Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321594

Bình chọn: 7.5.00/10/159 lượt.

út nước, hỉ sự bỗng xoay chuyển biến thành tang sự, phát ra từng trận kêu rên.

Trong địa lao hoàng cung Thiên Sở có một cô gái tuyệt mỹ đang ngồi dựa lưng vào tường.

Đôi mắt đã sớm mất đi tiêu cự, người ở bên cạnh nhìn vào thay vì nói là một người không bằng nói là một khối thi thể biết hô hấp mới thích hợp hơn một chút.

Bị giam ở chỗ này đã qua ngày thứ ba, cô gái ấy thế nhưng không ăn không uống cũng không nói chuyện: Người trông coi ngục hoặc la hoặc mắng chửi nàng cũng không hề đáp lại, giống như không mình chẳng có liên quan gì với cái thế giới này.

Nô dịch giữ cửa cũng lười để ý nàng, dù sao cũng là một tội nhân hại chết Hoàng đế, nhốt thêm vài ngày nữa chắc cũng sẽ bị xử tử thôi.

Nhưng, loại bình yên khác thường này rốt cuộc vẫn chỉ là tạm thời.

Tựa như lúc này, khi Trạm Vương gia mặc cẩm bào đứng ở trước cửa nhà lao thì nhóm nô dịch giữ cửa đã biết, có lẽ kết quả sự việc cũng không giống như mọi người suy đoán là mọi chuyện cứ tiếp tục tiến hành theo quỹ đạo.

“Ánh Nhi!” Vừa bước vào phòng giam, đuổi hết bọn nô dịch, Hoắc Thiên Trạm đi tới trước mặt người con gái đó rồi từ từ ngồi xổm người xuống, nhẹ giọng gọi: “Ánh Nhi!”

Người con gái đó dường như đã có phản ứng, hơi ngước đầu lên đưa mắt nhìn về phía người vừa lên tiếng.

Nhưng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại khôi phục dáng vẻ như ban nãy.

Trong lòng Hoắc Thiên Trạm chợt đau nhói, nói là đau lòng nhưng lại mang theo sự tức giận.

“Đại sự của Hoàng đế hôm nay nhập liệm, ngày mai ta đi Tế Thiên, bảy ngày sau...Ta sẽ đăng cơ!”

Nàng vẫn không nhúc nhích cũng không nói chuyện.

Nhưng hắn nhìn ra được, lúc hắn nhắc tới Đại sự của Hoàng đế hôm nay nhập liệm thì hai hàng lông mày thanh tú cong cong của nàng rõ ràng thoáng động đậy.

“Ánh Nhi!” Hắn lại gọi tên nàng, “Gả cho ta!”

Lần này cô gái chợt ngẩng đầu lên, nhưng nhìn hắn giống như gặp phải quái vật.

Thật lâu mới yếu ớt lên tiếng, “Ta là tẩu tẩu của huynh.”

“Huynh trưởng ta đã chết rồi!”

“Nhưng ta vẫn là tẩu tẩu của huynh!”

“Các người vẫn chưa có viên phòng, không được tính!” Hắn hung hăng nắm chặt hai quả đấm, hờn dỗi dâng tràn trong lòng không có chỗ nào để phát tiết. Một tiếng tẩu tẩu đó đã làm cho khoảng cách giữa hắn và nàng càng thêm xa cách.

“Tại sao huynh lại không chịu hiểu?” Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, nâng lên một bàn tay ấn vào ngực mình: “Huynh ấy đã cắm rể ở tại chỗ này rồi: Ta bất chấp phụ thân phản đối, đối đầu chống lại tộc nhân, chấp nhận bị nguyền rủa ngàn dặm xa xôi đến tận đây tìm huynh ấy. Cuối cùng cũng có thể được chắp tay cùng huynh ấy, huynh có không biết, để làm được việc này thì cần phải có bao nhiêu dũng khí?”

“Hắn là Hoàng đế, nói thế nào chắp tay?” Hoắc Thiên Trạm nhìn chằm chằm người con gái ở trước mặt, có trời mới biết khi hắn nghe nói nàng sắp chạy tới Sở Đô thành hôn với hoàng huynh thì trong lòng hắn đau khổ biết dường nào. Hắn cho rằng hắn có thể quên, cho rằng chỉ cần mình tìm khắp thiên hạ có người con gái nào giống như nàng là có thể thay thế được. Nhưng đã lặp đi lặp lai nhiều ngày, kết quả chính là dù ở trong giấc mộng hắn vẫn không thể nào thoát khỏi hình bóng của nàng!

“Vậy còn huynh?” Nàng mỉa mai cười, “Chẳng phải sau này huynh cũng là Hoàng đế sao?”

Câu hỏi này khiến hắn không nói được lời nào.

“Thiên Trạm!” Nàng đột nhiên nhướng người về phía trước, bất thình lình bắt lấy hắn, có chút khẩn thiết nói: “Bọn họ đều nói là ta giết huynh ấy, nhưng ta không có! Huynh ấy đột nhiên hô lên rồi không thở được nữa, sau đó gục ngã ở trên giường: Ta thật sự không có làm! Sao ta có thể giết huynh ấy, ta thà rằng mình chết cũng sẽ không muốn huynh ấy chết!”

Trên mặt nàng tràn đầy uất ức, nhưng nhiều hơn chính là sự yêu thương lưu luyến đối với người đó.

“Ta tin nàng!” Hắn giơ tay lên xoa nhẹ mặt nàng, “Ánh Nhi, gả cho ta đi, ta sẽ cho nàng suốt cuộc đời này được hạnh phúc!”

“Quên đi!” Nàng lại quay trở về gần bên vách tường, “Ta trông giữ huynh ấy ba ngày rồi sau đó cũng sẽ đi theo huynh ấy: Đừng nói trong lòng ta chỉ có huynh ấy, cho dù ta có tình cảm với huynh đi chăng nữa thì Thái hậu và Hoàng hậu làm sao có thể cho phép một nữ nhân như ta lại một lần nữa bước vào Hoàng gia? Có lẽ cái chết mới chính là sự giải thoát tốt nhất!

***

Vệ Lai chưa từng mà cũng không có nghĩ tới, sau khi trải qua cái chết mình lại có thể khôi phục được ý thức.

Thế nhưng vào khoảnh khắc vừa mở mắt ra lại chứng kiến dưới thân là một vùng lửa đỏ rực, mái tóc dài của cô trực tiếp bị hơ trong ánh lửa, không khí bốn phía cũng theo đám lửa nóng rực mà không ngừng run rẩy.

Thử giật giật tay chân, lại phát hiện tứ chi mình đã bị ai đó trói chặt. Vùng vẫy thử mấy cái cô chợt phát hiện ra thứ, trói chặt tay chân mình hẳn là vài sợi dây thừng loại nhỏ.

Bây giờ tra hỏi gián điệp còn nghiên cứu ra cách cột người vào trên lửa y hệt như nướng gà ư?

Nhưng mà dùng dây thừng để trói, việc này cũng thật hết sức khôi hài đó nha?

Ôi trời!

Bất đắc dĩ thở dài, chết tiệt thật! cục Quốc An đặt viên độc dược ở trong răng mình lại là đồ dỏm giả mạo ư, con mẹ nó!

Mình thật không dễ gì


Teya Salat