ng che miệng, nhưng kềm chế không được la lên.
Bởi vì tiếng la kinh hãi của Bồ Đào khiến Thượng Quan Khâm và Mộ Dung Thân Phi đều giật mình thất thần, một kiếm của Thượng Quan Khâm chậm lại, Mộ Dung Thân Phi cũng nghe thấy động tĩnh, khống chế không được liếc mắt nhìn về phía Bồ Đào, chỉ trong nháy mắt, chiêu tiếp theo đã phát ra, Thượng Quan Khâm cả kinh đổ mồ hôi, vội vàng lui về phía sau nửa bước, dây cột tóc tung bay lên trong gió, bị đầu thương của cây Hoa thương thu về không kịp, quấn lấy, Thượng Quan Khâm thuận thế trả lại một kiếm, dừng ngay trước ngực Mộ Dung Thân Phi.
"Ngưng! Bích Huyết kiếm của Thượng Quan Khâm thắng!"
Thượng Quan Khâm cầm kiếm đứng trên đài thở dốc, Mộ Dung Thân Phi một tiếng đáp lễ, thu hồi hoa thương hạ đài.
Bồ Đào vội vàng run rẩy dựng ghế lên ngồi xuống, bên kia ánh mắt Quý Tử Phong lại như có chút đăm chiêu.
Thượng Quan Khâm đi xuống đến chỗ ngồi, trên đài một cặp khác lại bắt đầu giao đấu.
Thu kiếm lại ngồi xuống xong, Thượng Quan Khâm cúi đầu trầm tư một hồi, tựa hồ không phát hiện trạng thái kỳ lạ của Bồ Đào.
"Vậy mà Phó gia chủ lại thắng......"
Lưu Thủy xoa xoa cằm.
Thượng Quan Khâm đem nhuyễn kiếm vắt bên hông, quay đầu lại cười nói "Lưu Thủy, ngươi được hai mươi tuổi rồi phải không?"
"À, đúng vậy a."
"Liễu Như mười chín tuổi?"
Liễu Như gật đầu.
Thượng Quan Khâm chỉ vào Lưu Thủy, lại chỉ chỉ Liễu Như, sau đó ôn nhu nói "Lưu Thủy, Liễu Như thục nữ hơn so với ngươi."
Lưu Thủy nổi giận tại đương trường.
Bồ Đào lo lắng nhìn thoáng qua Mộ Dung Thân Phi, phát hiện phụ thân của hắn đang cười mị mị an ủi hắn, nhưng bộ dáng hắn thật ra lại vô cùng yên lặng điềm tĩnh, vuốt vuốt cây hoa thương, tựa hồ có chút mất hồn.
"Phó gia chủ, thật ra lúc nãy là vì ta căng thẳng quá độ thôi." Bàn tay Lưu Thủy sau một hồi nắm, bắt, cào, cấu vạt áo đến nửa ngày, mới mở miệng ra nói.
Chiều hôm đó, danh sách mười người lọt vào vòng trong được công bố, Bồ Đào mở ra trúc giản đọc.
Bài danh đệ tam không thay đổi, cũng không cần thượng đài.
Mặt sau bài danh gồm có.
Thiếu Lâm Thanh Tâm Chưởng, Vô Tâm đại sư.
Thiên Tuyết Liên Kiếm, Âu Dương Tâm Thông.
Đường Môn Vạn Độc Tiên, Cơ Lung Linh.
............
Thượng Quan Bích Huyết kiếm, Thượng Quan Khâm.
Thượng Quan Bích Huyết kiếm, Thượng Quan Phi.
Không......
Tay Bồ Đào run lên, lật tiếp mặt sau.
Bài danh đệ thập nhất, Mộ Dung Hoa thương, Mộ Dung Thân Phi.
Bồ Đào ngẩng đầu lên xem bên kia, Mộ Dung Lan đã mang theo Mộ Dung Thân Phi rời khỏi trường đấu.
Mười danh tự lọt vào vòng tiếp theo không có Mộ Dung Thân Phi, hắn nhất thời thất thần.
Ngày thứ nhất trôi qua vô sự.
Đám người Bồ Đào và Thượng Quan Khâm đều vô cùng mỏi mệt.
Chuyện đầu tiên khi trở về khách điếm, đó là giành mao xí.
Bởi vì phải ngồi một chỗ bất động lâu như vậy mà nhịn, thật ra không phải là không thể đi mao xí, nhưng Liễu Như nói, nếu rời khỏi chỗ ngồi để đi mao xí, sau đó sẽ không thể chen vào lại chỗ cũ được nữa, hoặc như Lưu Thủy nói, cũng không biết làm cách nào mới có thể chen ra ngoài được.
Mà vấn đề lớn nhất của Bồ Đào là, nàng phải dùng mao phòng của nam tử.
Có đi vào hay không, đó là cả một vấn đề.
Bồ Đào đứng bên ngoài do dự nửa ngày, phía sau còn một đống người xếp hàng.
Bồ Đào vẫn nghĩ Quý Tử Phong phong độ xuất trần, mỹ mạo vô địch, bất cứ giá nào cũng không thể xuất hiện ở một địa phương như thế này. Nhưng nàng quên mất, Quý Tử Phong cũng phải đi mao xí.
Vì thế lúc Bồ Đào nhìn thấy cửa mở thò ra một mái đầu vừa đen vừa lam vừa trắng, nàng cùng dãy người xếp hàng phía sau chờ đi nhà xí đều sợ ngây người.
Lúc nàng còn đang do dự vấn đề “vào” hay “không vào”, chợt nghe thấy một tràng thanh âm hít không khí thật to phía sau lưng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mái tóc Khổng Tước linh của hắn đập vào mắt trước, sau đó mới là khuôn mặt kia của hắn, giống như đúc so với khuôn mặt của Quý Tử Thiến.
"Quý phụ thân......" Bồ Đào theo bản năng há mồm, sau đó tiếng hít không khí phía sau lưng càng lớn hơn nữa.
"Tiểu nương tử a?" Quý Tử Phong mở vạt áo ra cài lại, nhất thời mao phòng tràn ngập một mùi hương thơm ngát hết sức tiên diễm.
Những lời này vừa thốt ra, nhất thời ngay cả tiếng hít không khí cũng chưa kịp phát ra.
"......" Bồ Đào không rõ tại sao mỗi lần nhìn thấy Quý Tử Phong là tim đập thình thịch, không phải thích, chỉ là rất khẩn trương, rõ ràng cũng là khuôn mặt như Quý Tử Thiến, nhưng đặt trên người Quý Tử Phong lại như cửu vĩ hồ ly chuyển thế, tuấn mỹ đến mức trời sụp đất nứt, thế mà đặt trên người Quý Tử Thiến lại lộ ra vẻ xấu xa vô cùng.
Vì thế Bồ Đào mãi hoảng hốt, thậm chí không có nghe thấy Quý Tử Phong nói gì với nàng.
"Có rảnh đi Tiêu Hồn Giáo chơi đi, bản cung có chuyện thú vị dạy ngươi a."
Bồ Đào lơ đãng gật đầu, lách sát bên người Quý Tử Phong mà qua, tiến vào mao phòng, cài cửa xong, lại chưa hết lo lắng, đem thanh nhuyễn kiếm của mình cột lại cửa cho chắc. Nếu như bị sư phụ biết nàng lấy bảo kiếm khóa mao xí, không biết hắn có đem toàn bộ sâu trong Thượng Quan sơn trang bỏ vào chén