i một ngụm khí vào lỗ tai của Bồ Đào, nhưng hắn nghĩ nếu làm như vậy, Bồ Đào sẽ không phải bị dọa đến ngây ngốc, mà là bị dọa đến phát điên.
"............" Bồ Đào há miệng thở dốc, thật sự không biết nên nói cái gì.
"Tiểu nương tử a, thấy cha chồng cũng không cần khách khí như vậy. Từ lúc nghe đồn là Thiến Thiến của ta và ngươi tâm đầu ý hợp, bản cung đã sớm muốn gặp mặt ngươi rồi. Nhưng lão cha kia của ta, suốt ngày than khóc sợ tôn tử của lão bị đoạn tụ, nên ta cũng chưa đi tìm ngươi và Thiến Thiến chơi đùa một phen."
"............" Bồ Đào vẫn không biết nên nói cái gì, Quý Tử Phong rõ ràng không có ác ý, vì thế nàng quyết định câm miệng.
Nhưng nghe ý tứ những lời này, Quý Tử Phong còn chưa biết Bồ Đào là nữ oa, Bồ Đào nhớ tới chuyện mình không có hầu kết liền vội vàng cúi đầu xuống.
"Lão cha cũng thật là kỳ, chính lão năm đó cũng vậy, vậy mà giờ không cho bản cung đi tìm nam sủng, đúng rồi tiểu nương tử a, ngươi còn chưa thấy gương mặt thật của lão cha ta hả?"
Chẳng lẽ Quý gia gia...... Không...... Không thể nào......
"Aizz, người luyện tập Thủy Nguyệt Phiêu Linh vốn sẽ không bị già đi. Lão cha ta vốn có gương mặt như mỹ nữ, lại tự dịch dung thành một lão nhân...... Quên đi, trâu nhà hay thích dê bên ngoài, bản cung cảm thấy ngươi rất có ý tứ, vì thế tìm cơ hội chạy tới đây gặp ngươi, trò chuyện với ngươi."
Bồ Đào vểnh tai, nàng lại một lần nữa nghe được từ Thủy Nguyệt Phiêu Linh này.
Từ đầu tới cuối đều là Quý Tử Phong một người tự nói tự trả lời, còn có chút kích động, nhưng Bồ Đào vẫn cảm thấy khẩn trương, còn có một cảm giác rùng mình sợ hãi.
Trước mặt Quý Tử Phong, Bồ Đào phát hiện ra mình căn bản không thể tập trung tinh thần.
"...... Cho nên a, bản cung vẫn ở mao phòng đợi ngươi đó......"
Quỷ mới tin, Bồ Đào thầm nghĩ.
"...... Sau đó a, bản cung thấy nơi đó nhiều người mà phiền lòng, nên đi theo ngươi chạy ra đây, tán gẫu với ngươi một chút......"
Thì ra nàng và Mộ Dung Thân Phi cũng không biết Quý Tử Phong đi theo phía sau, công phu của hắn rốt cuộc luyện đến mức nào rồi? Còn có...... cuộc đối thoại vừa rồi, chẳng phải là đều bị hắn......
"Cho nên a........." Một đôi tay sờ soạng gương mặt của Bồ Đào, nàng sợ tới mức lập tức hồi hồn, Quý Tử Phong cúi đầu xuống, mái tóc Khổng Tước Linh rơi xuống, xõa trên vai "Cho nên tính tình bản cung hơi kỳ quái, tiểu nương tử nhất định phải tập cho quen đi, ví dụ như lúc bản cung nói chuyện, không thích người khác thất thần."
Bồ Đào cảm thấy máu mình nhất thời trở nên lạnh như băng, tay bắt đầu phát run.
"Cũng ví dụ như, nói......" Bàn tay Quý Tử Phong dời xuống, Bồ Đào cứng mình, không dám nhúc nhích "Bản cung chính là một người đoạn tụ, nên tiểu nương tử cũng phải là nam hài mới xứng với Thiến Thiến nhà ta......"
Lúc hắn đang nói chuyện, ngón tay hắn lại sờ sờ nơi yết hầu của Bồ Đào, Bồ Đào sợ tới mức một câu cũng nói không nên lời, chỉ cảm thấy nam nhân tuyệt mỹ trước mắt như Tu La hiện lên từ địa ngục, thanh âm êm ái dễ nghe lại có thể trong nháy mắt đọa người ta xuống địa phủ.
"...... Bản cung từng nói qua, nữ oa nào dám bò lên người Thiến Thiến, bản cung liền tự tay bóp chết nàng......"
Nói còn chưa dứt lời, hai tay đã dùng sức, như rắn cuốn lấy cổ họng của Bồ Đào xiết chặt lại.
----------------------------------------------------------
Nghe nói cái chết đến trong nháy mắt......
Có người còn nói, lúc sắp chết, trong đầu sẽ hiện lên bóng dáng người quan trọng nhất trong cuộc đời người đó.
Lúc Bồ Đào bị bóp cổ, không biết tại sao, nàng đã nghĩ đến hắn.
Còn nói học công phu gì đó, làm võ lâm minh chủ gì đó, chưa kịp làm gì đã bị người ta một tay bóp cổ đến chết?
Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, tay vẫn không kềm chế được giơ lên, bắt lấy bàn tay của Quý Tử Phong, gỡ mấy ngón tay của hắn ra, cố gắng tranh thủ hít một ngụm không khí.
Trước mắt chợt sáng ngời, lúc ngón tay Bồ Đào đụng đến bàn tay của Quý Tử Phong, đột nhiên hắn buông cổ nàng ra, vứt nàng xuống mặt đất.
"Ngay cả cái này hắn cũng cho ngươi?"
Quý Tử Phong híp mắt, hắn thấy trên cổ tay Bồ Đào đeo Thiên Hoa Loạn Vũ.
Bồ Đào không nghe thấy, nàng chỉ lo ho khan. Trong lúc nhất thời cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
"Nói vậy......ngươi cũng......" Quý Tử Phong dừng một chút, lại nói "Hèn chi......"
Quý Tử Phong như có chút đăm chiêu, tay chân Bồ Đào lạnh lẽo, ánh mắt tối sầm lại bò rạp trên mặt đất.
"Thôi......"
Quý Tử Phong thở dài, thân thủ kéo Bồ Đào, đặt tựa lên tường.
"Giết ngươi, Thiên Hoa Loạn Vũ...... Chỉ sợ là sẽ đau lòng......"
Hắn đang nói cái gì? Hắn đang nói đến cây thương kia, cây thương thì làm sao biết đau lòng, Bồ Đào lắc lắc đầu, bàn tay Quý Tử Phong đã đặt lên trên vai của nàng.
"Thật ra bản cung là người tốt." Quý Tử Phong chùi chùi bùn đất trên mặt Bồ Đào, lặng lẽ vận chân khí truyền nội lực giúp Bồ Đào trấn định lại.
Ngươi quả thực là một kẻ điên.
Thiếu chút nữa bị giết, Bồ Đào rốt cuộc mất hảo cảm đối với Quý Tử Phong.
"Chắc trong lòng tiểu nương tử đang thầm mắng bản cung phải không? Bản cung đều nghe đ