ười đàn ông phóng đãng ra sao, nếu không cô vợ nhỏ nhà anh cũng sẽ không nghi ngờ anh. Không đúng, cô bé Tây Tử này tuyệt sẽ không vô duyên vô cớ nghi ngờ anh, nhất định là có nguyên nhân ......
Nghĩ đến vấn đề này, Hồ Quân chợt nghiêng người tiến tới bên tai Tây Tử hỏi: “Sao vậy? Thân thể có chỗ nào khó chịu sao?”
Tây Tử đẩy anh ra, nháy mắt mấy cái, nhìn như muốn khóc: “Hồ Quân, tên đàn ông thối này, anh có bệnh việc gì phải reo lên người tôi!”
Dáng vẻ nho nhỏ kia hiếm khi ủy khuất yếu ớt như vậy trong mắt Hồ Quân liền biến thành mềm yếu ngứa ngáy trong lòng. Hồ Quân đột nhiên giơ tay phải lên, nghiêm túc cẩn thận giống như tuyên thệ khi vào Đảng: “Đồng chí Tây Tử, tôi xin thề, tôi rất trong sạch. Tôi không hề có bất kỳ bệnh tật nào, cơ thể đặc biệt cao lớn, có thể phục vụ vợ tôi năm sáu chục năm cũng không thành vấn đề.”
“Xì......”
Tây Tử cười một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn lại trầm xuống, rất rầu rĩ, cũng có chút hoài nghi nghiêng người liếc nhìn Hồ Quân: “Anh thật không có bệnh?” Hồ Quân kéo phanh, khởi động xe, xe nghênh ngang đi ra ngoài: “Em không tin, ngay bây giờ anh sẽ đi kiểm tra.”
Hồ Quân suy nghĩ hiểu, tính tính cô vợ nhỏ rất cứng đầu, không cho cô xem giấy trắng mực đen chắc chắn vẫn không tin tuởng anh. Cũng coi như đây là chuyện tốt, trước tiên phải kiểm tra chính mình trước đã mới có thể tập trung tinh thần hỏi bệnh của vợ.
Hồ Quân đoán rằng, chắc là vợ anh bị mắc bệnh phụ khoa gì đó vì vậy mới dẫn cô tới nơi này. Có lẽ chỉ là mấy bệnh phu khoa bình thường, ngồi lâu, hoặc cũng có thể là ăn phải thứ gì đó không tốt, hơn nữa thói quen ăn uống của vợ anh, là ăn cay như mạng, rất có thể là bị dị ứng.
Bất quá, đây coi như là chuyện riêng tư, Hồ Quân đột nhiên phát hiện, tuy nói gặp phải sự nghi ngờ của vợ, nhưng giữa hai người bây giờ vô cũng thân mật, đúng như một cặp vợ chồng thật sự, nghĩ như vậy, trong lòng chợt có gì đó hưng phấn không nói lên lời.
Tây Tử cắn môi, trên đường đi tới bệnh viện cô vẫn luôn nghĩ, nhìn ý tứ Hồ Quân rất chắc chắn, nguyên do không phải ở chỗ anh, vậy là chuyện gì xảy ra, Lúc trước sống hai mươi bảy năm cũng chưa từng gặp phải chuyện như vậy. Chẳng lẽ là di chứng do rách chỗ đó, hoặc là Hồ Quân thật có bệnh đường sinh dục, nên lừa gạt cô......
Tây Tử suy nghĩ lung tung! Cho đến khi báo cáo kiểm tra sức khỏe của Hồ Quân ở trên tay cô, chỉ tiêu các mục đều trong phạm vi khỏe mạnh, Tây Tử mới thở phào nhẹ nhõm.
Hồ Quân cúi đầu nhìn vợ anh một chút, đặt mông ngồi bên cạnh vợ, tiến tới thấp giọng hỏi: “Bây giờ có thể nói với anh rồi chứ! Rốt cuộc là thế nào, nơi đó không thoải mái sao?”
Tây Tử thật nhanh quét mắt nhìn anh một cái, lại cúi đầu, hành lang bệnh viện không có người, ánh hoàng hôn từ ngoài cửa sổ chiếu vào trải dài trên hành lang, chiếu một chút vào người Tây Tử, vầng sáng mông lung, bay bổng.
Hồ Quân có thể thấy được, bên tai vợ dần dần trở nên đỏ ửng, sáng long lanh mê người, hơn nữa chút ngượng ngùng nho nhỏ ấy khiến Hồ Quân hận không thể ôm cô vào ngực mặc sức ân ái. Nhưng anh không dám, cũng không dám đưa tay lên, còn nữa nhiệm vụ thiết yếu bây giờ là làm rõ rốt cuộc cơ thể vợ anh bị làm sao?
Tuy rằng cơ thể là của cô, nhưng suy nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc sau này anh phải hỏi cô cho rõ ràng.
“Vợ, giấu bệnh sợ thuốc là điều tối kỵ, bệnh nhỏ không chữa, rất có thể trở thành sát thủ ẩn hình......”
Hồ Quân có tài ăn nói, không hề nuốt nước bọt, bùm bùm nói một lèo, vừa có lý vừa có tình, vừa đấm vừa xoa, cả hù dọa lẫn lừa gạt. Cuối cùng Tây Tử bị lời nói dối của anh mà sợ, lắp ba lắp bắp xoay xoay vặn vặn lên tiếng.
“Đúng là, đúng là, có chút ngứa...... Ừ, nhột......”
“Lúc đi tiểu có đau hay không?”
Hồ Quân nhìn vợ rốt cục cũng nói với cho anh biết, vội vàng hỏi thêm một câu. Tây Tử liếc anh một cái, cúi đầu, thật lâu mới rầm rì nói một câu: “Không đau, nhưng hơi thường xuyên......”
Hồ Quân giống nhưđang suy nghĩ gìđó: “Chúng ta vào để bác sĩ xem một cái, kiểm tra một chút, xem rốt cuộc em bị làm sao?”
“Sao lại kiểm tra?” cả người Tây Tử rõ ràng cứng đờ. Trái lại Hồ Quân rất vui vẻ, đến cùng thì ra là vợ anh đang xấu hổ, nghiêng đầu kề sát vào bên tai cô nói vài câu, mặt Tây Tử đỏ lên, cắn môi lắc đầu, nhỏ giọng than thở một câu: “Không kiểm tra có được không ?”
Hồ Quân xuy một tiếng nở nụ cười: “Sợ xấu cái gì? Anh tìm cho em một bác sĩ lớn tuổi, chủ nhiệm uy tín có kinh nghiệm nhất của khoa phụ khoa, là nữ ......”
Nói xong, bỗng nhiên hai mắt Hồ Quân sáng lên, có vài phần mong đợi nói: “Nếu không, anh giúp em kiểm tra được không, dù sao chỗ nào anh cũng đã nhìn rồi mà......”
Hồ Quân chưa nói xong, bị Tây Tử trừng mắt lập tức im miệng, trong lòng nói, không những từng nhìn thấy, anh còn nếm qua rồi...... Nói thật, chỗ nào đó của vợ anh thực sự rất đẹp, hồng hồng xinh đẹp, hai vỏ trai phì nộn non mềm, ách......
Vừa nghĩ đến vấn đề này Hồ Quân liền cảm thấy huyết dịch toàn thân anh rỉ ra nơi đũng quần, không khỏi lắc đầu cười khổ, mùi tanh mặn đặc trưng bốc lên. Lần sau không biết là đến lúc nào, nhẫn nhịn nhẫn nhịn, thậm chí đã nhẫ