bản
năng anh thốt lên đầy kinh ngạc.
Không thể nào, lại có thể là cô ấy.
Anh luôn nghĩ rằng cô gái kỳ quái xuất hiện trong cái đêm mưa gió kia chỉ là ảo tưởng của mình. Ngày đó trời mưa thật lớn, mưa tưởng
như hòa tan cả thế giới, xuất hiện một chút ảo giác cũng là chuyện bình
thường. Hơn nữa, không có gì chứng minh được có một người như vậy từng
xuất hiện.
Ngay tại lúc anh gần như tự thuyết phục mình rằng đó là do
anh quá nhớ nhung người nào đó mà sinh ra ảo giác, cô lại xuất hiện
trước mặt anh.
Cô vẫn mặc bộ quần áo quái lạ của mình, ngồi bệt ở đường đối
diện, trước mặt còn để một cái bát vỡ, trong bát có chút tiền lẻ. Dáng
vẻ đúng tiêu chuẩn ăn xin.
“Mày quen sao?” Phát hiện em trai mình nhìn chằm chằm một điểm, Lôi Húc Dương thật giật mình.
Em trai luôn ngiêm túc của mình có quen biết với Cái Bang , anh đương nhiên phải giật mình.
“Có chút duyên phận.” Gặp qua mà thôi.
“MM [3'> này rất kỳ lạ .” Lôi Húc Dương cảm thấy không tin nổi lắc lắc đầu, “Vừa rồi cục cưng thấy cô ấy tuổi còn trẻ mà đã phải đi xin cơm, cho rằng gia
đình cô ấy nhất định có chuyện gì khó khăn, máu bênh vực kẻ yếu nổi lên, lập tức chạy đến hỏi gia đình cô ấy gặp phải khó khăn gì phải không cho nên mới phải thê lương như vậy, mày đoán xem MM kia trả lời như thế
nào?”
Anh không đoán, chỉ đem tầm mắt quay về, biết trước rằng anh trai tính tình bà tám của mình không giấu nổi chuyện gì.
“Cô ấy lại còn nói ‘Mỗi người một chí hướng’!!!” Bây giờ kể lại, Lôi Húc Dương vẫn lắc lư đầu tỏ vẻ rất thần kỳ.
Lôi Húc Minh bật cười.
Mỗi người một chí hướng? Qủa nhiên là lời cô ấy có thể nói
ra. Tuy rằng mới chỉ gặp cô có một lần, nhưng anh có thể tưởng tượng
được dáng vẻ rung đùi đắc ý của cô khi nói mấy chữ này.
“Cục cưng choáng váng, còn muốn hỏi , cô ấy đã vén tay áo lên bày ra cánh tay nói mình phải làm tên ăn xin tuấn tú, phóng khoáng,
trắng trẻo, sạch sẽ nhất.” TV hại người a, đây là hậu quả của việc xem
quá nhiều thứ linh tinh.
Tuấn tú, phóng khoáng, trắng trẻo, sạch sẽ?
Haha. Anh vỗ trán cười, cô chạy ra từ viện nghiên cứu những người kỳ quái sao?
“Anh, anh chờ chị dâu, em đi trước đây.” Anh cúi người chuẩn
bị rời đi trước. Bất luận như thế nào cũng cảm thấy nói chuyện với cô
gái kỳ quái kia còn thoải mái hơn ở đây uống Hồng Môn trà.[4'>
“Lão Nhị . ” Lôi Húc Dương đột nhiên gọi anh lại, ” Giọng nói của cô gái kia…”
“Giọng nói làm sao?” Anh vờ như cái gì cũng không biết.
Lôi Húc Dương nhìn nhìn vẻ mặt anh, muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn lắc lắc đầu:”Không có gì, đi đi.”
Anh làm sao lại không biết anh trai muốn nói cái gì chứ ? Nếu không phải cô gái kia có giọng nói giống hệt giọng nói của người anh
yêu, trong đầu anh làm sao lại có suy nghĩ hứng khởi muốn nói chuyện với cô?
Anh sải bước qua đường , đi đến bên cạnh cô.
Gió cuốn lên một làn bụi , nghiêng ngả lướt qua trước mặt cô, sau đó một mảnh lá rụng cuồn cuộn nổi lên, rơi vào trong bát trước mặt
cô.
Cô vẫn thật chuyên chú vào Gameboy [5'> trong tay, thỉnh thoảng khi đưa tay vén mái tóc rơi lòa xòa trước trán mới
chịu giương mắt nhìn bốn phía. Thế cho nên anh đứng bên cạnh cô hồi lâu
mà cô vẫn không hề phát hiện.
Ăn mày chơi Gameboy?
Lôi Húc Minh phát hiện khóe miệng mình không kiềm chế được khẽ nhếch lên, tạo thành độ cong của một nụ cười.
Bây giờ báo chí có đăng rất nhiều tin tức ăn mày sử dụng đồ
đắt tiền, nhưng mà khi đang hành nghề ăn xin quang minh chính đại chơi
Gameboy , anh vẫn là lần đầu mới thấy.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô dưới ánh mặt trời, mới phát hiện
tóc của cô màu đỏ, tết thành hai bím cứng như que củi. Phía sau cô là
một cái túi lớn siêu cấp vô địch vũ trụ, trên người vẫn là bộ quần nhìn
như ghép từ một đống túi nhỏ như trước.
Ánh mắt anh nhìn từ trên người cô sang cái bát ở phía trước.
Cái bát kia nửa mới nửa cũ, như sắp sửa vỡ nhưng lại không
vỡ, có vết rạn cùng một lỗ thủng thật nhỏ, vô cùng vô cùng thích hợp với nghề nghiệp ăn mày.
Hai tay anh đút trong túi, lấy mũi giày đá đá cái bát: “Muốn kiếm cái gì đây?”
“Đại hiệp! Hạ thủ lưu tình!” Cô gái vốn đang chơi đùa vui vẻ
vừa thấy tính mạng công cụ kiếm ăn của mình bị uy hiếp vội vàng ném
Gameboy,cả người bổ nhào về phía trước bảo vệ, “Tôi đập rất nhiều bát
mới làm ra được cái bát có giá trị nghệ thuật như vậy nha!” Đến tận khi
xác định bát cơm an toàn, cô mới an tâm ngẩng đầu, sau khi nhìn rõ người tới, tươi cười nở rộ, “A? Anh đẹp trai, đến kí tên bù cho tôi sao?”
Anh ngồi xổm xuống, hai ngón tay cầm cái bát lên, tỉ mỉ quan sát đường hoa văn trên đó.
Đập vỡ rất nhiều bát mới làm ra được một cái? A. Cái này mà cô cũng nghĩ ra được.
Anh buông bát: “Ăn cơm chưa?”
“Số mệnh hẩm hiu không thể trách xã hội a.” Cô bĩu môi, đếm đếm trong bát chỉ có hai đồng tiền xu.
Còn có cả Gameboy để chơi, thật sự không thể trách xã hội.
Lôi Húc Minh đứng lên, tùy ý vỗ vỗ bỏ bụi đất trên quần: “Muốn đi ăn cơm với tôi không?”
“Mời tới Shangri -La sao?” Cô cũng không khách khí, vừa cất bát vào cái túi lớn siêu cấp vô địch vũ trụ của cô, vừa cợt nhả hỏi.
Shangri – La ? Mời cô đi ăn c
