XtGem Forum catalog
Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327755

Bình chọn: 7.00/10/775 lượt.

uốn tiếp nhận công việc này cũng không quá khó, nhưng cô bước vào đó làm gì chứ, để Giang Thừa Dự phải nhìn thấy cô, nói cho anh biết cô đã trở về, nói với anh cô vẫn yêu anh, hay hỏi anh có còn nhớ cô không?

Bốn năm.

Dù tự tin đến đâu cũng không thể phủ nhận sự dao động trong lòng cô, cô sợ rằng đối phương đã không còn kiên định.

Cơ hội, đến một cách chớp nhoáng rồi nhanh chóng biến mất.

Thư ký đã bê cà phê vào phòng, cô hoàn toàn đã mất cơ hội.

Do dự, kết quả là thế này đây.

Cô nở một nụ cười, trở về chỗ của mình, nhưng trong lòng vẫn chưa nguôi.

Cô chẳng thể làm nổi bất cứ việc gì.

Cánh cửa phòng mở ra. Cô nhìn thấy Kỷ Thành Minh đích thân tiễn Giang Thừa Dự ra về, mãi đến tận thang máy, họ bắt tay, cuối cùng Giang Thừa Dự cũng bước vào thang máy, Kỷ Thành Minh quay lại phòng làm việc của mình.

Trên đường quay lại văn phòng, Kỷ Thành Minh thoáng nhìn về phía cô, sau đó anh tiếp tục bước về phía trước.

Cô nhắm mắt lại.

Cứ như vậy sao?

Vì sao cô vẫn muốn duy trì tình trạng trạng này?

Vì sao cô không dám bước về phía trước?

Giang Lục Nhân, mày là đồ hèn nhát, mày chẳng dám làm gì cả.

Tờ giấy trong tay đã bị vo lại thành một nắm, sao mày vẫn cứ vô dụng mãi thế?

Đã suy nghĩ đến thế, mà vẫn cứ buông xuôi sao?

Đứng dậy, đẩy ghế ra, cô lao vào thang máy.

Mặc kệ hết thảy, cô chẳng quan tâm đến cái gì nữa hết, cô chỉ thầm tự hỏi bản thân một câu “Anh có còn yêu em không?”

Đâu có gì khó khăn, đúng không?

Đó cũng chỉ là một câu hỏi mà thôi.

Những con số trên thang máy không ngừng thay đổi.

Khi cô xuống đến tầng cuối cùng, cô chạy ra ngoài, bên ngoài đã chẳng còn ai thân thuộc.

Cô đứng ở đại sảnh trống không, bỗng nhiên cô cảm thấy, cùng trời cuối đất này chỉ còn mỗi mình cô, cô không có người thân, cô không có bạn bè, cô chỉ còn mỗi bản thân cô.

Một chiếc xe ở cách đó không xa lướt qua mặt cô.

Đó là xe của Giang Thừa Dự.

Không cần phải nhìn rõ mặt anh, cô vẫn có thể chắc chắn.

Cô lao theo, chiếc xe vẫn chạy như bay, cô càng chạy, càng cách xa chiếc xe đó.

Đôi mắt cô, giờ đã tràn ngập sương mù.

Cô không đuổi kịp.

Có chạy nhanh hơn nữa, cô cũng chẳng bao giờ có thể đuổi kịp.

Cô ngồi bệt xuống tại chỗ, nhẹ nhàng nức nở.

Lòng cô không hiểu sao trống rỗng.

Cô thật sự chẳng có gì cả.

Đột nhiên, có tiếng động cơ dần dần tiến gần, cô không dám ngẩng đầu lên.

Một chiếc xe.

Một người đang ông hiên ngang từ trên xe bước xuống, đứng trước mặt cô.

Một đôi giày da xuất hiện trước mắt cô.

Cô ngẩng đầu, Kỷ Thành Minh từ trên cao nhìn xuống.

- Em, trông giống một con chó nhỏ.

Lục Kỳ Hiên hoàn toàn thất bại, ngồi ở trong một đình nhỏ ngoài hậu viên của biệt thự. Dường như trong mắt của tất cả những người ngoài cuộc, đều cho rằng vị thiếu gia trẻ tuổi lần này đã gặp phải một đả kích rất lớn. Một người luôn đặt tầm mắt trên quá đỉnh đầu, đột nhiên bị vấp ngã, dường như cảm giác vương giả bao quanh anh đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết. Kỷ Niệm Hi đứng bên cạnh cửa, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Lục Kỳ Hiên. Cô cũng chỉ là một người ngoài cuộc, nên cô cũng nhận ra rằng anh ta đang rất khổ sở. Còn về phần… cô hướng mắt về phía người đàn ông đang khởi động xe bên kia, Kỷ Thành Minh, rồi nhắm mắt lại, anh ta hẳn không thể được coi là người ngoài cuộc trong sự việc này rồi.

Suy nghĩ này khiến cô không tự chủ được nở một nụ cười. Cứ thầm chửi người khác trong bụng đi, vì đối phương sẽ chẳng bao giờ biết được, nên chẳng tổn thất gì, có khi còn cảm thấy sung sướng, còn cảm thấy bình tâm một chút. Ai bảo tư tưởng AQ là buồn cười nào, ít nhất tư tưởng này cũng có thể cứu sống được mạng người đấy, ít nhất là đối với người sống nó cũng không tồi đâu nhé.

Cuối tuần này, cô sẽ không phải đối mặt với cái bản mặt đó nữa.

Cô hít sâu, đi về phía Lục Kỳ Hiên, trong lòng cô vẫn luôn coi cậu ta là một đứa trẻ. Mặc dù trong lòng Lục Kỳ Hiên, cậu luôn coi cô là một người bạn đồng trang lứa. Con người ta đều như vậy, luôn cho rằng chỉ có bản thân mình mới hiểu rõ nhất, còn người ngoài cuộc chẳng thể hiểu được, mâu thuẫn cũng vì thế mà phát sinh.

- Không cần an ủi tôi đâu. – Lục Kỳ Hiên không quay đầu lại, nhưng giọng anh có phần tức giận.

Cô gật đầu:

- Sáng mai, 10h sẽ có chuyến bay.

Lúc đấy anh mới quay lại:

- Cô nói xem, có phải lần này tôi đã gây nên tổn thất trầm trọng cho anh tôi không? Có khiến anh ấy mất hết mặt mũi không?

Bản thân Lục Kỳ Hiên không biết rằng, mối quan hệ giữa Kỷ Thành Minh và Giang Thừa Dự vẫn luôn đối đầu cạnh tranh nhau.

Cô hạ mi, cô vốn tưởng cậu ta sẽ cảm thấy khổ sở vì sự thất bại của chính mình, thật bất ngờ, cậu lại lo lắng nhiều hơn đến tổn thất của Kỷ Thành Minh. Cô nhìn Lục Kỳ Hiên cân nhắc, cô đang nghĩ có nên kể với cậu ta toàn bộ câu chuyện hay không. Sự hâm mộ của cậu ta đối với Kỷ Thành Minh quá lớn, có thể đảo ngược mọi thứ cũng nên. Nhưng là con trai của ông Lục Tử Chiếu, đương nhiên rồi có một ngày cậu ấy sẽ phải gánh vác những việc như thế này.

Cô lấy một chiếc ghế, ngồi bên cạnh cậu:

- Anh cậu có nói gì với cậu không?

- Anh ấy không hề nói bất kỳ điều