hưng cái này là
bệnh chung của phụ nữ, mặc dù biết trong lòng anh có cô, nhưng cũng muốn biết đến cùng anh quan tâm đến mình ở mức độ nào.
Được cái trong nhà cũng không đề cập chuyện này, chỉ là cô biết bà Phương Di khẳng
định đang tạo áp lực cho Triệu Phương Nghị, bình thường khi xong chuyện
anh sẽ hút một điếu thuốc, hiện tại thì sẽ luôn để cho bọn họ dính với
nhau một lát mới bỏ ra. Muốn để cái cứng rắn kia chặn lại hoàn toàn,
khiến cho những tinh hoa nóng bỏng kia bị vây ở trong động.
Điền
Mật Nhi cũng không nói gì, vẫn rất phối hợp, để mặc Triệu Phương Nghị
muốn làm gì thì làm. Chắc cũng cảm thấy Điền Mật Nhi đã biết được chuyện gì rồi, đoán chừng là cũng rất sốt ruột thôi. Vừa đúng thời gian này
trong đoàn đang chiêu mộ tân binh, anh cũng tìm đến người quen kiểm tra
sức khoẻ một chút, nhưng sau khi làm kiểm tra xét nghiệm thì thấy các
chỉ tiêu đều bình thường.
Ánh mắt của Triệu Phương Nghị lóe lên
một cái, bác sĩ kiểm tra cũng là bạn bè cũ của anh liền khuyên nhủ:
"Bảo em dâu cũng tới kiểm tra một chút, nếu thật bị cái gì cũng kịp
thời chữa trị, hiện tại cũng có nhiều trường hợp như thế. Tôi biết một
đôi kết hôn hơn mười năm cũng không con, tìm đến một vị Trung Y để bốc
thuốc, thế mà sang năm liền sinh được một đứa bé mập mạp."
"Ừ, lão Tôn, cám ơn nhiều, chuyện này đừng nói với người khác nhé!"
Tạm biệt lão Tôn, Triệu Phương Nghị ra khỏi bệnh viện liền đem tờ xét
nghiệm kia xé nát ném vào thùng rác. Cứ theo sinh hoạt bình thường ở
trong đoàn huấn luyện, buổi tối trở về đoàn xây dựng chế độ cho nhà dành cho người thân, đến ngày nghỉ liền cùng Điền Mật Nhi lái xe trở về thăm cha mẹ mình và cha mẹ vợ.
Điền Mật Nhi bây giờ đã bắt đầu lên
lớp dạy học rồi, tuy không phải là môn chuyên ngành của cô nhưng cũng là dạy tiếng Anh. Điền Mật Nhi trẻ tuổi xinh đẹp, mang đến lớp học không khí tích cực, được nhiều học sinh quý mến. Học đại học vốn tự hơn do
hơn trung học, cúp cua không phải là ít, nhưng lớp của Điền Mật Nhi lại có không ít sinh viên của lớp khác cũng tới nghe.
Nghe nói Điền
Mật Nhi nói được tám thứ tiếng, không ít sinh viên ồn ào yêu cầu đọc một đoạn, Điền Mật Nhi có lúc cũng thuận theo tùy ý đọc chậm một đoạn. Nếu
bây giờ không phải theo quân, nhà ở đơn vị cách chỗ này khá xa. Thì
không ít giáo viên cũng tính toán nhờ cô dạy cho con nhà mình, họ cảm
thấy cô có năng lực có thể là một giáo viên rất tốt. Chỉ là Điền Mật Nhi cũng không thiếu tiền, nếu muốn kiếm tiền thì cô cũng không thể tới
trường học làm giáo viên rồi, may nhờ có cái cớ này nếu không thì cùng
nơi công tác thật đúng là không tiện mở miệng cự tuyệt.
Công việc của Điền Mật Nhi cũng nhẹ nhàng, một tuần chỉ dạy có mấy tiết, Điền Dã
cũng muốn cô đi đến công ty giúp anh một tay. Sản nghiệp của mình, cũng
không thể vứt cho người khác, vừa đúng lúc Điền Mật Nhi về đây, anh cũng có thể rút ra chút thời gian hoàn thành việc học. Không được học hết
đại học, vẫn là điều tiếc nuối trong lòng anh, coi như không thể trở lại *****, thì đem hồ sơ quay về thành phố cũng được.
Nghĩ như thế,
cũng muốn đem cô đến giúp đỡ trông coi, hiện tại công ty phát triển
không ngừng, nghiệp vụ cũng phong phú, có nhiều thứ cần phải quản lý
hơn. Không bằng nhiều tuyển mộ thêm quản lý cao cấp, đem quyền lợi phân
tán bớt đi, như vậy không chỉ giảm bớt gánh nặng cho Điền Dã mà anh cũng có thời gian để làm chuyện mình muốn rồi. Đây cũng là khuynh huớng phát triển sau này của công ty, mọi chuyện đều đến tay thì chỉ qps dụng được lúc công ty mới phát triển mà thôi.
Tuy nói Điền Mật Nhi có chút lười, nhưng luôn là người có thể đưa ra nhiều ý kiến quan trọng. Lý
Kiều Dương cũng oán giận thời gian rỗi của Điền Dã quá ít, luôn phải
chịu nhiều áp lực, nhưng anh luôn nói giữ vững sự nghiệp là điều hết sức khó khăn, phải đi lên từ cái khó mới biết quý trọng.
Cũng không
biết là bởi vì đã đem tinh lực đặt lên trên sự nghiệp, hay là còn là thế nào nữa mà Điền Dã và Lý Kiều Dương vẫn cứ không mặn không nhạt như vậy . Không có gì lớn xảy ra, cũng không có yêu hận rối rắm, tựa như vợ
chồng già đã sống với nhau nhiều năm vậy, bình thản lại tự nhiên. Theo
tuổi của bọn họ, tự nhiên cũng phải bàn đên chuyện hôn sự, nhớ tới ước
định ban đầu của bọn họ thì hình như cũng không có ai thích hợp hơn, vậy thì không bằng cứ tiếp tục như thế! Bình bình đạm đạm, ấm áp thơm tho
thật ra thì cũng không tồi. Đơn giản cử hành nghi thức đính hôn, chờ đến khi nào Điền Dã tốt nghiệp đại học sẽ cử hành hôn lễ. Sự nghiệp, gia
đình, hiện tại duy chỉ có việc học là chưa dứt mộng thôi.
Điền Dã trở về trường học muốn chuyển học tịch, hiện tại cũng đã trở thành tấm
gương thanh niên tiêu biểu tự thân lập nghiệp mở được công ty riêng.
Trường học vốn thanh cao, cũng muốn tạo cho mình danh tiếng. Liền bảo
lưu lại học tịch cho Điền Dã, chỉ cần đến kì thi tham gia là được, như
vậy không chỉ hoàn thành mơ ước của Điền Dã mà còn tăng thêm vinh dự cho trường học, sổ sách bên trên cũng lại thêm được một khoản.
Điền
Dã liền vung tay lên, cùng em gái đóng góp cho trường h
