ô, đúng, tôi nhớ ra rồi, tôi từng gặp cô ở nhà ông chủ Trình, cô
là em họ của bà Trình, tôi còn nhớ cô chỉ là một học sinh trung học.”
Tiêu rồi! Eva nhận ra cô.
Kim Bối Nhi hoảng hốt nắm chặt tay Cổ Việt Di, Cổ Việt Di cảm nhận được Kim Bối
Nhi đang hoảng sợ, đau lòng cầm chặt tay cô.
“Đúng vậy, Bối Nhi là em họ của Vũ Hi, bây giờ chính là bà xã của tôi, giờ cô
đã biết tất cả rồi. Mong rằng sau này cô không tới làm phiền tôi nữa. Vi Đức,
đưa cô Eva ra ngoài.”
Eva nghe vậy, kinh ngạc há hốc miệng không biết nên nói gì.
Vi Đức cũng sợ thiếu chút nữa hồn vía bay mất, đến khi nghe thấy tổng giám đốc
kêu tên anh mới hoàn hồn, can đảm lắm mới đi đến trước mặt Eva. “Cô Eva, mời.”
Eva tan nát cõi lòng, khó khăn lắm mới tìm được mỏ vàng này, chịu đựng nhiều
năm như vậy chỉ để nhận được sự ưu ái của anh, nào ngờ, cuối cùng không chiếm
được chút cảm tình nào, thậm chí còn bị vứt bỏ như giày cũ.
Eva cảm thấy cõi lòng đau đớn, khó nén tức giận nhìn Cổ Việt Di và Kim Bối Nhi.
“Tôi sẽ không bỏ qua các người, chờ coi!” Nói xong, xoay người đi khỏi văn
phòng Cổ Việt Di.
Kim Bối Nhi nhìn bóng dáng tức giận rời khỏi, ánh mắt oán hận kia làm cho Kim
Bối Nhi đột nhiên cảm thấy lạnh buốt từ đầu tới chân. “Ông xã.”
Cổ Việt Di như cảm thấy sự sợ hãi của Kim Bối Nhi, dùng sức ôm cô, “Đừng sợ,
nếu đã nói ra, anh sẽ chịu trách nhiệm tất cả mọi chuyện.”
Thật không? Kim Bối Nhi rất sợ, cũng rất lo lắng. Cô nhớ có người từng nói, thà
rằng đắc tội kẻ xấu chứ đừng chọc giận phụ nữ. Từ lúc có được
toàn bộ tình yêu của Cổ Việt Di, Kim Bối Nhi càng ngày càng chấp nhận chuyện
mình đã trở thành vợ của Cổ Việt Di, Cổ Việt Di chiều nào cũng cố hết sức về
nhà sớm ăn cơm với cô, đọc sách, chỉ cần hai người ở bên nhau, hình như một tất
anh cũng không rời khỏi Kim Bối Nhi.
Chỉ cần tan học, Kim Bối Nhi lập tức chạy về nhà, theo sát Cổ Việt Di, cảm nhận
dự dịu dàng săn sóc của anh.
Buổi sáng Cổ Việt Di luôn nhìn Kim Bối Nhi đến trường trước, sau đó mới chuẩn
bị đi làm, không phải anh không muốn đưa Kim Bối Nhi đi học, mà là Kim Bối Nhi
không muốn anh xuất hiện ở trường học, dù sao chuyện của Chu Đại Tràng lần
trước đã khiến cho rất nhiều cô giáo mơ ước.
Chuyện này không đùa được, ông xã là của cô, làm sao cô có thể ngốc đến mức để
ông xã đi vào miệng cọp.
Cổ Việt Di chỉnh lại áo đồng phục của Kim Bối Nhi, “Sau khi tan học phải về nhà
ngay.”
“Em biết rồi.” Kim Bối Nhi theo thói quen kiễng mũi chân hôn lên mặt Cổ Việt
Di, đáp lại sự yêu thương của anh, lúc gót chân chạm đất, cô bỗng đấm nhẹ ngực
Cổ Việt Di, nũng nịu oán giận: “Ông xã, thân hình anh rất cao.”
“Vậy sao?” Cổ Việt Di cúi đầu nhìn cô vợ đáng yêu thấp hơn mình gần một cái đầu,
“Không phải cô gái nào cũng mong được gả cho người đàn ông có thân hình cao lớn
sao?”
“Đúng vậy, nhưng mà anh rất cao, mỗi lần em đều phải kiễng mũi chân mới hôn
được anh.” Kim Bối Nhi xinh đẹp chu cái miệng nhỏ nhắn.
“Đơn giản lắm.” Cổ Việt Di ôm lấy Kim Bối Nhi, nhẹ nhàng cọ mũi với cô. “Như
vậy không phải tốt hơn sao.”
Kim Bối Nhi bị chọc cười khanh khách không ngừng, “Rất tốt, nhưng anh làm nhăn
quần áo của em rồi.”
Cổ Việt Di lập tức buông Kim Bối Nhi, lại sửa sang đồng phục giúp cô.
“Vài ngày nữa là có thể không cần mặc đồng phục rồi.”
Vài ngày nữa cô sẽ tốt nghiệp!
“Nói cũng đúng, ông xã đại thúc.” Kim Bối Nhi chu môi cười như một đóa hoa rực
rỡ. (em thích cụm ông xã đại thúc này nên không
sửa, mà sửa nghe cũng không hay, để luôn nha ^^)
Ngón tay Cổ Việt Di lướt qua chóp mũi của cô, “Sao lại có kiểu xưng hô kì quái
này, cái gì ông xã đại thúc, anh đã cảnh cáo em, không được gọi anh...”
“Ông chú.” Kim Bối Nhi cười khẽ giành nói trước.
“Còn gọi nữa!” Cổ Việt Di cố ý phụng phịu giả bộ tức giận.
“Được, được, được, không gọi là ông chú, được chưa ông... xã!” Kim Bối Nhi cố ý
kéo âm dài ra trêu đùa Cổ Việt Di.
Cổ Việt Di bị cô chọc không nhịn cười được, “Sắp muộn rồi.”
“Em đi học đây, bye.” Kim Bối Nhi lao nhanh ra khỏi cửa.
Ánh mắt Cổ Việt Di không thể rời khỏi bóng dáng của Kim Bối Nhi, trên mặt anh
lộ ra nụ cười hạnh phúc và vui sướng, mỗi ngày chỉ cần thấy khuôn mặt nhỏ nhắn
ngọt ngào không chút phòng vệ nào của cô, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Xoay người đi vào nhà, điện thoại trong phòng đã vang lên, Cổ Việt Di kinh ngạc
nhìn điện thoại chằm chằm. “Ai lại gọi đến vào lúc sáng sớm?” Anh cầm điện
thoại lên, “Alo”.
Giọng nói hấp tấp của Trình Chính Khôi từ điện thoại truyền đến: “Việt Di,
không xong rồi.”
“Xảy ra chuyện gì?” Cổ Việt Di không thích mới sáng sớm đã có người gọi điện
báo tin dữ.
Trình Chính Khôi khẩn trương nói: “Cậu bị đăng báo.”
“Đăng báo tớ?” Cổ Việt Di bị tin tức này làm giật mình, anh chưa bao giờ xuất
hiện ở giới truyền thông, sao lúc này có thể bị đăng báo?
“Hôm nay các tờ báo lớn đều đăng bài có liên quan đến việc kết hôn của cậu,
theo báo viết thì do bạn gái trước kia của cậu tung tin. Có thể là Eva hay
không? Vấn đề là Eva làm sao có thể biết chuyện cậu kết hôn?” Trình Chính Khôi
lo lắng không yên nó