ãi mới đỡ, ông nắm lấy tay bà, bước từng bước thật chậm. Ông bà cứ bước chậm
thật chậm như vậy, ông luôn cẩn thận đỡ bà khỏi ngã. Đến sườn núi, ông
tìm thấy một cành cây mảnh, ông chống một cành, bà chống một cành, họ cứ thong thả dạo bước trên sườn núi.
Ông cứ bước được ba bước lại
xoay sang nhìn bà, ông cứ luôn liên tục như vậy, mặc dù ông vốn là người không kiên nhẫn nhưng suốt dọc con đường núi ông vẫn luôn duy trì động
tác này.
Cuối cùng, con đuổi theo cha con, con hỏi cha vì sao ông nội chẳng bao giờ chịu trách mắng bà nội, sao ngày nào ông cũng để bà
bắt nạt ông.
Cha mẹ con đều nở nụ cười.
Mẹ ôm con vào lòng và nói: “Con bé ngốc nghếch này, ông nội con sao có thể bỏ lại bà được chứ?”
Thế nhưng, sau chuyến leo núi đó, ông bà nội chẳng bao giờ cãi nhau nữa, dù bà nội nói gì, ông cũng chỉ trả lời bà “Bà nói hoàn toàn đúng.”, “Lời
của bà là tuyệt đối.”, “Ừ, đúng vậy.” ngoài ra không còn câu nào khác.
Biểu hiện của ông chẳng hề có chút phong độ đàn ông nào hết, hình tượng
ông nội cao vời vợi đã bị đạp đến tận phương trời xa lắc nào rồi.
Dạo này sức khỏe của bà không được tốt lắm, ngày nào bác sĩ riêng cũng phải đến nhà khám bệnh cho bà, nhưng mấy ngày nay bác sĩ thường xuyên túc
trực tại phòng bà, thậm chí còn có rất nhiều bác sĩ khác ở lại.
Sắc mặt của bà càng ngày càng kém, khi con vào thăm bà, bà cười và nói với
con: “ Sau này không được làm ông nội nổi giận nữa đâu nhé, bởi vì bà bà nội không giúp được con nữa đâu, biết không?”
Con gật đầu “Bà nội là tốt nhất, ông nội chẳng tốt chút nào.”
Bà nội cười, bà đưa bà tay gày gò chỉ còn lại lớp xương và da nhăn nhúm
vuốt ve khuôn mặt con “Sao lại dám gạt bà, lần trước con còn ngồi ngoan
ngoãn để ông đưa con đi ăn mà.”
Con bĩu môi: “ Nhưng ông cũng lén đưa bà đi ăn đấy thôi, ông cứ tưởng con không biết, thật ra con đều biết hết nhé.”
Bà nội cười “Cháu yêu của bà giỏi lắm, chuyện trong nhà chẳng có gì là cháu không biết hết.”
Sau khi sức khỏe của bà yếu dần, ông nội dường như chẳng còn hứng thú với
bất kỳ điều gì, ngay cả mấy cái bình hoa bảo bối ông cũng chẳng thèm
nhìn tới. Cả ngày ông đều chỉ ngồi bên cạnh và nắm chặt lấy bàn tay bà,
cứ thủ thỉ kể lại những mẩu chuyện cũ suốt cả ngày đêm. Ông càng ngày
càng gày hơn, sắc mặt cũng càng kém dần.
Cha và mẹ con đều an ủi ông nhưng ông nhất định không chịu rời đi, ông vẫn luôn nắm tay bà như
thể nếu ông buông ra sẽ không bao giờ nắm được nữa.
Cuối cùng đến một đêm nào đó, bác sĩ gọi cả nhà đến nhìn mặt bà nội lần cuối. Cha và
mẹ vừa nghe vậy thì khóc suốt, con cũng rất đau lòng, nhưng con không hề khóc, trong lòng con cũng buồn bực nhưng con cũng không biết cảm giác
của mình là như thế nào.
Đến tận lúc bà nhắm mắt xuôi tay, ông nội vẫn nắm chặt bàn tay bà.
Khuôn mặt bà nội trở nên tím tái hơn so với mọi ngày, bà nhìn ông: “Nếu tôi
không thể tỉnh dậy được nữa, vậy ông hãy đến bên bà ấy.”
Khuôn mặt ông nội ngây dại nhìn bà: “Bà mà chấp nhận thua à? Bà luôn nói rằng bà sẽ không bao giờ thua mà.”
Bà nội cười, bà nhớ lại những chuyện đã xảy ra từ rất lâu rất lâu về
trước, ông đã từng ngồi trước mặt bà và đánh giá về một phụ nữ khác rằng “ Tôi thật lòng yêu thương cô ấy.”, lúc đó bà cảm thấy trong lòng thật
chua xót. Những giọt nước mắt lăn nhẹ trên khóe mi bà, bà định rút tay
ra khỏi tay ông, nhưng ông đã rất nhanh tay nắm lại, bà không làm gì
khác được, đành thôi giãy dụa: “Tôi chỉ cảm thấy rất mệt, tôi muốn nhắm
mắt lại.”
Ông nội lắc đầu: “ Đừng, bà sẽ không mệt nữa đâu, bà
rất mạnh mẽ, một khi chưa nghe thấy đáp án của tôi bà nhất định chưa thể nhắm mắt, tôi biết, tôi rất hiểu bà.”
Bà dí tay lên mặt ông: “Nói với tôi, tôi có phải là người ông yêu nhất không?”
Ông vội vàng mím môi, bà chầm chậm nở nụ cười: “ Tôi hiểu được mà.”
Con không thể lí giải được nụ cười đó của bà, nhưng con chỉ cảm thấy bà rất am tường và thỏai mái.
Ông nội vẫn nhìn bà, cho đến khi bàn tay bà buông thong, lúc ấy con mới
nghe thấy ông nói “Tôi sẽ không bao giờ nói cho bà biết.”
Cha và mẹ con đều khóc, nhưng ông nội lại không khóc, cũng không để bất kì ai lại gần bà.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên con biết được rằng, khi một người chết, hơi thở
của họ sẽ trở nên yên lặng không ai thấy được. Ông nội vẫn không khóc,
cha và mẹ lo lắng đứng đợi ngoài cửa, nhưng ông vẫn chỉ nắm chặt lấy tay bà.
Ông nội không hề rời khỏi vị trí nửa bước, không biết ông đang nghĩ gì.
Con đến bên ông, ông vẫy tay và cười với con: “Nếu như một ngày nào đó ông
nội có bề gì, dù không hợp táng cùng bà, nhưng nhất định phải chôn ông
cạnh bên bà, để ông và bà lại được ở bên nhau.”
Con nhìn ông: “ Ông đừng làm con sợ.”
Ông nội dường như không nghe thấy được lời con nói, ông lẩm nhẩm với một
nơi xa xôi nào đó: “Bà ấy là người rất đa nghi, bà ấy nói rằng nếu hợp
táng với ta, bà ấy sẽ phải chịu thiệt thòi, ta chẳng thể bù đắp cho bà
ấy, cả cuộc đời này ta có lỗi với bà ấy.”
Ông trông giữ bên cạnh bà suốt một ngày một đêm, đếm ngày hôm sau ông mới cho phép cha con tiến hành lo thu xếp hậu sự cho bà.
Cha và mẹ con đ