ra chỉ vì một tên đàn ông mà muốn thiêu chết ‘lão tử’ ư!”
Âm thanh giọng nói cô cũng không tính là quá lớn, nhưng vẫn có thể rõ ràng lọt vào trong tai từng người đang đứng ở khoảng cách xung quanh đống lửa.
“Mẹ nó” là có ý gì bọn họ không hiểu: Nhưng mà hai chữ “Lão tử” thì ai ai nghe cũng hiểu được: (tự xưng là bố tụi bây thui mà hehe)
Ngay tức khắc mọi người đang có mặt đều vô cùng sửng sốt, ngay cả người con gái đang muốn chạm vào giá treo cổ cũng chết đứng ngay tại chỗ, quên mất chuyện mình vốn muốn làm.
Mọi người còn đang đắm chìm trong câu nói mà ‘không làm cho người khác chết điếng thì dù có chết cũng không tha’ của cô: Nhưng không ai để ý, chính vào lúc này, người trên giá treo cổ đang dùng tư thế vô cùng quỷ dị từ từ cuộn người lại: Tay chân bỗng xoay chuyển, tứ chi đang bị trói chặt cũng không biết bằng cách gì thế nhưng đã rất dễ dàng rút ra khỏi sợi dây thừng.
Nhìn lại sợi dây đó vẫn còn nguyên vẹn không sức mẻ gì, đúng là nguyên dạng không xê dịch.
“Ha ha!” Vệ Lai kiêu ngạo cười to, đồng thời thân hình thoắt một cái cực nhanh lắc mạnh qua đống lửa: Khi vọt đến bên cạnh người phụ nữ nọ, ngón tay giữa hung hăng kề sát vào phía người đó nói: “Lão tử ghét nhất cùng người khác tranh giành đàn ông, nếu như cô coi trọng người đàn ông của mình như thế thì hãy chết xa tôi một chút!”
“Ngươi...” Cô gái nọ giận đến nói không ra lời, nhưng phát hiện Lam Ánh Nhi đã không còn ở lại bên cạnh mình mà đang chạy thẳng tới phương hướng của Thái hậu.
Dĩ nhiên, hiện tại bà lão kia đúng ra phải là Thái hoàng Thái hậu rồi: Mà bản thân mình ngày nay mới chính là Thái Hậu nước Sở.
Thật buồn cười cho một cái tổ hợp, Thái hoàng Thái hậu nhìn chỉ trên dưới 50, còn thì chỉ vừa mới qua 20 tuổi.
Tiên Đế anh tuấn lên ngôi vào năm 25 tuổi, đăng cơ chỉ mới được 3 năm ấy mà đã vứt bỏ thiên hạ phồn hoa này cứ thế mà đi.
Hướng Cẩm Hoa ngơ ngác đứng nhìn hành động khác thường của Lam Ánh Nhi, chợt nhận ra người con gái này đã không còn giống với trước kia nữa.
Không chỉ riêng thân pháp lưu loát ấy của nàng ta mà còn có những lời nàng ta nói ra dọa người đến mức nào.
Cộng thêm ánh mắt của nàng ta nữa, chỉ trong nháy mắt, từ một con mèo nhỏ yếu đuối bỗng biến thành dã thú hung mãnh.
“Tất cả không được qua đây!” Vệ Lai làm gì có tâm tư để phân tích suy nghĩ trong lòng người khác, theo sự quan sát của bản thân từ nãy đến giờ, hình như đứng đầu ở nơi đây chính là bà lão đang đứng trong đám người họ.
Bởi do cơ thể của Lam Ánh Nhi vừa được thoát khỏi giá treo dây thừng, cổ tay phải Vệ Lai bị xướt một đường vết thương không ngắn: Lúc này máu đang chảy nhiễm lên cả vạt áo trước của Thái hoàng Thái hậu.
“Còn tiến lên một bước nữa ta sẽ bóp chết bà ta ngay!” Vệ Lai chạy thẳng tới gần phía sau lưng bà lão nọ, nhanh chóng vặn hai tay bà ta ra phía sau, cánh tay phải cô ngoặt lên phía trước, năm ngón tay cong lại thành móng muốt bấu chặt vào cổ họng bà lão.
Hoàn thành một loạt động tác của một nhân viên đặc công thường thực hiện, từng vị trí trên cơ thể cô đều là lợi khí giết người.
Tựa như đôi tay này, thoạt nhìn mềm mại trắng mịn, nhưng khi cô thu lại thành hình dạng móng vuốt thì sẽ đoạt lấy tính mạng người khác chỉ trong tích tắc.
Thế nhưng có người không tin chuyện quỷ quái này, nhóm thị vệ cho rằng cô chẳng qua cũng chỉ là một cô gái yếu đuối mà thôi.
Nếu như cầm đao gác ở trên cổ của Thái hoàng Thái hậu, vậy thì mới có khả năng là uy hiếp.
Nhưng hiện tại công cụ uy hiếp người này chỉ là một đôi tay, còn là một đôi tay của cô gái trẻ thì có thể làm gì được người khác đây?
Một tên thị vệ đứng gần đó không sợ chết vọt tới, e ngại Thái hoàng Thái hậu mà không dám vung đao, hắn cho rằng chỉ cần dựa vào một tay của mình vẫn hoàn toàn có thể chế phục được cô gái này.
Nhưng không nghĩ tới, trong khi người khác đang có hành động vậy mà Vệ Lai lại bình tĩnh tựa như một pho tượng, nhìn thẳng tới người đang xông về hướng mình mà không hề có ý định tránh né.
Trạm vương phi ở bên cạnh theo phản ứng bản năng quát lên:
“Lam Ánh Nhi! Chạy mau!”
Tiếng nói vừa dứt, tên thị vệ cũng đã vọt tới trước mặt.
Vệ Lai nhếch môi cười vòng cánh tay trái lên trước, thô bạo chế trụ ở cổ bà lão: Đồng thời kéo theo bà ta lắc mình vọt sang hướng bên cạnh, tay phải vung ra thẳng tới chỗ tên thị vệ.
Động tác đó lưu loát đến nỗi không ai nhìn thấy rõ quá trình đó là như thế nào, tên thị vệ nọ vừa cảm thấy mắt hoa lên thì một bàn tay đã đến ngay cổ họng mình.
Nghĩ muốn trốn chạy nhưng không còn kịp nữa.
Năm ngón tay mảnh khảnh vừa chạm vào làn da trong nháy mắt đột nhiên tăng lực, móng tay ở trước mấy đốt ngón tay theo ở sau, trong chớp nhoáng toàn bộ đều lún vào trong máu thịt của hắn.
Vệ Lai cắn chặt răng ngầm gia tăng thêm sức để bù lại điều kiện thân thể không đủ.
Đợi khi các ngón tay lún sâu vào bên trong, cuối cùng siết chặt một cái thật mạnh, chặt đến khi cổ họng tên đàn ông đó kêu ‘răng rắc’!
Chỉ dựa vào những ngón tay đã cắt đứt được động mạch cổ, máu tươi bắn phụt ra khiến cho phạm vi trước mắt cả một vùng nhuộm đầy máu đỏ tươi.
B
