Anh Hận Anh Yêu Em

Anh Hận Anh Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325562

Bình chọn: 9.00/10/556 lượt.

cô, phần sinh lý của anh nhanh chóng xuất hiện phản ứng.

“Nghe tiếng tim đập, có thể nghe thấy tiếng thình thịch thình thịch không?” Hình Dục

trả lời xong câu hỏi thứ nhất, sau đó bất mãn bĩu môi, giống như một đứa trẻ vừa bị bắt nạt, ấm ức nói: “Mặc áo lót không thoải mái chút nào,

cài khuy cũng khó, anh lại chẳng cài giúp em…”

Hình Khải tưởng tượng tới cảnh ấy thôi cũng đã muốn chảy máu mũi rồi, đúng là một cảnh tượng… thông tục.

Hình Dục không biết Hình Khải có nghiêm túc nghe nhịp tim mình hay không,

chỉ biết anh ôm cô rất chặt, dùng môi cọ cọ vào ngực cô.

Hình Dục đẩy vai anh ra, mím môi cười: “Đừng đùa đừng đùa nữa, buồn lắm.”

Hình Khải nhìn nụ cười ngây thơ của cô, những suy nghĩ đen tối lập tức biến mất.

Anh vòng tay ôm eo Hình Dục, chầm chậm đung đưa cái ghế, buồn bã thở dài:

“Haizz, bao giờ em mới lớn, không phải em định bắt anh chờ tới tận ngày

tóc bạc trắng đấy chứ…”

Hình Dục đưa tay lên miệng suỵt một tiếng,

khum hai ngón tay lại đưa sát vào tóc anh, bựt, cô nhổ được một sợi tóc

bạc trong mái tóc đen nhánh của anh.

Hỏng rồi hỏng rồi, anh mới ba mươi tuổi đầu đã vì Hình Dục mà u sầu tới bạc cả đầu.

Hình Dục thấy anh mặt nhăn mày nhó, cười ngọt ngào, thổi bay sợi tóc bạc

trên tay, vuốt vuốt má Hình Khải, cười an ủi anh: “Hết rồi hết rồi, anh

đừng lo.”

Nói xong, cô hôn vào má Hình Khải một cái.

“Phải rồi giờ anh đang làm phó chánh văn phòng.” Hình Khải nhướn nhướn mày.

“Phó chánh văn phòng là làm gì? Lớn hơn lớp trưởng không?” Hình Dục hoang

mang, cô chỉ nhớ chức vụ cao nhất trong lớp là lớp trưởng.

“Ồ, lớn hơn một chút.”

“Thật không? Anh giỏi quá!” Cô vỗ vỗ tay, niềm vui lấp lánh trong ánh mắt.

“Hôn anh cái nữa đi.” Hình Khải chỉ chỉ vào môi.

“Vâng.” Hình Dục rất nghe lời, áp sát lại hôn anh một cái thật kêu, sau đó giơ

ngón cái lên tỏ ý khen ngợi. Mặc dù cô không hiểu phó chánh văn phòng là làm gì, nhưng Hình Khải đã nói là quan lớn thì chắc là quan lớn.

Hình Khải nhìn điệu bộ thơ ngây của cô, ánh mắt anh không còn thoáng buồn

thương nữa, anh nở một nụ cười mãn nguyện. Nói thật, anh thích Hình Dục

bây giờ hơn, một người con gái hoàn toàn dựa dẫm vào anh, một người con

gái chỉ chịu ngủ khi nghe anh kể chuyện cổ tích, cho dù cả đời này cô

như vậy, anh cũng không oán thán.

Vì anh yêu cô, mỗi lần cô nở nụ cười, chỉ khiến anh càng yêu cô hơn.

Chờ đợi mười lăm năm, anh mãi vẫn chưa đợi được cô nói một câu “em yêu anh”.

Nhưng, ít nhất anh còn có hai lần mười lăm năm nữa để đợi, quá tam ba bận, cứ quyết định thế đi! Hôm nay là sinh nhật hai mươi chín tuổi của Hình Dục.

Song, Hình Dục vẫn lặng lẽ nằm trên giường bệnh, cô gầy yếu như một tờ giấy, trên mu bàn tay có vô số vết kim châm.

Có điều may mắn là, nhịp tim trên máy vẫn đập ổn định.

Hình Khải vẫn bận rộn trong phòng bệnh như mọi ngày, mang vào một chậu nước

để lau người cho cô, anh không thích người khác chạm vào cơ thể Hình

Dục, bởi vì cơ thể Hình Dục đã quá mong manh gầy yếu rồi, ngộ nhỡ họ

mạnh tay làm cô đau thì sao? Vì vậy anh tình nguyện tự mình làm, làm tất cả những việc anh có thể.

Sau khi lau người cho Hình Dục xong, Hình Khải khẽ khàng mặc quần áo lại cho cô, sau đó ngồi bên giường massage cho cô.

“Tiểu Dục, hôm nay là sinh nhật của em, đã nói là sẽ đưa em đi du lịch, nhưng em vẫn lười chưa chịu dậy, thật là heo lười mà.” Hình Khải nghiêng đầu

hôn vào bàn tay cô một cái, nhìn thấy móng tay cô lại dài rồi, thế là,

tạm thời bỏ công việc massage ở đấy đã, lấy cái cắt móng tay ở chiếc tủ

đầu giường ra, nhấc tay cô lên, cẩn thận giúp cô cắt móng tay.

“Trước kia, em luôn là người dậy sớm nhất nhà, khi trong nhà chỉ có hai chúng

ta, ha ha, sau khi em dậy, bao giờ cũng nấu đồ ăn sáng, sau đó mới gọi

anh dậy, nếu anh lười không chịu dậy, em liền gấp chăn cho vào tủ, rồi

rút gối dưới đầu anh ra, cho tới khi trên giường chỉ còn lại anh và cái

ga trải giường, anh nổi cáu quát em, thế là tỉnh luôn.”

Hình Khải đột nhiên cười, vuốt vuốt má cô, lẩm bẩm nói một mình: “Bác sĩ bảo anh phải nói chuyện với em thật nhiều, nghe nói có thể em vẫn nghe được, nhưng

anh cứ cảm thấy như em không nghe thấy gì, nếu em có nghe được, sao em

nỡ để anh phải buồn thế này, đúng không… gần đây công việc của anh bận

rộn, họp hành suốt ngày, nếu em thật sự thương anh, thì chớp chớp mi mắt cũng được.”

Cùng lúc ấy, Hình Khải cầm những ngón tay của cô

chà sát lên môi mình: “Phải rồi, tiểu tử Đặng Dương Minh sắp kết hôn, em còn nhớ không? Hôm qua còn mang vợ chưa cưới vào thăm em, mua cả hoa

cho em nữa… mà sao em chẳng lễ phép gì cả, cũng không thèm ngồi dậy chào người ta một tiếng. Ồ còn nữa, anh nói riêng với em thôi nhé, tên tiểu

tử Đặng Dương Minh đó còn đứng trong phòng tắm khóc đấy, suỵt, anh còn

tưởng hắn ta không có cảm xúc cơ… hắc hắc.”

Hình Khải khịt khịt mũi,

rồi lại nghiêm túc chất vấn: “Cái gì nhỉ, cái tên ẻo lả Phó Gia Hào sao

lại biết hôm nay là sinh nhật em? Anh hỏi cậu ta, cậu ta bảo em nói cho

cậu ta biết, anh nói không thể nào, cậu ta bảo anh tới hỏi em, em mau

giải thích xem chuyện này là thế nào


Duck hunt