i.
Eva! Một tiếng sét giáng xuống, lửa giận của Cổ Việt Di bốc lên ngùn ngụt, “Ả
đàn bà kia!”
Anh trả lời khiến Trình Chính Khôi hít một hơi thật sâu, “Thật sự là Eva?”
“Việc này kể ra rất dài, trên báo còn viết gì nữa?” Sắc mặt Cổ Việt Di lạnh
lùng, giọng nói lại lạnh như băng.
“Trên báo còn viết cậu cưới một nữ sinh trung học mười chín tuổi...” Trình
Chính Khôi ngừng một chút, thở ra, “Nói cậu vì bà xã mười chín tuổi mà cam tâm
làm ông chồng già, người cha nhỏ.”(nv: đại trượng phu,
tiểu ba ba ; thực sự không biết dịch thế nào, em chém thôi )
“Ông chồng già? Người cha nhỏ? Có ý gì chứ?” Cổ Việt Di quát lớn, lời nói đầy
sát khí.
“Theo nhân viên của Hoàng Đình nói, bọn họ từng thấy Cổ Việt Di trước mặt mọi
người xoa chân dùm bà xã nhỏ, thậm chí không hề để ý, trước mặt mọi người gọi
bà xã.” Trình Chính Khôi máy móc đọc một đoạn tin ngắn, “Việt Di, sự thật là
như vậy sao?”
Thì ra nhân viên của mình cũng đạp mình một cái!
“Đúng là có việc này.” Cổ Việt Di không e dè thừa nhận.
Trình Chính Khôi giật mình, oa một tiếng, “Cậu thật sự gọi Bối Nhi là bà xã
trước mặt nhân viên?” Không thể tin được, thật sự rất không thể tin được.
“Uh, lần đầu tiên tớ thấy Bối Nhi xuất hiện ở công ty, nhất thời không sửa được
đã gọi theo thói quen.” Cổ Việt Di tức giận, cố gắng duy trì giọng bình tĩnh.
“Thì ra có chuyện như vậy, Bối Nhi bây giờ ở đâu? Ở nhà hay là đi học?” Trình
Chính Khôi lo lắng cho Kim Bối Nhi.
“Đ học.” Lòng Cổ Việt Di chùng xuống.
“Chỉ mong tin tức này không cháy lan đến trường thì tốt rồi.” Trình Chính Khôi
vô cùng lo lắng.
Không chỉ Trình Chính Khôi lo lắng, giờ phút này lòng Cổ Việt Di cũng bất an
theo, hy vọng trường học chưa ai biết tin tức này, nếu không bảo Bối Nhi làm
sao đối phó?
Kim Bối Nhi ngồi taxi đến trước cổng trường, đôi mắt lơ đãng nhìn sơ qua, ngoài
ý muốn nhìn thấy trước cổng trường có bóng người nhốn nháo, rất nhiều người
trong tay cầm máy chụp ảnh thò đầu nhìn vào trong trường học.
Huh? Trường học xảy ra chuyện gì?
Tài xế quay đầu nhìn Kim Bối Nhi, nhắc nhở cô: “Cô ơi, đến trường rồi.”
Kim Bối Nhi cười nhạt, mặc kệ trường học xảy ra chuyện gì cũng không liên quan
đến cô, vài ngày nữa là tốt nghiệp, tốt nhất không nên xen vào chuyện của người
khác.
“Uh.” Kim Bối Nhi đưa tiền xe cho tài xế, cầm cặp lên, mở cửa xe.
Chân phải của cô vừa chạm mặt đất, đám người đứng trước cổng kia giống như ong
nhìn thấy mật, đổ xô lên, ai cũng tranh nhau hỏi: “Xin hỏi cô có biết cô Kim
Bối Nhi không?”
Kim Bối Nhi sửng sốt, thì ra những người này tới tìm cô?
“Các người là ai? Sao lại muốn tìm Kim Bối Nhi?” Kim Bối Nhi xuống xe, bực bội
nhăn mặt, nhìn những gương mặt xa lạ ở trước mắt.
“Chúng tôi là phóng viên.”
Nghe thấy hai chữ phóng viên, Kim Bối Nhi bỗng sửng sốt, sao phóng viên lại tìm
cô?
Thật khéo làm sao, Mĩ Mĩ và Tú Tú sớm không đến, trễ không đến, lại chọn vào
lúc này đến trường học, hai người vừa thấy Kim Bối Nhi, khuôn mặt bình tĩnh
bỗng chốc thay đổi, vẻ kích động ngoắc tay với cô, còn hét lớn: “Bối Nhi, Bối
Nhi.”
Còn chưa biết vì sao phóng viên tới tìm mình, bây giờ lại gặp hai người bạn
không làm được việc gì thành công này, vẻ mặt Kim Bối Nhi tệ đến cực điểm.
Tiếng gọi của MĨ mĩ và Tú Tú chính là đang chứng minh cho đám phóng viên đó
thấy, nữ sinh đứng trước mặt chính là bà xã trẻ tuổi của tổng giám đốc của điện
tử Hoàng Đỉnh -- Kim Bối Nhi.
Các phóng viên lập tức nắm bắt cơ hội vây quanh Kim Bối Nhi, trong phút chốc
tia sáng của đèn huỳnh quang chớp lóe liên tục, làm cho mắt Kim Bối Nhi như
không mở ra được.
Kim Bối Nhi hoảng hốt lấy tay che mặt, vung tay, kêu to đến khàn cả giọng:
‘’Không được chụp, tránh ra! tránh ra!’’
Phóng viên đâu chịu bỏ qua cơ hội, bắt đầu đặt câu hỏi: “Cô Bối Nhi, xin hỏi cô
gả cho tổng giám đốc Cổ vào lúc nào?”
Kim Bối Nhi sửng sốt một chút, lúc trước không rõ vì sao phóng viên đến tìm cô,
bây giờ đã hoàn toàn hiểu được.
Một người hỏi xong, một phóng viên lại đặt câu hỏi ngay sau đó: “Cô Bối Nhi,
kết hôn là chuyện tốt, sao hai người không tổ chức công khai?”
“Cô Bối Nhi, xin hỏi nguyên nhân cô gả cho tổng giám đốc Cổ? Không phải có con
rồi mới kết hôn chứ?”
Kim Bối Nhi đối mặt các vấn đề liên tiếp của phóng viên, nhất thời không biết
làm sao, còn thêm đèn huỳnh quang từ bốn phía lóe sáng làm người ta không mở
mắt được, cô sợ đến nỗi hoảng hốt lấy tay che mặt, hét lên: “Tôi không có!
Tôi không có!”
“Cô nói cô không có là ý gì? Là không gả cho tổng giám đốc Cổ, hay là không
phải có con mới kết hôn?”
Những vấn đề bén nhọn liên tục đặt ra, Kim Bối Nhi chưa từng gặp phải trường
hợp này, hoảng sợ đứng chết trân tại chỗ.
Mĩ Mĩ và Tú Tú thấy Kim Bối Nhi gặp nạn, vội bước nhanh đến, nghĩa vô phản cố (vì
việc nghĩa không chùn bước) dũng cảm
tiến tới, vọt vào đám người, tóm lấy Kim Bối Nhi đang tay chân rối loạn thoát
khỏi vòng vây, ba người bước nhanh vào trường học.
Mặt Kim Bối Nhi không còn chút máu tựa vào bức tường trong lớp học, đứng ngây
người, thở hổn hển, “Làm tớ sợ muốn chết, t
