XtGem Forum catalog
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323501

Bình chọn: 9.00/10/350 lượt.



Nhìn Kim Bối Nhi bực mình vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, vẻ mặt tức giận vừa thấy

đã hiểu ngay, Cổ Việt Di đã đoán được vài phần, phản ứng rất nhanh ôm vai của

cô, nói nhỏ bên tai cô: “Ông xã này... Yêu nhất là em.”

Lúc này không chỉ yêu cô mà là yêu cô nhất! Sự tức giận trên mặt Kim Bối Nhi

chuyển thành nghi ngờ, thấy trong đôi mắt của Cổ Việt Di tràn đầy thâm tình,

nghi ngờ nháy mắt tan rã. “Được, em lại sô pha ngồi nghỉ.”

Cô ngồi trên sô pha, hai tay vòng trước ngực nhìn Eva chằm chằm, Cổ Việt Di sao

lại không biết bà xã đang ghen, chỉ vẻ mặt này cũng đủ để chứng minh trọng

lượng của anh trong lòng Kim Bối Nhi; Giờ phút này tim anh như có một dòng mật

ngọt chảy qua.

Lúc này, Eva cảm thấy cực kì ghen tỵ, sự đố kỵ đó lặng lẽ gặm nhấm toàn thân,

đôi mắt mê hoặc kia bật ra tia lửa không chịu thua thiệt, ngón tay chẳng hiểu

tại sao chỉ vào Kim Bối Nhi - người cướp vị trí của cô. “Việt Di, cô ấy là ai?”

Cổ Việt Di không để ý tới sự tức giận của Eva, chỉ lo cởi áo khoác, dịu dàng dỗ

dành Kim Bối Nhi: “Đi chơi cả ngày đã mệt rồi, nằm xuống nghỉ ngơi đi.”

Kim Bối Nhi nhìn anh, thở phì phì vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, cuối cùng vẫn

ngoan ngoãn nghe lời nằm trên sô pha.

Cổ Việt Di lấy áo khoác vừa cởi ra đắp lên người cô, nhẹ nhàng hôn lướt qua

trán của cô, rồi vỗ vỗ mặt cô. “Ngủ một chút đi.”

“Uh.” Kim Bối Nhi vui vẻ mỉm cười trở lại.

Cổ Việt Di sắp xếp cho Kim Bối Nhi xong, lập tức đứng dậy, lạnh lùng trừng mắt

nhìn Eva, “Tôi mời cô đến đây sao?”

Kim Bối Nhi tuy năm trên sô pha không nhìn thấy vẻ mặt lúc này của anh, nhưng

có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo và nghiêm nghị trong giọng nói của anh, coi

như giúp cô trút giận, cuối cùng cô cũng thoải mái, kéo cao áo khoác cười trộm.

Eva khó lòng đối diện sự tức giận của Cổ Việt Di, càng khó chấp nhận hành động

dịu dàng của Cổ Việt Di đối với cô gái kia, cô gái kia dựa vào cái gì có thể

được hưởng vinh dự này. Cảm giác ghen tuông lan tràn khắp thân thể, nhưng lúc

này cô tuyệt đối không dám đem tương lai của mình ra đánh cược.

Anh là ông chủ lớn có tiền, là mỏ vàng lớn, lại là phiếu cơm dài hạn bảo đảm

nhất trong đời cô.

Eva cố nén tức giận, nặn ra một nụ cười đến bên Cổ Việt Di, “Vậy cô bé này là

ai? Anh nhận em nuôi hả?”

Thắc mắc vừa nói ra, chính cô cũng cảm thấy buồn cười.

Em nuôi? Cổ Việt Di từ trước đến nay không rảnh rỗi tới mức đi nhận em nuôi

đâu.

“Tôi hỏi cô, sao cô lại tới đây?” Cổ Việt Di tự thấy không cần thiết phải trả

lời Eva.

Eva thấy anh tránh không trả lời, cong môi cười, ngoài mặt nhìn như thoải mái,

trong lòng lại rất hồi hộp. “Đã lâu không gặp anh, nên đến đây tìm anh.” Tầm

mắt nhìn chằm chằm Kim Bối Nhi.

Nụ cười bên môi Cổ Việt Di đột nhiên biến mất, “Cám ơn cô đến đây gặp tôi, từ

hôm nay trở đi không cần cô cố ý đến đây nữa, cô có thể về rồi.”

Trong phút chốc Eva sững sờ như bị sét đánh, không thể chấp nhận vẻ mặt lạnh

lùng của anh, “Vì sao?”

Kim Bối Nhi trốn dưới áo khoác lặng lẽ xốc lên một kẽ hở lén nhìn vẻ mặt lạnh

lùng của Cổ Việt Dì, lại nhìn Eva đang buồn bực, làm méo mó khuôn mặt xinh đẹp.

Cô không kiềm được trong lòng vui vẻ muốn hô to: Ông xã, vạn tuế!

Lúc này cô thật sự, thật sự tin ông xã yêu nhất là cô.

Vi Đức vẫn sững sờ ở một bên, đảo mắt qua nhìn Cổ Việt Di, Eva và cả Kim Bối

Nhi mà anh không biết.

Thế này là thế nào? Lúc nãy tổng giám đốc còn nóng lòng như lửa đốt muốn anh đi

đón bà xã... Chẳng lẽ, bà xã mà tổng giám đốc nói không phải Eva, mà là cô gái

nằm trên sô pha?

“Cô không là gì của tôi cả, tôi không cần thiết giải thích vì sao với cô, chỉ

hy vọng từ nay về sau cô sẽ không xuất hiện ở trước mắt tôi nữa.” Giọng điệu Cổ

Việt Di không tốt, liếc xéo Eva quyết rũ động lòng người.

Eva không chịu được sự đối xử vô tình của anh, hét to: “Anh nghĩ là một câu

không được gặp anh nữa, thì em sẽ không gặp anh sao? Chẳng lẽ anh đã quên những

yêu thương trước đây của chúng ta sao?”

“Yêu thương?” Cổ Việt Di lạnh lùng cười mỉa, “ Lúc đó chúng ta ngoài lên giường

ra, còn có gì gọi là yêu sao?”

Eva kinh ngạc nhìn anh, những lời này là ý gì? Anh chỉ xem cô là đối tác? (quan hệ hợp

tác đôi bên cùng có lợi)


“Chẳng lẽ lúc trước chúng ta vốn không hề có chút yêu thương nào sao?”

“Không có!” Cổ Việt Di trả lời như chém đinh chặt sắt.

“Em không tin, nếu lúc trước chúng ta không có tình yêu, sao anh có thể đối tốt

với em như vậy?” Eva tranh cãi khàn cả giọng.

“Đối tốt với cô? Cô nghĩ sai rồi, tôi chỉ cho cô thù lao cô đáng có thôi.” Cổ

Việt Di nói đến không có tình cảm, coi như tất cả là điều đương nhiên.

Eva kinh hãi lui từng bước “Chỉ là cho em thù lao?”

Lông mày của Cổ Việt Di nhíu lại, “Cô là người thông minh, tin rằng cô hiểu

được lời tôi nói.”

“Vậy cô ta thì sao?” Eva khó chấp nhận sự vô tình của Cổ Việt Di, căm giận chỉ

vào Kim Bối Nhi, “Nếu cô ta là người tình mới của anh, tại sao anh có thể dịu

dàng với cô ta như vậy, lúc trước khi em và anh ở chung với nhau cũng không

thấy anh dịu dàng như vậy, cô ta dựa vào cái gì chứ?”

Anh đối với cô gái kia đâu chỉ là tốt,