n Bân là, Tây Tử này vừa mới tới, khuôn mặt trời sinh lại trẻ con, nếu đóng giả làm người bình thường, câu cá cũng sẽ dễ dàng hơn, nói không chừng lần này có thể bắt được những tên trộm kia rồi.
Tây Tử không ngờ được, cô mới tới đã để cho cô đảm nhiệm vị trí quan trọng như vậy. Vì hưng phấn nên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hồng lên, giơ tay lên chào quân lễ: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.” Lưu Hán Bân cười, để cho tiểu Lưu dẫn cô đi làm quen với môi trường làm việc bên tổ bắt trộm cướp.
Ngày thứ nhất của Tây Tử trôi qua rất phong phú, tổ bắt trộm cướp tổng cộng có sáu người, hai người một tổ, cô là người phụ nữ duy nhất, tổ trưởng Trương Hải dẫn dắt cô. Lúc đầu Trương Hải còn rất không vui, miễn cưỡng dẫn cô đi, đi “câu cá” ở chợ buôn gần đây, thật sự không coi Tây Tử như lính của mình.
Nói là “câu cá” chính là mặc quần áo bình thường giả làm người đi đường, thu hút mấy tên trộm cắp tới mắc câu. Quả thật không lâu sau, khi Tây Tử mặc quần áo bình thường xằng bậy ở khu buôn này một vòng, lúc ra đến cửa liền bị một tên trộm theo dõi, tên trôm là một người mười bảy mười tám tuổi.
Tay mới vừa đưa vào trong túi xách của Tây Tử, thì Tây Tử nhanh nhẹn hô lên một cái, bắt lấy cánh tay của tên trộm một đẩy một kéo, hơi nghiêng khuỷu tay, liềm đem tên trộm đè trên mặt đất, hai cánh tay của tên trộm bị bẻ gập ra sau lưng, cạch một tiếng còng tay tên trộm lại, hành động vô cùng lưu loát vad đẹp mắt, động tác còn lưu loát hơn cả tổ trưởng Trương Hải. Đối với cô bé da dẻo trắng nhuần này, tổ trưởng tổ bắt trộm cướp Trương Hải phải nhìn cô với cặp mắt khác trước. Những động tác kia của Tây Tử, giống như mây bay nước chảy hết sức lưu loát sinh động. Có thể suy ra cô bé này sẽ không trở thành gánh nặng cho tổ, hoàn toàn có thể trở thành báu vật trong tổ!
Trương Hải không nói được câu gì, đây là lời trong lòng của hắn, vẫn là đội trưởng thiên vị tổ bắt trộm cướp chúng ta nên mới cử một người tài giỏi như vậy đến tổ. Khi trở về, giao tên trộm cho cấp dưới thẩm vấn ghi chép lại.
Trương Hải quan sát Tây Tử từ trên xuống dưới nhiều lần, vỗ vỗ bả vai của cô, rất hàm súc khích lệ: “Được, thân thủ đủ lưu loát, tôi có thể thu nhận đồ đệ như cô.”
Đàn ông cứng cỏi, thẳng thắn, Tây Tử thích người lãnh đạo như vậy. Cô cũng rất thích công việc này, năm năm cô làm quân nhân, nếu ngày ngày phải làm việc trong phòng làm việc, hoặc làđi thăm dò giá rượu, nói thật, rất ngột ngạt.
Nói tới việc này cô lại không thể không nghĩ tới Hồ Quân. Anh giải quyết mọi chuyện rất tốt, có quyền cũng không thể dùng tùy tiện. Lúc đầu khi cô được điều tới nơi này, cô rất sợ Hồ Quân âm thầm ra mặt với người ta, bảo họ chiếu cố cho cô. Vừa nhìn cũng biết, Hồ Quân thật sự làm theo lời cô nói, thật ra thì người đàn ông này cũng không tồi tệ như cô nghĩ.
Tây Tử suy nghĩ đến đây thì điện thoại di động liền vang lên. Tây Tử lấy ra vừa nhìn, không tự chủ được lầm bầm một câu, thế nào lại thiêng như vậy...... Cô chào tổ trưởng một tiếng liền đi tới trong viện nhận.
Lúc đầu Hồ Quân cũng rất tức giận cô bé này, nhưng chẳng bao lâu, lại cảm thấy lo lắng cho cô. Lưu Hán Bân của đội 17 đều có tên có số trong thị cục, công chính nghiêm minh như Bao Thanh Thiên vậy. Đừng nói không biết bối cảnh, nếu anh ta biết Tây Tử là con dâu nhà họ Hồ, nói thật, không những không chiếu cố cho cô còn ra sức thao luyện. Nếu không chịu nổi thì mau chóng biến khỏi đây!!
Lưu Hán Bân đã từng nói một câu: “Tôi không nuôi cấp dưới là những người rảnh rỗi”. Tính tình anh ta khá giống tính tình cô vợ nhỏ của anh đến kỳ diệu, đều là tính khí vừa xấu xa vừa cứng rắn.
Cô vợ nhỏ nhà anh tính tình mạnh mẽ, nếu bị ủy khuất gì, trông chờ cô đi nói cho anh biết thì không có cửa đâu. Vợ không nhận tình cảm của anh, Hồ Quân không an tâm, chỉ sợ cô vợ nhỏ nhà anh thật sự phải chịu ủy khuất gì đó.
Càng nghĩ, lòng Hồ Quân đang treo lên lại càng không bỏ xuống được, chịu đựng đến buổi trưa, rốt cục gọi điện thoại cho cô. Nào biết anh vừa có lòng tốt hỏi một câu: “Sao rồi?” Vợ anh lại trả lời một câu: “Vô cùng tốt, anh đừng nhàn rỗi không chuyện gì liền gọi điện thoại, tôi không rảnh tán gẫu với anh, cúp!”
Cạch, tút tút tút...... Điện thoại cứ như vậy bị cắt, Hồ Quân tức đến mức hộc máu, vèo một cái xông thẳng tới đỉnh đầu, chuyển động một vòng, lại như quả bóng cao su xì hơi. Tự mình lắc đầu một cái chợt vui vẻ, đây mới chính là vợ của anh! Nếu cô nói mấy lời ngọt ngào với anh thì anh mới không thích ứng nổi đó.
Không hỏi được gì từ vợ, ta đành phải nghe ngóng từ người bên cạnh thôi, quanh co lòng vòng suy nghĩ một hồi lâu mới nghĩ ra một người. Nhớ tới Hồ Tử có một cậu em họ, vừa đúng năm nay được điều tới đội 17, còn nhờ anh giúp đỡ, tên là, đúng rồi, tên là Chu Bằng, chính là cậu ta.
Hồ Quân cầm điện thoại di động trên bàn gọi cho Hồ Tử...... Sau khi đặt điện thoại xuống, Hồ Quân cũng cảm thấy, vì vợ anh mà tim anh như muốn vỡ nát. Nhưng cô bé Tây Tử kia cũng không hề nhận ra, không chỉ không cảm kích, ngay cả mặt mũi cũng không cho anh. Nếu theo thuyết nhân quả luân hồi của đạo Phật thì có lẽ kiếp