Pair of Vintage Old School Fru
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323312

Bình chọn: 8.00/10/331 lượt.

“Mĩ Mĩ, Bối Nhi muốn đi đâu?” Gương mặt của Tú Tú hiện lên vẻ khiếp sợ không

giấu đi đâu được.

“Không biết.” Mĩ Mĩ cũng đoán không ra.

“Có thể về nhà hay không?” Tú Tú đoán rằng đây là khả năng duy nhất.

Mĩ Mĩ vẫn lắc đầu. “Không biết.”

“Cậu có biết điện thoại của tổng giám đốc Cổ không?” Tú Tú lại hỏi.

“Không biết.” Mĩ Mĩ thở dài.

Tú Tú trong cơn tức giận, dùng tay đẩy đầu Mĩ Mĩ qua một chút, “Hỏi cậu cái gì

cũng không biết.”

Vẻ mặt Mĩ Mĩ vô tội nhìn Tú Tú tự dưng tức giận, “Tớ thật sự không biết mà.”

“Điện tử Hoàng Đỉnh lớn như vậy, gọi hỏi tổng đài chắc sẽ biết thôi.” Cái mũi

Tú Tú hừ mạnh.

Vi Đức không nghĩ rằng chuyện tổng giám đốc kết hôn lại gây nên sóng to gió

lớn, theo như bảo vệ báo lại, trước cửa công ty tụ tập rất nhiều phóng viên của

các hãng truyền thông, người không biết tình hình đi qua, làm không tốt sẽ nghĩ

đến Hoàng Đỉnh điện tử xảy ra chuyện lớn!

Kết hôn là việc vui, chỉ vì Cổ Việt Di âm thầm cưới một cô dâu nhỏ hơn anh mười

tuổi nên khiến cho mọi người chú ý.

Từ trước đến nay Cổ Việt Di không thích xuất hiện trước giới truyền thông, vì

việc này mà tổn thương đầu óc nặng nề (suy nghĩ

quá nhiều)


Vi Đức cầm điện thoại nhìn Cổ Việt Di đang cúi đầu suy nghĩ, “Tổng giám đốc, có

một cô gái tên là Tú Tú tự nhận là bạn học của bà xã anh, nhất định muốn nói

chuyện với anh.”

Tú Tú? Anh nhớ rõ từng có một người bạn học tên là Tú Tú xuất hiện trên điện

thoại của Kim Bối Nhi, Tú Tú vì sao lại gọi điện tìm anh? Chẳng lẽ Bối Nhi đã

xảy ra chuyện?

Lòng Cổ Việt Di nhất thời cảm thấy bất an, “Tôi nghe”, anh nhận điện thoại,

“Tôi là Cổ Việt Di”

“Hả? Giọng này quen lắm nha...” Tú Tú lúc này đã quên mục đích gọi điện thoại,

suy nghĩ giọng nói này hình như đã nghe qua ở đâu.

Giờ phút quan trọng này, lại còn ở đó đoán anh là ai?

Cổ Việt Di rõ ràng trực tiếp giải thích nghi ngờ của cô, “Chúng ta từng gặp mặt

trong di động của Bối Nhi.”

“Oh, là chú của Bối Nh, không phải...” Tú Tú nghi ngờ lại sửng sốt một chút,

“Chú là chú của Bối Nhi. Chú cũng tên là Cổ Việt Di?”

Tú Tú và Mĩ Mĩ không dễ gì biết được điện thoại của điện tử Hoàng Đỉnh, phải

vượt qua rất nhiều trạm kiểm soát mới tìm được tổng giám đốc Cổ Việt Di, sao

lúc này lại là chú của Bối Nhi nhận điện thoại?

Lòng Cổ Việt Di nóng như lửa đốt, cũng không còn kiên nhẫn chơi giải đố với Tú

Tú, nín thở quát lớn trong microphone: “Nói mau, tìm tôi có chuyện gì? Có phải

là, Bối Nhi cô ấy...” Nói đến Bối Nhi, giọng anh chậm dần.

“Hôm nay trước cổng trường học không hiểu sao có một đám phóng viên đến làm Bối

Nhi sợ hãi..” Tú Tú vội vàng nói.

“Phóng viên?” Hai mắt Cổ Việt Di trợn lên.

Chuyện lo lắng vẫn xảy ra, phóng viên vẫn tìm đến trường học của Bối Nhi.

“Cháu và Mĩ Mĩ cứu Bối Nhi từ trong đám phóng viên, nhưng bạn học trong trường

học không bỏ qua cho cậu ấy, cười nhạo cậu ấy vì sao không ở nhà để cho ông xã

nuôi...” Tú Tú nói đến thở hổn hển.

Nghĩ đến Kim Bối Nhi bị bạn học chế nhạo, Cổ Việt Di đau lòng không thôi, “Sau

đó thì sao?”

“Ngay cả cô giáo cũng không bỏ qua, nói rằng tại Bối Nhi, trường học vốn yên

tĩnh trở nên rối loạn, Bối Nhi giận cực kỳ khóc lên.” Tú Tú kêu oan dùm Kim Bối

Nhi.

“Bối Nhi khóc?” Nghe được Kim Bối Nhi khóc, tim của anh giống như bị cắt một

đao.

“Cuối cùng Bối Nhi chạy đi.” Tú Tú đã nói đến chỗ quan trọng.

Cổ Việt Di từ chỗ đau lòng hoàn hồn lại “Cô nói Bối Nhi chạy đi? Là có ý gì?”

“Bối Nhi không chịu được ánh mắt khác thường từ bốn phía nhìn mình, khóc chạy

khỏi trường học, cháu còn tận mắt thấy lúc phóng viên ở cửa vây quanh Bối Nhi,

bị Bối Nhi tay đấm chân đá đánh cho người người ngã trái ngã phải, tiếp theo

Bối Nhi bỏ chạy, về phần cậu ấy đi đâu, cháu không biết. Cháu bởi vì lo cho Bối

Nhi, nên mới báo cho chú biết, xem có thể tìm được Bối Nhi hay không.” Tú Tú

rốt cục cũng nói xong.

Cổ Việt Di nghe được tin này, cõi lòng trống rỗng, “Tôi biết rồi, cám ơn cô cho

tôi biết.”

“Chú, chú sẽ tìm được Bối Nhi chứ?” Tú Tú đau lòng hỏi.

“Tôi nhất định sẽ tìm được Bối Nhi.” Cổ Việt Di thầm nói với mình, bất kể Bối

Nhi chạy đi đâu, anh nhất định sẽ tìm được cô.

“Nhất định phải tìm được Bối Nhi, cháu và Mĩ Mĩ thật sự rất lo cho cậu ấy.” Tú

Tú lại van xin.

“Hai người yên tâm, tôi cam đoan với hai người, tôi nhất định sẽ tìm được bà xã

của tôi, rất cảm ơn hai người, tôi vui mừng thay Bối Nhi vì có thể có bạn bè

tốt như hai người.” Cổ Việt Di nói xong lập tức ngắt điện thoại.

Vi Đức đứng trước mặt Cổ Việt Di, nhìn chăm chú vào Cổ Việt Di vốn đã rầu rĩ,

bây giờ lại họa vô đơn chí (liên tiếp

gặp nạn)
, “Tổng giám đốc, có muốn gọi nhân

viên công ty tìm kiếm bà xã của anh không?”

Cổ Việt Di lắc đầu, “Không, bà xã của tôi, tôi tự tìm.”

Đột nhiên, lại có điện thoại gọi đến, Vi Đức vươn tay định nhận, Cổ Việt Di có

ý bảo Vi Đức để tự anh nghe cuộc điện thoại này, anh cầm lấy ống nghe. “Mời

nói.”

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười chói tai, “Tổng giám đốc Cổ.”

“Eva?” Hai hàng lông mày của Cổ Việt Di nhíu lại vào giữa, sắc mặt phút chốc

trầm xuống.

Vi