc Nhịp Cầu

Ai Bắc Nhịp Cầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323760

Bình chọn: 7.5.00/10/376 lượt.

ương thì hết 3, 4 ngày giận . Mỗi lần giận cả nhà phải chịu đựng sự lên cơn của cậu trời

Phương Phi hỏi

- Thường thì lỗi của ai ?

- Ôi dào! Tại anh tại ả , tại cả đôi đường . Hãn là cậu trời thì Thiên Ân cũng là cô trời . Chả ai nhường nhịn , chiều chuộng ai . Mà chị có cảm giác Thiên Ân muốn bỏ cậu Hãn

Phương Phi buột miệng

- Vì anh Hãn bị như vậy à ?

Bờ gật đầu

- Chớ sao nữa . Đâu ai muốn rước khổ về cho mình . Tưởng tượng lấy 1 ông chồng què ai mà không hãi , nhất là phận tiểu thư như cô Thiên Ân . Nhà giàu , đẹp , chắc chắn có nhiều người theo Ân chớ không mỗi công tử què nhà này

Phương Phi chợt ái ngại khi nghe Bờ độc miệng như vậy

Cô nói

- Nếu chịu khó tập luyện , anh Hãn sẽ trở lại bình thường mấy hồi

Bờ chép miệng

- Thì đó ... Quan trọng là cậu trời có chịu khó hay không kìa . "Cậu trời" đòi khi tập phải có "cô trời" kề cận 1 bên để động viên tinh thần . "Cô trời" không chịu , thế là ...

Hạ giọng xuống , Bờ nói tiếp

- CHắc cô Nhận muốn em thế chỗ Thiên Ân . Cổ muốn em ở kế bên canh chừng cậu trời như canh chừng em bé

Phương Phi im lặng . Chi. Bờ quả không sai . Hôm bà Nhận sang nói chuyện với mẹ và nội , Phi đã linh cảm chuyện có dính líu tới mình . Đến khi bà Nhận về , nội đã gọi Phi lại kể đầu đuôi cớ sự và muốn biết ý của Phi

Phương Phi dám từ chối hay sao khi mới đây gia đình bà Nhận đã nhận chi. Hoài vào làm việc . Bà Nhận còn bảo Hãn rất cảm kích vì Phi đã giúp anh nên muốn được cô chăm sóc mỗi khi anh tập vật lý trị liệu . Nhưng trước những gì vừa xảy ra , Phi thấy không đúng như vậy

Có thể chính Hãn đề nghị mẹ thuê cô , song không phải vì anh cảm kích , trái lại vì anh ghét Phi thì đúng hơn

Chi. Bờ từng nói mỗi khi bực dọc , Hãn thường trút hết hậm hực sang người khác . Chi. Bờ đã quá nhàm những trò của anh , có lẽ vì vậy Hãn muốn tìm cho mình nạn nhân mới cũng nên

Thật ra , sau khi nghe mẹ và nôi nói xong , Phương Phi khổ tâm hết sức . Dù quý bà Nhận , nhưng nghĩ tới Hãn , nhớ vẻ lầm lì khó chịu của anh , Phi thấy ngại quá . Giờ thì cái sự ngại đó có cơ sở rồi . Phi sẽ bị cậu trời hành cho mà xem . Ôi chao! Lẽ nào Hãn lại nhỏ mọn đến thế nhỉ.

Giọng Hãn vang lên ầm ĩ

- Phi đâu ?

Nhún vai cô trở vào phòng Hãn . Ngồi trên xe, 2 tay đặt lên 2 bên thành ghế như vua đang ngự trên ngai vàng , Hãn lạnh lùng

- Lấy trong tủ áo cái áo màu vàng và cái quần xám đen ra ủi cho tôi

Phương Phi lắc đầu

- Xin lỗi . Tôi không làm được đó đâu

Hãn trợn mắt

- Caí gì ? Em được trả tiền để phụ trách tôi đấy . Đừng có ra vẻ ta đây được quyền lựa chọn nha. Hừm! Ủi quần áo là việc quá nhẹ rồi còn gì

Phương Phi phản ứng

- việc đó thì nhẹ thật , nhưng cách nói của anh nghe nặng như đá . Không ai muốn làm việc với 1 người lúc nào cũng quyền hành trịch thượng như vậy

Hãn nhếch môi

- Hay lắm . Em lúc nào cũng khiến tôi ngạc nhiên . Vậy thì "này cô bé , cô làm ơn ủi hộ anh bộ quần áo nhé" . Nhẹ nhàng như vậy được chưa ?

Phương Phi thản nhiên

- Anh nhờ , tôi rất sẵn sàng . Chớ ra lệnh thì còn khuya

Đến bên tủ , Phi lấy đúng cái áo màu vàng và cái quần tây màu xám đen ra . Ngắm tới ngắm lui , cô phán 1 câu

- Vẫn còn thẳng thớm và thơm ngát , đâu cần phải ủi . mà hỏi thật nha , anh định đi đâu à ?

Hãn gật đầu

- đúng vậy . Va em sẽ đi với tôi . Nếu không cần ủi quần áo thì thôi . Em về nhà sửa soạn cho thật đẹp vào . 10 phút nữa có mặt

Phi kêu lên

- Đi đâu ? Tôi có quyền được biết chứ ?

Hãn nhếch môi

- Đi chơi . Và em không được từ chối

Phương Phi nhìn đồng hồ

- Vần còn trong giờ làm việc . Tôi sẽ đi với anh

Về nhà , Phi đứng trước gương . Cô làm gì có quần áo đẹp để diện vào . Thôi thì cứ mặc bộ mới nhất vậy

Mở tủ , lấy cái quần jean lửng , cái áo thun trắng , Phi ướm tới ướm lui rồi mặc vào . Trông không đến nỗi tệ, nhưng không thể nào thật đẹp như Hãn muốn

Mà cớ gì Phi phảI làm theo đúng ý muốn của Hãn chứ . Môi hơi bĩu ra , Phương Phi nhón tay lấy cái kẹp hình trái tim lấp lánh những hạt giả đá của chi. Thư Hoài cài vào tóc . với cô như vầy là điệu rồi

Giọng bà Túy vang lên

- Lần đầu đi với người ta phải cẩn thận , ý tứ để lỡ xảy ra chuyện gì phiền phức lắm . Nhớ đừng đổ bướng lên đấy!

Phương Phi ậm ự.

- Con sẽ ráng làm tròn bổn phận

Bà Tuý thì thào

- Cô Nhận hứa sẽ tạm ứng trước 1 số tiền để chi. Hoài mua 1 cái xe Tàu đi làm cho đỡ cực . Con cố giúp chi. Hoài , con nhé

Phương Phi trợn mắt

- Lỡ như giữa chừng con làm không nổi nữa thì sao ? Ở nhà đừng tạo cho con 1 áp lực như vậy chứ

Bà Tuý ôn tồn

- Nội tin tưởng ở con mà

Phương Phi chợt bực bội vô cùng . Cô xỏ chân vào đôi sabô cũng bằng vải jean rồi hối hả đi sang nhà Hãn

Ba mẹ có 2 đứa con gái , nhưng Phương Phi lãnh hết mọi việc nặng trong nhà , còn Thư Hoài ưu tiên được miễn mọi thứ vì sức khoẻ kém . Phi không ganh tỵ với chị , nhưng bữa nay Phi chợt ấm ức

Mà thôi , hãy gạt chuyện đó qua 1 bên . Hãy xem lão cậu trời đi đâu đây

Vào sân , Phi đã thấy Hãn chỉnh tề trong chiếc sơ mi màu vàng tươi rói . Anh ta khoanh tay ngồi trên xe và hất mặt nhìn Phi nh