đó,chị ơi em xin chị,hãy giúp em
Trang thấy mắt mình cay cay,cố nén cảm xúc cô nghẹn ngào
-Được mà, chị sẽ giúp em, anh Lâm anh có thể ra ngoài một chút
Lâm lẳng lặng ra ngoài,hơn ai hết Trang hiểu anh đang rất đau khổ,nhưng làm sao khác được khi ông trời đã định sẵn số phận của mỗi người có trách
thì hãy tách sao hai ngừoi lại gặp và yêu nhau để rồi định mệnh trái
ngang nỡ chia rã đời nhau
Soi mình trong gương Diệp cảm thấy rất
hài lòng,từng đường kim mũi chỉ của chiếc áo đều ánh lên những giọt mồ
hôi công sức và tâm huyết cảu Trang mỉm cười mãn nguyện Trang gọi Lâm
-Anh vào đi,Lâm thoáng ngỡ ngàng rồi nước mắt tuôn trào ra,Lâm và Diệp chỉ
biết ôm nhau mà khóc làm Trang không thể nào chiệu nổi cảnh này,cô cũng
khóc theo,khóc thương cho số phận trớ trêu của hai con người,được một
lúc Lâm nén giọng hỏi Trang
-Cảm ơn cô rất nhiều,chiếc áo rất
đẹp,thứ 2 tuần sau là ngày cử hành hôn lễ của chúng tôi,không có nhiều
khách khứa chỉ có người thân trong gia đình và một số người bạn thân
thiết,nếu cô có thời gian hãy đến chung vui cùng chúng tôi
-lau những giọt nước mắt còn vương trên mi,Trang nghẹn ngào-vâng, nhất định tôi sẽ đến
Rời khỏi bệnh viện mà hỉnh ảnh của Diệp và Lâm còn hiện lên trong tâm trí
cô,cô chẳng biết làm gì hơn chỉ thầm cầu nguện cho hạnh phúc của hai
người..Điện thoại cô vang lên bài hát quen thuộc,cẩn thận tấp xe vô lề
đường Trang nhấc máy
-Tao nghe nè Uyên
-Trang hả,mày rảnh không tới “vọng nguyệt đi”.tao đang chờ nè,giọng con Uyên lanh lảnh trong điện thoại
-Có chuyện gì à,sao tự nhiên hôm nay lại hẹn tao
-Tao thấy mày làm việc vất vả,không có thời gián gặp gỡ,hẹn hò yêu đương nên tao muốn giới thiệu mày với một người,coi như tao là bà mai đi,ảnh là
bạn chồng sắp cưới của tao
-Thôi đi mày,tao mệt mỏi với mấy vụ này của mày lắm rồi
-Thì cứ đến đi,có mất gì đâu mà lo, lần này không giống như những lần
trước,anh ta là người đứng đắn ,có công việc ổn định,tao đã gặp qua rồi, duyệt
-thôi được rồi, lần này nữa thôi đó
Trang chỉ biết
lắc đầu chào thua cô bạn,nó làm mai cho cô hết người này đến người
khác,nhiệt tình đến nỗi làm cô phát ngán luôn nhưng lần nào Trang cũng
làm nó thất vọng,tưởng đâu nó bỏ cuộc ai dè hôm nay lại hẹn nữa,đúng là, thôi kệ cứ đến xem thế nào
Bước xuống xe dáo dác tìm kiếm con
bạn,chợt Trang thấy đầu óc mình quay cuồng,lảo đảo sắp ngã, cô cố gắng
vịn vào thành xe một chiếc ô tô gần đó,hít một hơi thật sâu,Trang loạng
choạng bước đi, và điều gì đến cũng phải đến,mắt cô hoa lên, cảnh vật
nhòe đi,Trang không còn đứng vững được nữa, cô chỉ lờ mờ nhận ra bóng
của một người đàn ông cao lớn đã đỡ mình rồi cô ngất hẳn không? Tỉnh lại thấy xung quanh một màu trắng toát Trang biết mình đang nằm
trong bệnh ,cánh tay cô ê buốt vì được truyền nước quá lâu,cố đẩy chiếc
chăn ra và ngồi dậy,thấy cả thân người mỏi nhừ,chợt Trang cảm thấy có
vòng tay ai đang đỡ mình,một giọng nói quen thuộc vang lên
-Cô là con ngốc hay sao vậy hả,sức khỏe mình mà không quan tâm,cô có biết là cô bị suy nhược cơ thể trầm trọng lắm không?
Cái giọng của anh ta nghe sao mà thấy ghét quá chừng,mình bị suy nhược cơ
thể thì liên quan gì đến anh ta mà dám lên giọng với mình,mà sao đi đâu
cũng gặp hắn vậy nhỉ,ngay cả trong bệnh viện mà hắn cũng không tha nữa
-Anh làm gì ở đây?
-Tôi đến “vọng nguyệt” gặp bạn,không ngờ thấy cô ngất xỉu ở đó nên đưa cô
vào đây, sao định trả ơn tôi cái gì, đừng quên là tôi vừa mới cứu mạng
cô
-Cứu mạng ư,anh dùng từ nghe sao mà to lớn dữ vậy,nếu lúc đó
không có anh thì cũng có người khác tốt bụng đưa tôi vào đây thôi,mà
chắc họ không đòi trả ơn như anh đâu
-Thì cứ cho là vậy đi,theo tôi nghĩ thì công việc của cô đâu đến nỗi vất vả gì sao lại để bệnh nặng thế
-Anh không hiểu gì thì đừng có nói,dù sao thì lần này tôi cũng nợ anh,nhất định tôi sẽ trả còn bây giờ anh làm ơn ra ngoài đi.
Chưa kịp nói dứt câu thì Thục Uyên với chồng sắp cưới của cô hớt hải chạy vào
-Trời đất, cái con quỷ này,mày làm gì mà để ra nông nỗi này,tao đã nói với
mày bao nhiêu lần là phải chú ý đến sức khỏe mà mày có chiệu nghe đâu,đó giờ trắng mắt ra chưa
-Trang nhăn mặt: Mày làm gì mà la toáng lên thế,tao đã chết đâu là lo
-Cái gì, cho mày nói lại đó,thiệt là tức chết với mày luôn
Uyên hơi ngạc nhiên khi thấy Tùng Văn cũng xuất hiện ở đây,tính tò mò nổi lên cô hỏi:
-Ủa anh Văn làm gì ở đây?hai người quen nhau à
-Văn mỉm cười, ừ, cứ cho là như vậy đi
Vỗ tay cái bốp Uyên tiếp tục
-Thế thì hay quá còn gì,khỏi mất công mình giới thiệu anh ha,hai vợ chồng nó cười tinh nghịch
Trang vẫn đang còn ngơ ngác,nhưng dần dần cô hiểu ra mọi chuyện cô lắp bắp
-Đừng nói với tao hắn ta là
-Thì còn ai vào đây,sao anh Tùng Văn thấy bạn em thế nào,Uyên hỏi Văn
-Chẳng giống như lời em quảng cáo gì cả,vô vị
Nghe anh ta nhận xét về mình như thế ,Trang nổi điên:
-Này anh, anh có quyền gì mà nhận xét tôi,không ngờ anh lại là người đó, nếu biết trước tôi đã không mất công đến đó để rồi bị như vầy
-Cô…
Hai người thôi đi cho tôi nhờ, Quân chồng của Trang lên tiếng can ngăn
