i đều cần tỏ ra khôn ngoan chút nhé!” Shelly cười đáp.
“Chắc chắn rồi.” Các đồng nghiệp bộ phận Quản lý hợp đồng đều cùng
nhau phụ họa theo Shelly, sau đó dọn dẹp bàn làm việc, chuẩn bị cho một
ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ. Nói thực, mỗi khi tới thứ Sáu, chẳng ai còn
tâm trí đâu mà làm việc, tuy đều đã lớn tuổi cả rồi mà vẫn cứ như con
nít, chỉ mong tới cuối tuần để được nghỉ ngơi và đi chơi.
Tô Duyệt Duyệt cất tài liệuTiểu Ngô đưa lên giá, cũng tan làm đúng
giờ như mọi người, bởi vì lúc sáng khi đi làm, Doanh Thiệu Kiệt nói rằng buổi tối bận việc phải về nhà sớm, cô cũng ngại làm lỡ thời gian của
người khác nên tan làm là về ngay.
Mới lên xe, Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ tới thông tin mà Vu Tiểu
Giai nói với mình, bèn nói: “Này, tôi hỏi anh một chuyện, anh phải nói
thật nhé.”
Doanh Thiệu Kiệt khởi động xe, đợi xe ấm lên, mới lái ra khỏi bãi đỗ, nói: “Hỏi đi!”
“Có phải anh sắp đến công ty bọn tôi?”
“Nghe ai, ai nói vậy?”
Tuy anh dừng lại một chút nhưng Tô Duyệt Duyệt biết, đây chỉ là biểu
hiện bình thường của tật nói lắp ở anh, nhìn vào động tác lái xe ổn định và vẻ mặt điềm nhiên của anh thì có thể đoán, anh dường như không biết
chuyện đó nhưng cũng không lấy làm ngạc nhiên. Tô Duyệt Duyệt cũng học
theo cách của Vu Tiểu Giai, thăm dò: “Là nghe người khác nói, chứ ai như anh, lúc nào cũng im như thóc cấm thấy mở miệng. Tối ngày đi cùng xe
nhưng tôi lại là người biết tin này cuối cùng.”
Doanh Thiệu Kiệt bật cười hai tiếng, tiếng cười đó nghe có vẻ ngô
nghê nhưng lại ngầm tán thành lời nói của Tô Duyệt Duyệt. Xem ra, anh
chàng này thực sự sắp tới công ty mình rồi, Tô Duyệt Duyệt nhoài nửa
người lên ghế phía trước, cẩn thận quan sát khắp một lượt nét mặt Doanh
Thiệu Kiệt, muốn nhìn thật kỹ xem vẻ mặt không chút biểu cảm của người
đàn ông trước mặt có bí mật nào muốn giấu mình không. Doanh Thiệu Kiệt
cảm thấy có một luồng hơi ấm phả vào mặt mình, tim bỗng đập thình thịch, chợt nhớ tới bộ dạng ngủ say sưa như một đứa trẻ của cô vào buổi sáng
hôm đó, bỗng thấy cô trong sáng, thuần khiết như một giọt sương mai.
“Tít...”
Đột nhiên, một tiếng còi xe ngân dài, ngay sau đó chiếc xe màu trắng lướt qua, Doanh Thiệu Kiệt giật mình trở về hiện tại.
“Trời ơi, anh làm tôi sợ chết khiếp. Anh, anh không nhìn thấy chiếc
xe đấy à? Chỉ cách chúng ta trong gang tấc, có lẽ chỉ năm centimét, ồ
không, chỉ ba centimét thôi, suýt đâm sầm vào chúng ta đấy!”
Tô Duyệt Duyệt giữ chặt tay bên ngực trái, nơi trái tim đang đập
thình thịch, ngả người ra phía sau, trách Doanh Thiệu Kiệt vài câu, tiếp đó luôn miệng nói may quá vì chiếc xe Polo đen không đâm sầm vào chiếc
xe trắng kia.
“Đừng xem tôi chỉ là một con cừu, sự thông minh của loài cừu thật khó tưởng tượng, trời có cao tới đâu, tình cảm cũng vô cùng dạt
dào...” Nhạc chuông điện thoại reo vang, Tô Duyệt Duyệt nhìn số hiển thị trên màn hình, là Mèo con gọi đến, cô vội bấm nút nghe, nói: “Mèo con,
cậu nhớ mình không?”
“Có chứ, có chứ, lúc nào chẳng nhớ tới người bạn luôn bận rộn này,
sau khi vào công ty thuộc top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới
thì chẳng thèm gọi điện thoại cho mình nữa.” Mèo con trách Tô Duyệt
Duyệt, từ sau hôm sảy thai, ngoài hỏi thăm sức khỏe, Tô Duyệt Duyệt ít
khi đả động tới chuyện nào khác. Đương nhiên, Tô Duyệt Duyệt biết Mèo
con chỉ nói vậy thôi chứ không có ý oán trách, chỉ là muốn tìm lý do để
hai bên chuyện trò một chút, cô lập tức chủ động nói: “Mình vừa đi Bắc
Kinh một tuần, không kịp nói với cậu.”
“Bắc Kinh? Cậu đi thăm Cố cung, dạo chơi Di hòa viên hay leo Trường thành?”
“Đâu có, nghe cậu nói kìa, mình đi công tác.”
“Cũng thế cả thôi mà!”
“Ai bảo, khác nhau chứ.” Tô Duyệt Duyệt lần lượt phân tích ngọn nguồn cho Mèo con nghe, cho tới khi Mèo con lên tiếng rủ cô đến quán cà phê
Nếu Yêu ở phố chợ thì cô mới quyết định đừng câu chuyện tại đây, ngày
mai sẽ nói tiếp. Lúc này Doanh Thiệu Kiệt thở dài thườn thượt, trong
lòng cũng đang rối bời, cô gái ngốc nghếch này sao đã biết mình sắp tới
JSCT? Xem ra, tai mắt ở tổng bộ của JSCT quả là không ít, đương nhiên,
đây là việc anh và Wagner đã sớm dự liệu, cho nên bất cứ ai hỏi hoặc đề
cập đến, anh đều lờ đi như không nghe thấy. Bởi lẽ ở một công ty nằm
trong top năm trăm doanh nghiệp mạnh nhất thế giới kiểu thế này, chỉ có
những tin đồn bị coi là sự thực và những sự thực biến thành tin đồn mà
thôi.
Đã quen làm việc ở chốn công sở, ánh mắt nhìn sự việc cũng bình thản
hơn. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đưa Tô Duyệt Duyệt về nhà, Doanh Thiệu
Kiệt lái xe thẳng tới nhà hàng đồ ăn Tây có tên là thứ Sáu.
Nhà hàng thứ Sáu cách vườn hoa Mỹ Lệ khoảng sáu, bảy kilômét, lúc tới đó đã gần bảy giờ, nhà hàng mang phong cách Tây với nhà hàng Trung Quốc khác biệt ở chỗ yên tĩnh, tuy đã chật kín chỗ nhưng ai cũng nói chuyện
rất nhỏ.
“Xin lỗi, anh có đặt chỗ trước không?” Người phục vụ lễ phép hỏi, anh gật đầu, tự đi vào. Khi đang đỗ xe, anh đã nhìn thấy bóng dáng đối
phương rồi nên không cần người phục vụ dẫn vào chỗ nữa.
“Cậu rất ít khi đến muộn.” Người đàn ông ngồi
