rõ ràng.
Lúc gặp anh ta, anh ta vẫn còn muốn lừa gạt tôi, nói cái gì mà quên mang
theo sạc điện thoại, nhà nghỉ ở thành cổ không có dây mạng… Thật nực cười, thật
nực cười, anh ta định lừa tôi?
Tôi ngửa đầu, nước mắt đầm đìa nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ đang tỏa ánh
sáng mềm mại.
Từ khi còn rất nhỏ tôi đã biết, con người có lúc buồn vui ly hợp, trăng có lúc
tròn lúc khuyết.
Từ xưa tới nay, mặt trăng ở trên cao, chứng kiến biết bao sự thật xấu xa, tàn
ác trên cõi đời.
Tình yêu? Trên thế gian này có còn thứ gọi là tình yêu?
Đường Nguyên Nguyên tỏ ra sợ hãi trước dáng vẻ của tôi. Từ khi biết nhau
đến nay, cô ta chưa bao giờ thấy tôi buồn như thế. Đâu phải chỉ có cô ta, trong ký
ức của tôi, chưa bao giờ tôi vì chuyện gì mà khóc đến nỗi đau lòng, tuyệt vọng đến
thế.
Trên đời này người có thể khiến bạn đau khổ nhiều nhất, làm tổn thương bạn
nhiều nhất không phải kẻ thù của bạn mà là người thân của bạn.
Đường Nguyên Nguyên đặt một hộp giấy ăn trước mặt tôi rồi lại luống
cuống rót cho tôi một cốc nước, cuối cùng mới ngồi xuống trước mặt tôi, giương
mắt nhìn tôi rồi hỏi:
- Rốt cuộc là làm sao, cậu nói đi, cãi nhau với bạn trai à?
Không biết vì sao tôi lại khóc đến nỗi bắt đầu nấc. Sau khi uống cốc nước cô
ấy rót cho, tôi vẫn chưa kịp nói gì thì cánh cửa bị đẩy ra.
Mấy hôm không gặp, Quân Lương hốc hác đến nỗi như biến thành người
khác. Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, cuối cùng cũng lấy lại chút tinh thần như hồn
vía đã quay về. Nhìn đống giấy ăn mà tôi đã dùng để lau nước mắt nước mũi trong
thùng rác, cô ấy im lặng rất lâu rồi mới nói:
- Sơ Vi, Cố Từ Viễn tìm mình nói chuyện rồi…
Đột nhiên tôi đứng phắt dậy, ngay cả Đường Nguyên Nguyên ngồi cạnh
cũng giật nảy mình.
Tôi chỉ tay vào người Quân Lương, kìm nén tiếng nghẹn ngào trong lời nói
của mình:
- Cậu đừng có nhắc đến người ấy trước mặt mình, cả đời cũng đừng nhắc
đến người ấy trước mặt mình.
Quân Lương dõi theo ngón tay của tôi, ánh mắt hướng lên trên, cuối cùng
nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi nhìn Quân Lương, những giọt nước mắt khó khăn lắm mới kìm nén
được lại tuôn như mưa.
Cô ấy lặng lẽ thở dài:
- Sơ Vi, mình không biết rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì nhưng cậu
nên cho cậu ấy một cơ hội giải thích. Biết đâu sự việc không tồi tệ đến mức như
cậu đã tưởng thì sao?
Tôi cười khẩy. Phải tồi tệ đến mức nào mới được coi là tồi tệ đây? Nhìn vết
thâm dưới đôi mắt của Quân Lương, suy cho cùng không phải mười sáu tuổi rồi,
vết tích của việc thức đêm đã không thể che lấp.
Sau đó tôi nghe thấy giọng nói của mình:
- Mình không giống cậu. Cậu muốn cho Đỗ Tầm cơ hội… Mình không
muốn cho Cố Từ Viễn cơ hội, một lần không chung thủy, suốt đời không chung
thủy. Quân Lương, cậu nghe đây, hôm nay Đỗ Tầm có thể vì cậu mà đối xử như
thế với Trần Chỉ Tình, sau này cậu ta cũng có thể vì một người khác mà đối xử với
cậu như thế!
Quân Lương cũng bất chợt đứng dậy, vẻ mặt ẩn chứa sự tức giận không thể
che giấu:
- Tống Sơ Vi, bây giờ nói chuyện của cậu. Mẹ kiếp! Đừng có mà kéo sang
chuyện của mình.
Đường Nguyên Nguyên vốn định kéo tôi, sau đó lại muốn kéo Quân Lương
nhưng cuối cùng vẫn rụt rè đứng sang một bên.
Cô ấy cũng hiểu trận cãi nhau hôm nay không ai có thể khuyên được.
Không khí ngột ngạt, tôi và Quân Lương nhìn nhau chằm chằm. Bao nhiêu
năm nay, lần đầu tiên chúng tôi nhìn đối phương bằng ánh mắt như thế. Bởi vì lập
trường không giống nhau nên ánh mắt này toát ra hơi lạnh, không thể cảm thông và
bao dung.
- Hai chuyện này không hề có một chút khác biệt về bản chất, vốn dĩ là có.
Trong trường hợp cậu không biết Đỗ Tầm có bạn gái, cậu vốn là người vô tội
nhưng quyết định cuối cùng của cậu khiến người ta rùng mình. Mình thật không
ngờ đây là chuyện mà Quân Lương mà mình quen đã làm. Sau khi biết rõ chân
tướng, cậu không những không tỉnh ngộ mà còn kiên quyết ở bên kẻ bội ước kia,
hoàn toàn không bận tâm đến cảm nhận của Trần Chỉ Tình, đến tận khi tạo thành
bi kịch vẫn không biết hối cải… Cậu thật khiến người ta thất vọng. - Tôi nói rất
chậm nhưng rất lưu loát.
Tôi đã từng nói tôi rất dễ nói năng không suy nghĩ, những lời nói vô tình này
giống như đã được nói hàng nghìn hàng vạn lần trong lòng, ngay cả bản thân tôi
cũng có chút ngạc nhiên. Lẽ nào tôi đã muốn trách móc Quân Lương từ lâu rồi?
Trong vài phút ngắn ngủi, khuôn mặt của cô ấy đỏ bừng rồi lại tái nhợt, cuối
cùng ngoài sức tưởng tượng của tôi, cô ấy trở nên rất bình tĩnh.
Cô ấy chỉ nói một câu, một câu rất ngắn nhưng từng chữ giống như lưỡi dao
đâm vào tim tôi:
- Tống Sơ Vi, nói hay lắm… Cậu biết ăn biết nói như vậy nhưng cũng không
thấy cậu hạnh phúc hơn ai.
Dường như đó là đêm dài nhất mà tôi đã trải qua trong cuộc đời của mình.
Quân Lương ném lại một câu rồi bỏ đi:
- Chúng ta hãy bước tiếp theo cách nghĩ của