iên, Tô Duyệt Duyệt bỗng nảy ra một ý nghĩ, vì hợp đồng
này là do bộ phận Dịch vụ làm nên Tiểu Ngô chắc chắn sẽ có phiên bản
điện tử trong tay, mọi việc sẽ được thực hiện dễ dàng hơn rất nhiều.
Tô Duyệt Duyệt lập tức đứng dậy đi tìm Tiểu Ngô, nhưng khi đến chỗ
Tiểu Ngô, lại phát hiện thấy Tiểu Ngô đang nhàn rỗi vào thăm gian hàng
mua sắm online, không hề chú ý đến Tô Duyệt Duyệt.
“Tiểu Ngô, chị có phiên bản điện tử những hợp đồng này của bộ phận dịch vụ không?”
“Ơ? Là cô à?”
Tiểu Ngô thoáng kinh ngạc, rất nhanh sau đó lấy lại vẻ mặt bình thản
như không, ngẩng đầu nói: “Có thì có, nhưng có một số phiên bản Word,
còn lại là phiên bản Excel, à đúng rồi, còn có phiên bản PDF nữa.”
“Vậy chị có thể gửi đến hòm thư cho tôi được không? Như vậy tôi nhập dữ liệu sẽ nhanh hơn.”
“Có rất nhiều hợp đồng, hơn nữa mỗi ngày tôi đều có rất nhiều thư,
chưa chắc đã nhớ rõ được.” Tiểu Ngô ngại làm những việc này, lúc nãy còn đang mãi mê lướt qua gian hàng trên mạng, đột nhiên bị Tô Duyệt Duyệt
làm phiền, vốn đã chẳng vui vẻ gì, nay lại thấy cô ta muốn mình làm việc nên lại càng tìm cớ thoái thác.
Tô Duyệt Duyệt đẩy gọng kính trên sống mũi, nói: “Vậy chị có file lưu trữ không?”
“File lưu trữ thì có nhưng nhiều dữ liệu như vậy, tôi không có cách
nào gửi cho cô được.” Tiểu Ngô đóng trang gian hàng trên mạng lại, tiếp
tục nói: “Được rồi, lát nữa tôi sẽ gửi mail cho cô.”
“Vậy tôi sẽ đợi.”
Khi Tô Duyệt Duyệt quay đầu bước đi, chợt nghe thấy tiếng càu nhàu của Tiểu Ngô: “Thật phiền phức, không biết điều gì cả.”
Nếu là trước đây, Tô Duyệt Duyệt hẳn sẽ mắng té tát vào mặt Tiểu Ngô
đúng với tính cách của mình nhưng dù sao cô cũng mới đến công ty chưa
được bao lâu, sếp của cô là Tống Dật Tuấn lại đối xử rất tốt với cô, nếu cãi nhau với đồng nghiệp, e rằng sẽ mang lại phiền phức cho sếp. Vì vậy cô đành nén cơn giận, quay về chỗ ngồi, đợi mail của Tiểu Ngô. Chưa tới năm phút sau, thư điện tử của Tiểu Ngô tới tấp được gửi đến, Tô Duyệt
Duyệt lần lượt mở từng thư để tìm tài liệu, khoảng hai mươi phút sau,
Tiểu Ngô gọi điện cho Tô Duyệt Duyệt , nói là tất dữ liệu đều đã gửi vào hòm thư cho cô rồi, bảo cô tự tìm. Tô Duyệt Duyệt lần lượt tìm kiếm,
cuối cùng cũng tìm được hợp đồng trong cả một biển file kia.
Có điều, bản hợp đồng này lại là phiên bản PDF, niềm vui vừa có được
khi tìm thấy hợp đồng của Tô Duyệt Duyệt chợt vụt tắt. Đã phải “đắc tội” với Tiểu Ngô mới có được nhiều thư như vậy, kết quả lại là phiên bản
PDF, nói cách khác, mình phải gọi điện cho May xin bản Excel nữa. Cầm
điện thoại trên tay, do dự mãi, cuối cùng cũng quyết định bấm số. Khi
nhấc điện thoại lên, người ở đầu dây bên kia vẫn đang cố nói nốt chuyện
dang dở với ai đó, mãi tới khi Tô Duyệt Duyệt lên tiếng: “Là tôi, Sue
đây”, thì mới thấy đầu dây bên kia nói: “Ồ, cô có chuyện gì không? Hợp
đồng đã làm xong chưa? Nếu làm xong rồi thì cô hãy báo với bộ phận Thu
mua đi.”
Giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ rất vui, xung quanh còn rộ lên
những tràng cười rôm rả. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, lúc nãy vẫn còn nóng giận
như vậy, bây giờ lại coi như không có chuyện gì xảy ra, dường như không
có vẻ gì muốn cùng cô tìm hiểu về tình hình hợp đồng. Cho dù là vậy, Tô
Duyệt Duyệt tuyệt đối không phải một người làm việc qua loa tùy tiện, cô lấy giọng nói: “Cô có phiên bản điện tử của hợp đồng đó không? Phiên
bản điện tử về vật liệu.”
“Phiên bản điện tử? Chẳng phải tôi đã đưa cho Tiểu Ngô rồi sao? Chỗ tôi không còn nữa.”
“Phiên bản của Tiểu Ngô là PDF, chỗ cô có phiên bản nào khác không? Như Excel chẳng hạn?”
“Ồ, là phiên bản PDF à?”
Giọng nói của May có chút hoài nghi, Tô Duyệt Duyệt nghe thấy tiếng
gõ bàn phím, tiếp đó là giọng của May: “Xin lỗi, của tôi cũng là phiên
bản PDF, không tìm thấy bản gốc nữa.”
“Giúp tôi tìm kĩ lại được không?”
“Tôi đã tìm rồi, quả thực là không có, hay là cô đến tìm IT giải quyết đi, tôi hết cách rồi.”
Giọng của May tỏ vẻ khó chịu nhưng Tô Duyệt Duyệt biết là cô ta không chịu giúp đỡ, có nhờ vả nữa thì cũng chẳng nhận được gì. Hôm nay là
ngày làm việc chính thức đầu tiên, không ngờ cả bộ phận của cô và bộ
phận khác lại gây khó khăn như vậy. Mặc dù không ảnh hưởng quá nhiều,
nhưng chừng đó cũng đã làm giảm đáng kể tinh thần đang hưng phấn của cô.
Sau khi Tô Duyệt Duyệt gọi điện cho bộ phận IT, lại tiếp tục bị IT
lấy lý do từ chối. Cô muốn tải một phần mềm xử lý phiên bản PDF về máy
tính của mình nhưng IT nói làm như vậy là vi phạm quy định của công ty,
sẽ bị công ty phần mềm khởi kiện vì ăn trộm phần mềm. Tô Duyệt Duyệt nhớ lại trước đây làm việc ở công ty tư nhân tải nhiều như vậy có sao đâu,
tại sao ở JSCT lại không được? Vị đồng nghiệp ở bộ phận IT chỉ cười
nhạt, nói tất cả các công ty nước ngoài đều quy định như vậy.
Lời này rõ ràng có ý nói Tô Duyệt Duyệt có chút quê mùa, thậm chí
không có khái niệm về luật sở hữu bản quyền. Thôi vậy, dù sao cô cũng
chỉ là một nhân viên quèn, thân phận chẳng khác gì dế trũi, chẳng ai
chịu đưa tay ra giúp cô, cô đành phải tự lực cánh sinh vậy, cho dù là dế trũi hay gà con