Disneyland 1972 Love the old s
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326374

Bình chọn: 9.00/10/637 lượt.

rượu của nàng hay không.

Sau này Quý Tử Phong có nói, thật ra ngày đó hắn tính cố ý đến vùng xung quanh mao xí làm náo loạn lên một trận, biết đâu có thể gặp được một mỹ nhân như Thượng Quan Khâm chẳng hạn, rồi tiếp tục một một đoạn nhân duyên mao xí.

Bồ Đào sửa sang lại xiêm y đi ra, còn chưa kịp hít một ngụm không khí mới mẻ, đã thấy tất cả người đứng xếp hàng ngoài cửa trừng lớn đôi mắt nhìn mình, cúi đầu, câm miệng, nhanh chóng chen trong hàng người chạy ra. Mới vừa chạy đến cửa, đã bị một bàn tay giữ chặt, nhanh chóng kéo ra khỏi phòng mao xí.

Chạy đến nơi yên tĩnh, Bồ Đào mới chú ý người kéo nàng đi là Mộ Dung Thân Phi.

Mộ Dung Thân Phi chạy gấp, phải lấy tay ấn đè lên ngực ho suyễn một hồi, còn Bồ Đào thì đã quen nên hô hấp tốt hơn so với người khác.

"Ngươi sao lại thế này?"

Mộ Dung Thân Phi giương mi nói "Không phải ngươi không nói được sao?"

"......!"

Bồ Đào sợ ngây người, vừa rồi nàng gặp Quý Tử Phong nên mất hồn, căn bản quên mình là người câm điếc!

"Đừng nhíu mày......" Mộ Dung Thân Phi vuốt tay lên hàng lông mày của Bồ Đào, Bồ Đào hoảng sợ, Mộ Dung Thân Phi cũng ngẩn ra, lén thu tay lại "Bọn họ còn đang để ý nghe Quý Tử Phong nói chuyện, không ai nghe thấy ngươi nói chuyện cả, lúc trở về giả bộ cúi đầu thấp một chút, chắc là không có vấn đề gì."

Bồ Đào gật đầu, cảm thấy tiếp tục giấu diếm nữa cũng không có ý nghĩa "Đây là ý của gia chủ."

"Quả nhiên là như vậy, ta vốn vẫn không hiểu, tại sao ngươi rõ ràng là người kế thừa, lại không cưới thê tử, Thượng Quan gia chủ đối với ngươi không tốt có phải không? Bằng không tại sao những chuyện hoang đường như vầy cũng bắt ngươi làm?"

"......" Người kia...... Bồ Đào hô hấp nhanh hơn một nhịp, cảm giác của nàng đối với người kia thì ra đã nhạt đi rất nhiều so với trước kia.

Loại cảm giác này tựa như rung động thuở ban đầu, Bồ Đào nhớ lại lúc trước, tâm tình của nàng đối với Thượng Quan Thanh Khuê thực thống khổ.

Nàng không ngừng hồi tưởng năm đầu tiên vào trung học phổ thông, không biết tại sao lại đột nhiên thích một nam sinh kia.

Nam sinh kia có cặp mắt thật to, trắng đen rõ ràng, lúc ấy Bồ Đào mười sáu tuổi, cũng không biết cái gì là thích, nhưng lúc đi học mãi lo ra, thầy giáo giảng bài trước mặt nhưng tuy đôi mắt nàng dán trên bảng đen, tay cầm sách, mà khóe mắt lại luôn theo dõi chú ý nhất cử nhất động của nam sinh kia, chỉ cần nam sinh kia khẽ lật cuốn sách, hoặc là sửa lại giấy bao tập, nàng liền không biết thầy giáo đang nói cái gì.

Sau đó nàng phát hiện nam sinh kia thích một nữ sinh ngồi phía sau hắn, nữ sinh đó lúc ấy so với Bồ Đào biết cách ăn mặc hơn, biết làm ra vẻ yểu điệu thục nữ hơn. Bồ Đào còn nhớ rõ loại tư vị thất tình này, trống rỗng trong suốt như chai nước suối, tuyệt đối mê muội.

Mãi cho đến khi lên đại học, gần suốt ba năm Bồ Đào cũng không hề nói chuyện nhiều với nam sinh kia, giống như đối với Thượng Quan Thanh Khuê hiện giờ.

Rốt cuộc đến kỳ họp lớp, mọi người không chớp mắt phát hiện ra Bồ Đào đã trở thành một đại mỹ nữ siêu cấp sau khi cắt mắt thành hai mí và ăn mặc, chưng diện hơn. Nam sinh kia chủ động đáp lại tình cảm của Bồ Đào, nhưng cũng kể từ ngày đó, Bồ Đào đột nhiên cảm thấy mình không còn cảm giác gì đối với nam sinh đó nữa.

Thượng Quan Thanh Khuê cũng khiến Bồ Đào nảy sinh cảm giác thầm mến giống như vậy, Bồ Đào như trở lại một lần nữa thời dậy thì với những rung động đầu đời, nhưng nàng liền tự nhủ với chính bản thân mình, Thượng Quan Thanh Khuê bất quá cũng chỉ như một nam sinh thứ hai kia mà thôi.

Đến giờ, Bồ Đào cũng không nhớ rõ chuyện tình với nam sinh kia, nhưng trong lòng nàng tự cảnh cáo bản thân mình, nàng đối với Thượng Quan Thanh Khuê, bất quá là vừa gặp đã thầm mến, loại tình cảm này đối với nàng mà nói, không phải thích, lại càng không là yêu.

Mà là loại cảm giác động tâm trong nháy mắt, hồn lìa khỏi xác trong tích tắc, rôi sau một thời gian ngắn chua xót buồn khổ sẽ giật mình hiểu ra.

Lúc đó cảm thấy tình cảm vừa trải qua này vừa đáng giận, vừa buồn cười, thậm chí có chút kỳ diệu khó hiểu.

"Tâm tư của gia chủ hắn...... Kinh Hồng không rõ......"

Mộ Dung Thân Phi lại gật gật đầu "Ta hiểu rồi." Sau đó xoay người, đi được vài bước ngừng lại, nói "Ta sẽ giữ bí mật giùm ngươi."

Kỳ thật vừa rồi Bồ Đào còn có chút kỳ quái không hiểu.

"Không phải ngươi nói tất cả mọi người đều mãi bận nhìn Quý Tử Phong, tại sao chỉ có mình ngươi nghe thấy ta nói chuyện?"

"......" Mộ Dung Thân Phi quay đầu liếc mắt nhìn Bồ Đào một cái, lại thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói "Ta không nhìn hắn", sau đó bước đi.

Bồ Đào có chút bất ngờ, sửng sốt đứng đó một hồi, rồi xoay người muốn trở về.

"A!!--"

Vừa mới chuyển mình, Bồ Đào sợ hãi kêu lên, sau đó nhanh chóng che miệng lại.

"À ha? Dọa ngươi sao?"

Quý Tử Phong không biết từ khi nào đã đứng sau lưng nàng, lúc này thấy Bồ Đào bị dọa đến trợn mắt há miệng, hắn cảm thấy vô cùng đắc ý "Nội công còn kém quá a, bản cung đứng sau lưng ngươi nửa ngày trời mà ngươi cũng chưa phản ứng nữa......" Thật ra hắn thiếu chút nữa đã muốn thổ