XtGem Forum catalog
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326873

Bình chọn: 8.00/10/687 lượt.

của Thượng Quan gia, thấy vị thiếu niên đang hoa tay múa chân vô cùng xinh đẹp, cũng đoán được người này chắc là người kế thừa bị câm điếc của Thượng Quan gia, mà người mặc áo trắng phong thái phiêu dật kế bên hắn, nhất định là sư phụ của hắn, Thượng Quan Khâm.

"Đứng đầu là Quý Tử Phong, thứ hai là Tử Uyển, thứ ba là Vực Tuyết, ba người này đều là đoạn tụ. Thứ tư là vị nữ nhân nhỏ tuổi nhất của Nam Cung gia – Nam Cung Thiên Nhị, chưa gả ra ngoài. Thứ năm là thê tử của vị Tam trang chủ Đường môn – Lam Ngọc, thứ bảy chính là Môn chủ Ngũ Độc Môn ngồi bên kia – Vực Sương, có rất nhiều thê thất."

Bồ Đào ngây người một chút, lại hoa tay ra dấu nói "Quả nhiên tên của nam tử trong Thất đại mỹ nhân này đều thật nữ tính."

"Thật sao?"

Thượng Quan Khâm như có chút đăm chiêu nhìn nhìn Bồ Đào, Bồ Đào nghĩ nghĩ một hồi, đột nhiên cả kinh quay qua, hoa tay lên làm dấu nói "Đệ lục mỹ nhân không phải là sư phụ ngài chứ?"

"Tên của sư phụ ngươi nữ tính lắm sao?"

Thượng Quan Khâm dằn lòng nhẫn nhịn hỏi, Bồ Đào toát mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng lắc đầu, ra dấu tỏ vẻ tên Thượng Quan Khâm này quả thực dũng mãnh thần vũ, nam tính đến cực điểm.

Lại còn vô tâm cười một cách ngây ngô.

Thượng Quan Khâm nheo đôi mắt lại, Bồ Đào cảm thấy mình như sắp sửa bị trả thù tới nơi, cấp bậc không thua kém gì chuyện ăn cơm lẫn sâu như lần trước.

"Sư phụ ta sai lầm rồi, ta biết lỗi rồi mà."

Bồ Đào thêm một câu.

Mãi mê nói chuyện không nhận ra, thoáng chốc người đã ngồi đầy hết các vị trí, đảo mắt đã đến giữa trưa. Bồ Đào sờ sờ bụng, Thượng Quan Khâm lấy trong lòng ra một cái bánh bao thịt, nhét vào tay Bồ Đào.

"Nếu có hạt dưa nữa thì tốt." Thượng Quan Khâm nói.

Bồ Đào ngây ngốc một hồi rồi tiếp lấy. Lúc này Lưu Thủy chạy lại, ân cần đưa qua một cái bao nhỏ, lấy lòng nói.

"Phó gia chủ, tiểu Thiếu chủ, ở đây có hạt dưa nè. Cứ từ từ mà dùng, cắn hạt dưa cứ vứt vỏ xuống đất là được rồi, sau trận đấu sẽ có người đến dọn sau. Lưu Thủy và Liễu Như đã chuẩn bị sẵn nước quả, sẽ mang sang ngay."

------------------------------------

Bồ Đào tiếp nhận, vừa lúc nhìn thấy toàn bộ Tam đại trưởng lão ngồi phía sau đều đang cắn hạt dưa tí tách, trên lưng nàng khẽ đổ mồ hôi.

"Bồ Đào, ngươi nhìn kìa, hắn đã đến rồi."

Đang cầm một hạt dưa do dự không biết có nên bỏ vào miệng hay không, Thượng Quan Khâm bên này đã đẩy đẩy tay Bồ Đào, ánh mắt hướng về phía bên kia.

Hai ghế trống bên kia không biết từ khi nào đột nhiên đã có người ngồi vào. Các môn các phái đều mặc trang phục có màu sắc riêng, vừa nhìn đã nhận ra những người này là hòa thượng, những người kia là đạo sĩ, những vị cô nương mặc xiêm y màu hồng là người thuộc giáo phái nào, những vị mặc trang phục có gắn gia huy bên kia là thuộc gia trang nào.

Nhưng nhóm người này lại vô cùng đa màu đa dạng đa sắc thái, có người vấn tóc cao lên, có người xõa tóc bay bay, có người mặc xiêm y màu hồng, có người mặc áo màu trắng, có thanh niên, có cả thiếu niên.

Đều tụ họp xung quanh hai chiếc ghế có giăng hoa mẫu đơn tím.

Nhưng bọn họ đều có một điểm chung.

Đều là mỹ nam.

Bồ Đào nhìn nhóm người này, lại nhìn Thượng Quan Khâm, vội vàng hoa tay ra dấu nói "Bọn họ đến lúc nào vậy? Sao ta không nhận ra !?"

"Khi ngươi cầm cái bánh bao thịt thì có tám người đến, lúc ngươi quay đầu lại lấy bịch hạt dưa thì lại có thêm tám người nữa đến, tổng cộng là...... Bồ Đào, nội lực của ngươi cần phải tu tập thêm a."

Bồ Đào tiếp tục đổ mồ hôi lạnh, tỏ vẻ thụ giáo.

Lúc này, một ánh mắt đột nhiên quét đến người Bồ Đào, Bồ Đào đột nhiên cảm thấy lành lạnh, nhìn về phương hướng đó.

Thanh niên đang ngồi ở vị trí chủ tọa đang ôm một vị thiếu niên xinh đẹp trong lòng, vị thanh niên kia ngồi đối diện với Bồ Đào, từ góc độ của Bồ Đào có thể nhìn thấy rõ gương mặt thập phần tuấn mỹ của hắn, vai rộng lưng thẳng, vừa thấy đã biết hắn chính là một cao thủ, lúc này một tay ôm vị thiếu niên, một tay mò vào vạt áo của vị thiếu niên đó giở trò, vị thiếu niên kia quần áo không tề chỉnh, nhưng một chút cũng không thèm để ý đến ánh mắt kinh dị xen lẫn phẫn nộ của những người khác. Ánh mắt cổ quái khiến Bồ Đào phát lạnh chính là từ vị thiếu niên này mà ra.

Vị thiếu niên kia cốt cách tinh tế, nằm trong lòng vị thanh niên cười hi hi, mái tóc hắn rất dài, không hiểu vì sao mái tóc của hắn, phân nửa trở xuống đuôi tóc, lại chuyển thành màu lam từ đậm đến nhạt, còn phân nửa trở lên đến da đầu, lại trở nên trắng như tuyết. Thật giống một con khổng tước linh tuyệt mỹ, Bồ Đào ngay từ đầu đã bị mái tóc này hấp dẫn tầm mắt, sau đó nhìn xuống gương mặt hắn, nhất thời há hốc miệng, sợ tới mức không phát ra được một âm thanh nào.

Khuôn mặt này, không phải là của tên tiểu tử thối Quý Tử Thiến kia sao!!?

Thiếu niên kia...... thiếu niên nằm trong lòng vị thanh niên kia, không phải Quý phụ thân thì còn ai nữa!?

Yêu nghiệt......

Bồ Đào khép miệng lại, vội vàng cúi đầu xuống, Thượng Quan Khâm theo ánh mắt của Bồ Đào nhìn thấy Quý Tử Phong. Quý Tử Phong kia lại nhìn chằm chằm vào Bồ Đào, ánh mắt lộ ra vẻ thật thèm thuồng, s