Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323364

Bình chọn: 8.00/10/336 lượt.

hật đáng sợ.”

Thật ra đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ đây là đội chó săn như lời Cổ Việt Di đã

nói sao?

Mĩ Mĩ gấp gáp nhìn Kim Bối Nhi, “Cậu biết không? Hôm nay trên báo nói vợ của

tổng giám đốc điện tử Hoàng Đỉnh tên Kim Bối Nhi, là cậu sao?”

Tú Tú thở phì phò nặng nhọc, “Là cậu thật sao? Sao chưa từng nghe cậu nhắc đến

chuyện này?”

“Tớ... Tớ...” Kim Bối Nhi còn hoảng sợ chưa hoàn hồn, nhất thời nói không nên

lời.

Sóng này chưa yên, sóng khác lại lên, bỗng thấy một đám học sinh nữ đi về phía

các cô.

Có người lời nói đầy châm chọc, cười nhạo Kim Bối Nhi: “Ôi, nhìn một chút coi

ai đây nè? Vợ của tổng giám đốc điện tử Hoàng đỉnh.”

Kim Bối Nhi giận cực kỳ, ưỡn ngực trừng mắt với bạn nữ châm biếm mình, “Tớ có

phải vợ của tổng giám đốc điện tử Hoàng Đỉnh điện tử hay không thì liên qua gì

tới các cậu?”

“Nếu phải thì ở nhà để ông xã nuôi là được rồi, cần gì phải vất vả đến trường,

với tài sản của ông xã cậu còn sợ không nuôi nổi cậu sao?” Bạn nữ lạnh lùng

châm chọc.

Kim Bối Nhi tức giận nghiến răng nghiến lợi, hai mắt rực lửa như muốn bay ra

ngoài, hai tay chống nạnh, bày ra dáng người đủ giữ cửa quan (tức

là đủ sức chống đỡ)
. “Có giỏi thì nói lại

lần nữa!”

“Vì sao tớ không dám nói.” Bạn nữ đó kiêu căng giương mắt trừng Kim Bối Nhi,

“Chẳng lẽ cậu muốn đối phó chúng tớ như đối phó với Chu Thái Thường sao?”

“Cậu nghĩ rằng tớ không dám sao?” Kim Bối Nhi trừng lớn hai mắt, xăn tay áo

lên, xoay cổ chân phải chuẩn bị sẵn sàng.

Bỗng dưng --

“Dừng lại! Kim Bối Nhi.” Cô giáo lớn tiếng trách mắng, ngăn cản hành động của

Kim Bối Nhi,

Nhóm học sinh nữ nhìn thấy cô giáo đi đến, tất cả đều bỏ chạy, trốn mất dạng,

chỉ còn mình Kim Bối Nhi giận đỏ mặt, đứng im tại chỗ.

Sắc mặt cô giáo không hoà nhã chút nào, nổi giận đùng đùng đến trước mặt Kim

Bối Nhi, “Chuyện gì xảy ra?”

Mĩ Mĩ giận dữ, cảm thấy bất bình thay Kim Bối Nhi, “Là các bạn ấy chạy tới chọc

Bối Nhi trước.”

“Các bạn ấy giễu cợt Bối Nhi, nói Bối Nhi đã là vợ của tổng giám đốc thì không

cần vất vả đến trường nữa.” Tú Tú lặp lại lời nói của bạn nữ vừa rồi.

Cô giáo ngoảnh mặt làm ngơ, thản nhiên liếc nhìn Kim Bối Nhi, “Nếu em thật sự

đã kết hôn, vì sao không báo trường học một tiếng, em thử nhìn xem, trường học

vốn yên tĩnh vì việc này mà trở nên náo loạn, trước cổng còn có một đoàn phóng

viên.”

Ầm! Tất cả lý trí phút chốc nổ thành từng mảnh nhỏ, giới hạn cảm xúc của Kim

Bối Nhi đã gần như bùng nổ, cô như không thể hô hấp, lời nói của bạn học và cô

giáo giống như một thanh đao sắc bén, cắm sâu vào ngực cô.

“Việc làm của em đã quấy nhiễu đến trường học, nếu phóng viên liên tiếp tục

xuất hiện trước cổng trường, học sinh khác sẽ nghĩ như thế nào...”

“Đủ rồi!”

Kim Bối Nhi dốc toàn lực quát lớn, khiến cô giáo đang lải nhải mãi cũng sợ tới

im bặt, cả Mĩ Mĩ và Tú Tú cũng sợ hết hồn.

Gương mặt Kim Bối Nhi đanh lại, run run hỏi: “Việc em đã kết hôn và đi học thì

liên quan gì nhau? Chỉ vì em gả cho một danh nhân(người

nổi tiếng)
thì phải bị đối

xử như thế này sao?”

Lúc trước chuyện Kim Bối Nhi dùng một chân đá ngã Chu Thái Thường cao lớn khôi

ngô, từng lan truyền làm cả trường ầm ĩ một thời gian, vẻ khốn khổ của Chu Thái

Thường lúc đó cô giáo vẫn còn nhớ như chuyện vừa xảy ra, đâu dám chọc giận Kim

Bối Nhi.

Cô giáo sợ tới mức nói không nên lời, “Cô, cô, cô... Không phải trách việc kết

hôn của em.”

Không biết khi nào, rất nhiều học sinh từ từ xúm lại nơi này, đều châu đầu ghé

tai, khe khẽ nói nhỏ, thanh âm nhỏ vụn ong ong bên tai Kim Bối Nhi.

“Cậu ấy thừa nhận cậu ấy kết hôn rồi kìa.”

“Uh, nghe nói tổng giám đốc điện tử Hoàng Đỉnh lớn hơn cậu ấy mười tuổi.”

“Ôi, cậu ấy làm sao có thể yêu một ông già chứ?”

“Cổ Việt Di của điện tử Hoàng đỉnh có rất nhiều tiền, tám phần là vì tiền của

người ta rồi.”

Mỗi câu châm chọc tựa như một cây kim đâm vào Kim Bối Nhi, hơi nóng vờn quanh

mắt, không thể chịu đựng thêm nữa, hơi nóng ngưng tụ thành nước mắt, lặng lẽ

lăn trên má.

Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng, không thể tin nhìn Kim Bối Nhi, vô cùng

nghi ngờ và ngạc nhiên.

Làm sao có thể? Từ trước đến nay Kim Bối Nhi đều cho mình là kẻ mạnh, hôm nay

lại khóc trước mặt mọi người?

Mĩ Mĩ không biết làm sao, bước đến an ủi Kim Bối Nhi: “Bối Nhi, đừng khóc.”

Kim Bối Nhi cuối cùng không kiềm được uất ức, lớn tiếng khóc hết mình, “Có gia

đình thì có lỗi gì? Đã kết hôn thì không thể đi học sao? Dù sao cũng đâu phải

tớ gọi phóng viên đến.” Nói xong xoay người chạy khỏi đám người làm cô khổ sở.

Thấy Kim Bối Nhi lao tới cổng trường, các phóng viên đang giữ ở cửa sao lại bỏ

qua cơ hội tốt này, lại xông lên lần nữa.

“Cô Bối Nhi! Cô Bối Nhi!” Kim Bối Nhi bị

tức giận che mờ lý trí, không chút nể tình đối với các phóng viên có ý đồ bao

vây phỏng vấn, dốc sức vung nắm đấm, đá chân, đánh cho các phóng viên hết sức

kinh ngạc, ngã xuống đất không dậy nổi, Kim Bối Nhi ra sức đánh phá vòng vây

chạy vội đi.

Cảnh tượng này khiến cho Mĩ Mĩ và Tú Tú nhìn thấy, hoàn toàn sững sờ, các cô

biết, Bối Nhi thật sự nổ giận rồi!