ở trường quân sự anh học được chút ít về nghề mộc, anh có
thể đóng một cái hàng rào nho nhỏ xung quanh căn nhà gỗ của chúng ta, có thể làm giàn nho trong vườn, em có thể trồng hoa nuôi chim nuôi gà nuôi vịt, nuôi thỏ cũng được. Em muốn ăn rau rừng thì chúng ta sẽ trồng rau. Phân gà phân vịt là thứ phân bón thiên nhiên tốt nhất, trái cây và rau
cỏ trồng được đều là những thứ rất sạch không độc hại, ôi trời ơi, thật
tuyệt vời…”
Hình Dục vòng hai tay quanh người Hình Khải, ôm anh thật chặt, cô không nói gì bởi vì nước mắt cô đang rơi lã chã không ngừng.
Hình Khải ngửa cổ ra sau cọ cọ vào trán cô, trầm giọng nói: “Tiểu Dục, anh không đùa đâu, chỉ cần em muốn…”
“Đừng nói nữa, anh… anh đừng nói nữa…” Hình Dục cắn chặt vào tay mình, để kìm lại thứ cảm xúc mà cô đang không cách nào khống chế được.
Hình Khải dừng bước, đặt cô xuống, khoanh chân ngồi xuống bờ cát mịn mượt, để cô ngồi dựa vào ngực mình.
Ánh trăng rót xuống đôi mắt long lanh đầy nước của cô, nhìn cảnh biển này,
cô từ từ động đậy lông mi, ánh nhìn bỗng như nhòe đi với đủ loại màu
sắc.
“Anh, cuối cùng anh cũng đã trưởng thành thật rồi.”
“…” Hình Khải làm như không thèm chấp, khẽ xì một tiếng, nói: “Này, khẩu
khí của em khiến anh nhớ tới người mẹ đã mất nhiều năm của mình đấy.”
“Thật không? Nói thật, em vẫn luôn tìm cách để thay thế vị trí quan trọng ấy, em muốn anh cảm nhận được sự quan tâm của em gần gũi như chân tay mà
cũng ấm áp như của người mẹ…” Hình Dục ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt
to đen láy của Hình Khải, dần dần, cô như cười như không: “Anh thích em
làm em gái hay là mẹ anh? Thôn trang mà em từng ở đa phần là người già,
nên bảo em phải đóng vai trưởng bối cũng không vấn đề gì.”
“…” Hình Khải trợn mắt lườm cô, đột ngột cúi đầu xuống, áp môi mình lên môi cô, khẽ cắn một cái như có ý trừng phạt.
Tiểu Dục, anh muốn em làm vợ anh, ngoài em ra, anh chẳng có cảm xúc đối với
bất kỳ cô gái nào. Cho dù con đường phía trước có dài tới đâu, cho dù em còn sống được mấy năm nữa, thì anh cũng chỉ cần tình yêu của em mà
thôi.
Cho dù xảy ra chuyện gì, hãy nhớ rằng anh yêu em
biết bao, xin đừng rời xa anh, nếu không hơi thở của anh cũng sẽ vì thế
mà ngừng lại. Hình Khải đi một thời gian, dù bận dù mệt tới đâu, mỗi tối anh cũng đều
gọi điện cho Hình Dục báo bình an. Đương nhiên, đó chỉ là cái mũ anh
dùng để che giấu tâm trạng, anh muốn nghe giọng của Hình Dục, nghe tiếng cười của cô, tiếng cười khỏe mạnh.
Một năm nay anh thường xuyên gặp
ác mộng, tỉnh dậy toàn thân ướt thẫm mồ hôi. Thực ra anh không phải là
một người dễ nằm mơ, mọi người thường nói, người dễ nằm mơ lạc quan vô
cùng, có khả năng tưởng tượng phong phú. Nhưng, giấc mơ của anh ngoài
cái chết ra thì là máu tươi, hoặc là một màu đen kịt, chẳng phải là một
giấc mơ đáng để ghi nhớ.
Bây giờ, anh đã quen với việc có một cốc
nước trắng ở tủ đầu giường, bên cạnh cốc nước là mấy viên thuốc an thần, nếu hôm sau có việc phải làm, anh chỉ còn cách là uống thuốc, ép mình
phải ngủ.
Nếu không có việc, anh cũng không ngủ nữa, đi ra ngoài ban
công đứng hóng gió, pha cốc trà, châm điếu thuốc, nhớ lại từng chút từng chút ký ức giữa anh và Hình Dục. Anh lúc thì cười, lúc lại u buồn,
giống như một ông già sống dựa vào hồi ức vậy, ngồi trên ghế bố, ảo
tưởng về một tương lai không có thật.
Không phải anh không muốn cố gắng, chỉ là bởi vì, nếu Hình Dục rời khỏi thế giới này trước, tất cả sẽ vỡ tan như bong bóng.
Anh hi vọng biết bao được quay trở lại căn nhà ấm áp của họ, ăn bát mì do Hình Dục nấu.
Nhưng Hình Dục không cho phép anh hủy hoại tiền đồ, vì vậy anh sẽ thuyết phục mình, nếu đấy là tâm nguyện của cô ấy, anh sẽ cố gắng để thực hiện.
Giờ cuối cùng anh đã hiểu được lòng bố, sau khi mẹ qua đời, nguyên nhân
chính khiến bố thà một mình nuôi anh khôn lớn chứ nhất định không lấy
người khác.
Mặc dù anh căn bản không có nhiều ấn tượng đối với mẹ,
nhưng anh có thể khẳng định, mẹ và Hình Dục cùng là một kiểu phụ nữ,
lặng lẽ, dịu dàng, hiền thục.
Họ biết cách lượng sức mình
để hành động, biết rằng thứ mà người đàn ông thiếu nhất chính là sự quan tâm, vì vậy họ không bao giờ cằn nhằn, không đòi hỏi, cam tâm tình
nguyện bù đắp cho thiếu khuyết của tâm hồn người đàn ông, dùng đủ mọi
cách mà họ cho là đúng đắp đầy mảnh đất yếu ớt đó.
Thường thì kiểu
phụ nữ này không đủ yêu kiều mê hoặc, càng không thích trang điểm, nhưng có thể khiến trái tim người đàn ông dính chặt lấy họ như bị nam châm
hút.
Mỗi lần nghĩ tới đây, Hình Khải đều không kìm được nhếch môi
cười, chầm chậm nhìn về hướng tổ quốc… Tiểu Dục, em đã nói rằng, đợi anh khải hoàn, nói được làm được.
***
Trung Quốc.
Hình Dục vẫn bận rộn như mọi ngày, thỉnh thoảng cô cũng không biết mình đang bận gì nữa, có thể chỉ là bận ngủ, bận tỉnh dậy, bận đi làm, bận về nhà, bận chờ
đợi, đợi mỗi cuộc điện thoại Hình Khải gọi về.
Tám giờ tối hàng ngày, Hình Khải sẽ đúng giờ gọi về nhà, nếu cô phải làm thêm về muộn, anh sẽ gọi thẳng tới phòng cấp cứu.
Nhưng hôm nay rất đặc biệt, phòng cấp cứu đón một người công nhân thi côn