đao, hơn nữa góc cắt của đao như vậy gặp phải cao thủ chân chính, dù
cho em may mắn làm hắn bị thương cũng chỉ có thể đả thương ngoài da,
trong lúc đó tốt nhất là phải khống chế ở góc 45-60 độ…”
Triển Du tức giận trong lòng, làm gì còn nghe lọt tai lời dạy của hắn, chỉ dựa vào kiến thức trước nay của cô,
nhanh chóng huy động chân tay, chỉ muốn cho Nam Khôn vài nhát đao để hả
giận thôi.
Nam Khôn hiểu rõ động cơ trả thù của
Triển Du xuất phát từ đâu, lúc bắt đầu chỉ phòng thủ chứ không tấn công, như là đang cố ý đùa với Triển Du.
Sau vài hiệp, hắn bỗng nhiên làm khó dễ, khiến cho Triển Du không thể không đổi công thành thủ, không bao lâu
sau cục diện đã tan tác.
Hắn cướp lấy đao của Triển Du, bắt lấy
hai tay cô đặt cô lên vách tường, đầu gối giữ chặt lấy hai chân đạp loạn xạ của cô, ghé sát vào bên tai cô giễu cợt: “Mọi người đều nói tức giận là vì quan tâm, em giận đến độ muốn giết tôi, chắc phải quan tâm nhiều lắm nhỉ?”
So với Aki dịu dàng đáng yêu, Nam Khôn
phát hiện ra Triển Du phản nghịch lãnh diễm dường như càng kích thích
hứng thú chinh phục của hắn hơn – Aki đối với mình mà nói có thể xem như một vật cưng, mà Triển Du chưa từng bị Rini tàn phá, cũng không tồn tại quan hệ nô bộc với hắn, hai linh hồn ngang hàng nhau, thắng được trái
tim kia tất nhiên sẽ có cảm giác thành tựu cùng thỏa mãn hơn.
Hơi thở ấm áp như đang trêu đùa bên tai Triển Du, cô vô ý nghiêng đầu đi rồi lại đột nhiên trừng mắt nhìn hắn: “Mẹ nó, đừng có mà tự giáp vàng lên mặt mình, buông ra!”
“Sau khi buông ra hai ta lại đánh tiếp sao?” Nam Khôn thay đổi tư thế, đùi chen vào giữa hai chân cô gắt gao chống
đỡ, dùng chính thân hình cao lớn của mình ngăn chặn cô lại, hiếm khi tâm tình tốt như vậy thương lượng với cô, “Trong căn phòng này hiện giờ
chỉ còn thừa lại một cái giường lớn còn ra hình dáng, đánh tiếp thì chỗ
ngủ của tôi cũng bị mất, hay là chúng ta thay đổi phương thức, ngồi
xuống nói chuyện đi?”
Miệng cùng gương mặt của Triển Du cũng
sắp bị ép cho biến hình, thân thể cũng không thể thoát ra, xấu hổ và
giận dữ vô cùng, chỉ thở hổn hển nói: “Anh cho rằng mỗi người đều vô
sỉ như anh sao? Tài nghệ không bằng ai, tôi không có gì để nói, thả tôi
ra, tôi phải về phòng ngủ!”
Nam Khôn nở nụ cười: “Đêm nay là tự em chạy tới phòng tôi mà.” Thịt đến miệng, em nghĩ tôi có thể để cho nó vụt mất sao?
Triển Du quả thật không thể nhịn được nữa, khiêu khích nói: “Vậy anh cứ để tôi ở trong phòng anh thử xem.”
Xem đêm nay tôi có cơ hội thiến anh không!
Thật sự muốn tôi phải đổ máu em mới nguôi giận sao?
Nam Khôn nén tiếng thở dài, ánh mắt sáng quắc nhìn Triển Du nửa ngày, sau đó đôi tay nắm chặt tay Triển Du hơi nới lỏng.
Hắn biết rõ trong nháy mắt khi hắn nới lỏng tay cũng đủ để Triển Du tùy ý ra tay.
Quả nhiên, Triển Du cho là hắn mỏi nên
thay đổi tư thế, trong nháy mắt khi hắn buông ra, thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, như đang làm ảo thuật lấy thanh chủy thủ dự bị từ trong túi
quần ra, cánh tay ngọc vung lên, lưỡi dao MT đột nhiên nhắm thẳng đến
cánh tay hắn.
Cô cho rằng nhất định Nam Khôn sẽ đề
phòng cô, làm sao ngờ được người nào đó lại để cô tùy ý chém, cuối cùng
nếu không kịp thời thu lực lại thì có thể chém rụng cả cánh tay của Nam
Khôn cũng không chừng, vậy mà Nam Khôn cũng bị cây đao quân dụng khoét
sâu hai tấc, may cũng không phải quá sâu.
Triển Du choáng váng, miệng há hốc, mặt tràn đầy kinh ngạc nhìn hắn.
Nam Khôn cũng không hề nhìn vào cánh tay máu chảy ròng ròng của mình, đôi mắt đen sâu thẳm vẫn chiếm trọn cô: “Như vậy đã bớt giận chưa?”
Có một số việc làm ra sẽ phải trả giá
thật nhiều, nếu không vĩnh viễn cũng không có cách nào cứu vãn, vì vậy
sẽ mất đi thứ gì đó.
Đêm đó lồng ngực hắn mang theo lửa giận
ngập trời, không tìm được nơi giải tỏa, vì vậy Triển Du là “người khởi
xướng” đương nhiên sẽ là đối tượng để hắn xả giận, hắn làm ra chuyện như vậy thật sự không phải là vì Triển Du hiện tại mà nhằm vào hành vi lừa
dối trước kia của cô.
Đêm nay hắn nguyện trả một cái giá thật
lớn, không phải vì cảm giác tội lỗi quấy phá, chỉ là bởi vì hắn muốn
tiến thêm một bước nữa với Triển Du. Thời gian vội vã trôi đi, hôm nay đã đến “sinh nhật” của Triển Du, rõ ràng chỉ là một vở kịch vậy mà Nam Khôn
lại làm như thật, trong danh sách khách mời không chỉ có họ hàng thân
thiết nhà họ Nam mà còn có các thương nhân và quan chức chính phủ, thậm
chí các đồng nghiệp trong ngành buôn bán vũ khí của châu Á.
Mọi người tìm trăm mối cũng không có
cách nào hiểu nổi vì sao Nam Khôn từ trước đến giờ vẫn rất an phận lại
đột nhiên khoa trương công khai tình cảm yêu đương của mình như vậy,
nhưng đều vô cùng nể mặt, không những tự mình đến mà đang mang theo lễ
vật giá trị.
Triển Du cũng hoài nghi tên này lấy danh nghĩa “sinh nhật Aki” để vơ vét tài sản – tùy ý lấy ra một trong những
món trong đống quà cao ngất kia cũng bằng hai ba năm tiền lương của cô.
Số ít thân tín biết Nam Khôn đã có hôn ước với nhà họ Đoàn nhìn thấy tư thế phù chính (từ thiếp lên vợ lớn) của vật cưng này cũng đều phải âm