a đố kị thiêu cháy trong lòng, có gì khó nghe đều nói tất, anh nói một tràng dài bẩn thỉu bậy bạ vô căn cứ, mới phát hiện Tây Tử không cãi lại câu nào, cứ thế không chớp mắt mà nhìn anh, kích động vươn tay đánh anh đã biến mất, trên mặt chỉ còn một sự thờ ơ mỏi mệt.
Trong lòng Hồ Quân nhói lên, có chút luống cuống, nhưng bảo anh chịu thua bây giờ, anh cũng không hài lòng, lời nói khó nghe đều nói cả rồi, không thể rút lại, trong lòng Hồ Quân thực sự hối hận, hối hận rồi, cũng không nói thêm gì, cứ như vậy nhìn cô.
Lặng im một lát, Tây Tử mới mở lời, giọng nói lạnh nhạt hờ hững:
“Anh nói xong rồi, em cũng nên nói chứ! Anh không tin em, từ đầu đến cuối, anh đã không tin em. Em cảm thấy chuyện này cũng không cần thiết phải nói theo hướng ác ý, không có ý nghĩa. Đêm đó cảm xúc của Phạm Lý không khống chế được nên hôn em, em đẩy anh ta ra và cũng nói rõ ràng, gạt anh là vì sợ những hiểu lầm không cần thiết và phiền toái. Không ngờ trong lòng anh em là loại đàn bà bẩn thỉu và không có phẩm cách đến vậy. Tây Tử em đây có lẽ thứ gì cũng không có, nhưng vẫn không chấp nhận nỗi anh coi khinh như thế, bây giờ ngẫm lại, hôn nhân của chúng ta ngay từ đầu đã là một trò đùa, lúc đó đã vậy bây giờ cũng thế, không bằng chúng ta chia tay trong vui vẻ đi!” Gân xanh trên trán Hồ Quân trán đều nổi cả lên, vốn là ghen quá mất khôn, sẽ nhanh hết, nào có nghĩ đến cô nhóc này lại muốn dứt khoát cùng anh chia tay trong vui vẻ gọn gàng đến thế. Nếu muốn chia tay vui vẻ, ai lại đợi đến lúc này, ba mươi năm từ xưa đến nay, chưa lúc nào nghẹn khuất như hôm nay.
Lấy tính tình Hồ Quân trước đây bảo phải chịu đựng, mặc kệ mi, sớm đạp mẹ nó cửa mà đi rồi, thiếu mi thì ông đây vẫn phong lưu phóng khoáng như thường. Thế nhưng lúc này, trước mặt cô nhóc bướng bỉnh này, tính tình gì của anh cũng không bộc phát được, cơn tức lại nổi lên, cảm thấy nói gì bây giờ đều dư thừa, tiến lên đè Tây Tử xuống, trực tiếp chặn lại cái miệng nhỏ nhắn làm người khác tức tối kia.
Tây Tử giật mình ngây người một chút đã bị Hồ Quân ép buộc nắm dưới, lưỡi anh xâm nhập thẳng vào, lấp đầy không gian trong miệng cô, ô ô....Hàm dưới của cô bị anh nắm chặt, nụ hôn của anh tựa như đang trừng phạt, mang theo một ngọn lửa giận ngút trời, tàn sát bừa bãi trong cổ họng, sâu tận yết hầu, nhấn, đảo quanh, liếm láp......
Tây Tử phản kháng chỉ trong chớp mắt, Hồ Quân thậm chí còn hiểu rõ cơ thể của cô hơn cô. Khi đôi môi chậm rãi rời khỏi, nút buộc áo lót bộ đồ cảnh sát trên người Tây Tử đã bị Hồ Quân cởi phăng, nụ hôn của anh thật mạnh mẽ, dọc theo động mạch cổ trượt dần xuống, bên gáy, xương quai xanh, mềm mại nhẹ nhàng ngậm quả anh đào hồng nhạt.....
Khi Hồ Quân kéo quần cô xuống, Tây Tử tỉnh táo lại, sao mình còn có thể tiếp tục cùng anh như thế, cô cắn cắn môi, đẩy anh ra.
Hồ Quân không phòng bị, bị cô đẩy nghiêng ngã, té bịch xuống đất, Tây Tử nhanh chóng kéo áo mình lại, che đi cảnh đẹp khiêu gợi nhộn nhạo trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ, môi cũng hơi sưng, vẻ lạnh nhạt trên mặt vừa rồi cũng không giữ nỗi nữa, có chút mâu thuẫn giữa sự điềm đạm và tức giận vừa rồi, dáng vẻ ấy khiến Hồ Quân bật cười.
“Vợ, anh không cãi nữa được không, anh sai rồi, anh nhận sai không được sao? Vừa rồi anh nói không suy nghĩ, nói xằng nói bậy, nhưng em cũng cho anh ăn tát rồi. Chưa hết giận thì em lại tát thêm mấy cái, sao cũng được hết, nhưng không được nói với anh gì mà chia tay trong vui vẻ nữa, đời này cũng không được nhắc lại.”
Tây Tử một tay kéo áo, một tay nắm quần, hình tượng bây giờ nói thế nào cũng buồn cười, huống chi tên khốn Hồ Quân này, cô biết rõ, như lúc vừa rồi cô có lẽ vẫn chống lại được anh, nếu quyết tâm chơi xấu, mặt dày với cô, Tây Tử thật sự không còn cách nào, lúc trước chẳng phải bị anh bò lên như thế ư.
Tây Tử lúc này mới ngẫm lại, lời mình vừa nói thực sự có hơi quá, hiện tại Hồ Quân nhận sai, lòng cô không biết sao đã mềm nhũn, vẻ cứng cỏi trước đấy cũng không còn.
Hồ Quân chơi xấu nhận sai thế này khiến cô không biết làm gì để ứng phó. Hồ Quân đưa mắt quan sát nhiều lần, vừa thấy dáng vẻ này của Tây Tử, còn không rõ ư, nhảy vồ lên, lại bổ nhào vào Tây Tử, hai người rơi xuống ghế sô pha......
Tây Tử siết chặt áo lót, bị Hồ Quân kéo hai ba lượt, ném hết ra, dây nịt, quần, quần lót....từng món đều bị anh ném ra xa. Tây Tử mềm nhũn trở thành con bạch dương trần trụi, đẩy chân, tách đùi, tiến vào, đâm đến, liên tục những động tác tinh nhanh chuẩn......
Hồ Quân đâm có chút hung bạo, lửa ghen lúc ban đầu còn chưa bùng nổ đã bị một câu “chia tay trong vui vẻ” của vợ anh làm nghẹn lại, ngoài miệng chịu thua, không thua không được. Tính tình vợ mình Hồ Quân quá hiểu, bạn muốn nổi giận với cô ấy thật, cô ấy có thể làm bạn tức chết. Nếu anh dỗi cô, cô thật sự có thể chia tay ngay, anh sợ á! Cô không sống cùng anh nữa, anh không cho phép, không có vợ, một ngày anh cũng không thể sống.
Vì vậy, miệng thua nhưng lòng không phục, vừa hận vừa yêu, động tác lập tức hung bạo như sói, kìm nén, kéo dài, sức lớn khiến Tây Tử nằm trên sô pha tựa như con thuyền tr