XtGem Forum catalog
Áo Cưới Cho Tình Yêu

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324980

Bình chọn: 7.5.00/10/498 lượt.

iêng mình, những người tiếp cận hoặc kết

bạn với tôi cũng chỉ vì tiền vì danh tiếng chứ thật sự không ai thật

lòng,biển có sóng là người bạn trung thành ,luôn rì rào vươn vấng bên

biển, cát triền miên muôn ngàn năm ngóng chờ biển,mười mấy năm nay anh

luôn sóng trong sự cô độc không tìm được tri kỉ nhưng từ khi gặp em anh

thấy em là người rất tốt khong ham danh vọng tiền bạc làm việc vì niềm

đam mê chứ không vụ lợi và ham danh vọng , Vân Trang à chúng ta có thể…

Trang hoảng sợ cắt ngang lời nói của Văn

-Mình về đi, khuya rồi anh

-Em không nghe anh nói hết câu sao??

-Nói gì chứ… em buồn ngủ rồi

Văn thở dài, đúng là thích một người rấ t khó mở lời, cảm giác được ở bên

Trang rất lạ , tim anh luôn xốn xao rung cảm, không tẻ nhạt và nhàm chán như lúc ở bên Thư, nhưng tình cảnh hiện tại không cho phép anh nói ra

lời yêu, hơi vội thì phải với lại Văn có cảm giác nếu nói ra lúc này có

lẽ sẽ thất bại,cố dấu lòng anh khó nhọc cất tiếng

-Chúng ta làm bạn của nhau nha em

Mỗi lời nói của Văn như xé sâu vào cõi lòng Trang, cô đã trông chờ một câu

hơn thế, dù cô không chắc sẽ trả lời thế nào nhưng lời nói “làm bạn “

của Văn sao thấy vô tình và đau đớn quá, cố giấu những giọt nước nhòe

nơi khóe mi, cô nói

-Nhất định rồi, là bạn, …là bạn… vậy mình về thôi anh

Tiếp tục không khí yên tĩnh trên đoạn đưởng về nhà, chẳng ai nói bất cứ câu

gì, thả Trang về nhà xong ,anh quay xe đi mà không dám nhìn lại,Trang

cũng cố gắng chạy thật nhanh vào nhà, cô đã cố gắng lắm mới không để Văn thấy những giọt sương trên mí mắt của mình,nếu thêm chút nữa chắc cô

không cầm được lòng mình , vừa vào đến phòng nước mắt Trang lại tuôn ra, cảm giác yêu đơn phương , yêu mà không nói ra thật đau khổ, mới chỉ thế này mà Trang đã không chịu nổi thì không biết lúc nhìn cảnh Văn và Thư

trên lễ đường Trang sẽ như thế nào, cố lau vội những giọt nước mắt cô

nhủ lòng hãy gạt bỏ tình cảm của mình ra khỏi trái tim, hãy cố mỉm cười

và xem nhau như bạn bè

Trên đường về khách sạn Văn cũng không

ngừng suy nghĩ, không biết anh làm thế có đúng không, trái tim anh đang

thương nhớ nó lênh đênh như con thuyền trên đại dương nhưng không có bến chờ, đại dương có lúc hiền hòa có lúc dữ dội không bình yên ,nếu thuyền gặp giông bão không có đường quen bến đỗ thanh bình không biết sẽ ra

sao,thôi thì trước mắt hãy cứ xem nhau như hai người bạn, hai người bạn

tốt ấy, ngày mai, anh sẽ thực hiện như đã hứa sẽ đưa người bạn đi tham

quan khu du lịch vinpearl land nằm trên đảo Hòn Tre của vịnh Nha Trang

hi vọng cuộc đi chơi sẽ diễn ra vui vẻ như ý muốn .

Xuống xe

Trang chạy tung tăng ra bãi cát như một đứa trẻ, vùi chan trên cát cô

lẩm bẩm hát lên một bài hát quen thuộc,thỉnh thoảng lại nghich sóng đang vỗ vào bờ,Văn mỉm cười thích thú ngắm từng cử chỉ hành động của Trang,

lặng lẽ ngồi trên bậc đá quan sát cô, anh như đang say,say trong gió

trong cát và cả trong tâm hồn, cảm giác rất yên bình và thanh thản,ước

gì thời gian cứ trôi chậm lại anh muốn nhìn ngắm Trang thêm chút nữa,còn Trang sau khi chơi chán chê quay lại cô thấy Văn đang nhìn mình với ánh mắt rất tình cảm, cô cảm thấy tim mình rung lên nhè nhẹ,đưa tay lên

ngực trấn an mình, cô tù từ tiến lại phía Văn

-Anh nhìn gì tôi vây?,trông ngố lắm hả?

-hôn nay trông cô rất đẹp, tôi nói thật đó

Lời nói của Văn lại vô tình xoáy vào tim Trang, ước gì ngày nào cũng được

nghe nhưng lời nói này, Trang mỉm cười đáp lại trong vô thức

-Hôm nay anh cũng rất đẹp,anh nên dịu dàng như lúc này có lễ sẽ tốt hơn

Văn đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn Trang, anh không nghe lầm chứ Trang đang

khen anh,đây là lời nói thân thiết và gần gũi nhất mà Trang nói với anh, mỉm cười hạnh phúc anh nói

-Thật không, tôi có đẹp bẳng biển ngoài kia không?Nếu cho em chọn tôi và biển em sẽ chọn cái nào?

-Tất nhiên là anh rồi Trang nói không suy nghĩ

-Gì cơ?, em nói

Trang như bừng tĩnh lại, cô cố gắng che dấu cảm xúc,,cụp hai hàng lông mi cong vút đang nhấp nháy cô lí nhí

-À không, không có gì, mà anh so sánh buồn cười quá đi, biển thì sao so

với con người được chứ.Văn thoáng thất vọng, anh buồn buồn

-Thế

à, tôi cũng từng suy nghĩ nếu mình là biển thì tốt quá, không ưu tư muộn phiền, không hờn ghen đau khổ, tôi có một công việc tốt nhưng cuộc sống chỉ lo mưu toan tính toán, lúc nào cũng chỉ dán mắt vào vi tính và tiền bạc không có thời gian cho riêng mình, những người tiếp cận hoặc kết

bạn với tôi cũng chỉ vì tiền vì danh tiếng chứ thật sự không ai thật

lòng,biển có sóng là người bạn trung thành ,luôn rì rào vươn vấng bên

biển, cát triền miên muôn ngàn năm ngóng chờ biển, mười mấy năm qua anh

luôn sống trong cô độc, không tìm ra tri kỉ của đời mình nhưng từ khi

gặp em anh thấy em là người rất tốt không ham danh lợi và tiền bạc làm

việc bằng niềm đam mê sống trung thực và không thủ đoạn , Vân Trang

àchúng ta có thể…

Trang hoảng sợ cắt ngang lời nói của Văn

-Mình về đi, khuya rồi anh

-Em không nghe anh nói hết câu sao?

-Nói gì chứ… em buồn ngủ rồi

Văn thở dài, đúng là thích một người rất khó mở lời, cảm giác đ