ên tôi nghĩ đến Viên Tổ Vực. Kể từ sau hôm
chia tay không mấy vui vẻ, tôi không liên lạc với anh ta. Anh ta cũng rất được,
không liên lạc với tôi.
Cũng đúng, người ta cũng nói rồi, tôi đâu phải là cái gì của anh ta, việc gì
phải liên lạc với tôi.
Tôi chính là người vô liêm sỉ như thế, rõ ràng câu nói này là do tôi nói trước
nhưng tôi cứ muốn đổ món nợ ấy lên đầu anh ta.
Chỉ là cái hôm xem album của Lâm Mộ Sắc, vô tình nhìn thấy status của
Viên Tổ Vực có viết điện thoại của anh ta có chút vấn đề, tin nhắn bị loạn số, nếu
mọi người có chuyện gì thì gọi thẳng cho anh ta.
Tôi không nhìn thấy anh ta ở chỗ làm. Sau khi chọn một chiếc điện thoại rồi
thanh toán, tôi hỏi người lần trước đã sửa điện thoại cho tôi:
- Viên Tổ Vực đâu rồi?
Anh ta cười đểu và nói:
- Cô hỏi tôi á, chúng tôi đang muốn hỏi cô đây!
Nhớ lại lời nói đùa mà lần trước Viên Tổ Vực đã nói, mặt tôi đỏ bừng. Đúng
là không chấp nhận được, đâu còn là thiếu nữ ngây thơ mà lại đỏ mặt.
Tôi đang định đi thì người đó nói với tôi:
- Hình như mấy hôm nay cậu ấy bị ốm.
Đứng ở ngã tư, tôi nhìn cột đèn trước mặt không ngừng biến đổi màu sắc,
những người bên cạnh đi sang rồi lại đi lại. Đã mấy vòng rồi nhưng tôi vẫn đứng
im.
Thế giới cứ bon chen như thế nhưng không liên quan đến tôi.
Cầm chiếc điện thoại mới, tôi nghĩ một lúc.
Tin nhắn đầu tiên là nhắn cho Viên Tổ Vực, cứ coi là tôi tự lừa mình lừa
người, biết anh ta không đọc được tin nhắn nên mới dám làm như vậy:
- Nghe nói anh bị ốm, chắc bây giờ khỏi rồi chứ. Thực ra em biết anh không
đọc được tin nhắn nên mới nói những điều này… Lần trước là do em sai, em ghét
anh cứ nói thẳng như thế… Bây giờ em rất buồn. Em đã chia tay với anh ta rồi.
Anh ta đã phản bội em…
Nhắn đến đây, thật sự tôi buồn đến nỗi không viết thêm được chữ nào nữa,
quyết định nhấn nút gửi.
Nhắn xong tin nhắn này, tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đi siêu thị mua
chút đồ dùng sinh hoạt. Vừa đi được vài bước thì điện thoại đổ chuông.
Viên Tổ Vực ho hai tiếng rồi ngượng ngùng nói:
- Anh biết sửa điện thoại, đã sửa được rồi.
Lúc gặp lại nhau, dù ít hay nhiều thì hai người cũng có chút không tự nhiên.
May mà từ trước tới nay anh là người rất phóng khoáng, sau khi trêu tôi vài câu,
chẳng mấy chốc đã xoa dịu tình hình. Nhưng tôi vẫn cảm thấy không vui vì hành vi
lỗ mãng của mình. Anh đập tay lên đầu tôi:
- Được rồi, mất mặt trước mặt anh đâu phải là lần đầu, đừng ra vẻ nữa.
Nói cũng phải, vì sao vận mệnh lại sắp đặt để anh chứng kiến mặt không tốt
của tôi như vậy. Thi thoảng tôi cũng rất nổi bật mà!
Anh nhún vai:
- Hôm nay không đi ăn McDonald nữa, đi ăn sủi cảo!
Không biết có phải vì nhân viên phục vụ nói quá to còn không gian trong
quán sủi cảo thì lại nhỏ hay không, tóm lại tôi có cảm giác dường như trong tai có
vô số con ruồi đang kêu ong ong.
Viên Tổ Vực cầm menu lật đi lật lại, hỏi tôi muốn ăn nhân gì. Tôi nói tôi
không muốn ăn gì, anh cầm đũa gõ vào đầu tôi:
- Vờ ra vẻ đau khổ cái gì hả? Sủi cảo ở đây rất ngon, ăn đi!
Anh gõ rất nhẹ, thú thực lúc ấy tôi thật sự có chút cảm động.
Lúc bánh được bưng lên vẫn còn bốc hơi. Anh lấy ớt, giấm và xì dầu trộn
gia vị cho tôi rồi đẩy đến trước mặt tôi, còn mình thì rất đắc chí:
- Trời ơi, tỷ lệ rất hoàn mỹ!
Ăn miếng bánh đầu tiên, bỗng nhiên hai mắt của tôi giống như hai dòng suối
tuôn ào ào. Viên Tổ Vực vừa nhìn thấy dáng vẻ ấy của tôi, có lẽ lại tưởng rằng tôi
nhớ đến Cố Từ Viễn, vì thế làm ra vẻ muốn cầm đũa gõ vào đầu tôi.
- Khoan đã… - Tôi ngăn anh lại. - Không phải là vì người ấy. Em… nghĩ
đến… bố em.
Đây là lần đầu tiên tôi nhắc đến cái xưng hô này với một người sau bao
nhiêu năm. Cái cách gọi mà người khác nói trôi chảy như thế, vì sao khi tôi nói lại
cần nhiều dũng khí như thế?
Tôi nhìn chằm chằm vào những miếng bánh trắng muốt trên đĩa, không thể
kiềm chế được những giọt nước mắt:
- Viên Tổ Vực, chắc anh không biết, đã rất nhiều năm, rất nhiều năm rồi em
chưa ăn sủi cảo.
Đó là cái thời mà thực phẩm đông lạnh vẫn chưa thịnh hành, ở một nơi nhỏ
bé như thành phố Z, ngay cả khái niệm “siêu thị” vẫn chưa được đưa vào. Hồi ấy,
chúng tôi đi mua đồ đều nói là “đi cửa hàng”.
Thời ấy, rất nhiều người đều mua bột mỳ và thịt lợn xay, mang về làm sủi
cảo. Đối với trẻ con mà nói, được người lớn cho phép gói bánh là một niềm vui
không gì diễn tả được.
Tôi còn nhớ hồi ấy bà nội vẫn còn khỏe. Bà thường gói mấy đồng tiền xu
vào trong bánh sủi cảo, sau đó vờ làm ra vẻ thần bí nói với tôi rằng nếu ăn được
chiếc bánh có đồng xu thì sẽ rất may mắn.
Mẹ tôi không biết làm thế nào với cách làm này của bà, lúc nào cũng nói:
- Mẹ, tiền rất bẩn, có vi khuẩn!
Lúc ấy bà nội sẽ lườm mẹ và nói:
- Rửa sạch rồi!
Tôi và bố đều không đáp lời. Mối quan hệ giữa mẹ chồng với con dâu rất
khó hòa thuận. Tôi là một
