n cũng đã đến rồi, sao phải vội vã thế.”
Tay Triển Du cầm nắm cửa nhưng lại không vặn được! Cô xoay người lại thật mạnh, hung dữ trừng mắt nhìn Nam Khôn, chế nhạo: “Không phải anh thấy không thoải mái sao?! Không thoải mái chỗ nào hửm? Em thấy anh ngứa da mất rồi, hay là em gãi cho anh nhỉ?!”
Nam Khôn cười ha ha, ôm cô vào trong lòng, hài hước nói: “Anh đúng là không thoải mái mà, lòng anh ngứa ngáy nửa tháng nay rồi.”
Triển Du liếc hắn, mỉa mai: “Tim anh toàn một ổ trùng, mau đi lấy thuốc trừ sâu mà diệt đi, nếu thuốc hiệu quả thì bao anh tiền thuốc luôn.”
Nam Khôn bật cười: “Từ 800 năm trước
anh đã luyện một bộ bách độc bất xâm rồi, đừng nói là diệt trùng, thuốc
trừ sâu DDVD cũng không dùng được, phương thuốc duy nhất có tác dụng chỉ có em thôi, thế nào? Ha ha.”
“Diệt cái đầu anh…ưm!”
Nụ hôn nặng nề rơi trên môi Triển Du,
đầu lưỡi linh hoạt của Nam Khôn không cho cô thời gian chống trả, bỗng
nhiên cạy mở môi cô ra, đuổi theo đầu lưỡi của cô, trằn trọc triền miên, dần dần không còn kiêng nể gì cả.
Triển Du trừng mắt liếc hắn, hơi tránh né hắn, còn chưa kịp nói gì thì đôi môi đã bị hắn chiếm mất.
Không thể kháng cự nụ hôn phách đạo mang theo vẻ dịu dàng cùng sủng ái, trằn trọc xâm nhập, một cảm giác choáng
váng xuất hiện trong đầu, thân thể Triển Du run rẩy, tất cả kháng cự đều bị sự trêu đùa tuyệt hảo của người đàn ông này dần dần hóa thành tiếng
thở dốc.
Đến khi Nam Khôn chịu buông cô ra, Triển Du chỉ cảm thấy mình đang lên cơn sốt, thiêu cháy khiến toàn thân cô khô nóng.
Cô hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói: “Được rồi, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, anh đã không còn việc gì nữa, em phải về đây.”
Đêm nay nếu thật sự ở lại đây, ngày mai nhất định sẽ bị cái miệng rộng của Hình Thiên rủa cho chết.
Nam Khôn cũng không nghĩ nhiều như vậy, mạnh mẽ ôm lấy cô, khẽ cười nói: “Em yêu, vẫn chưa đến hừng đông mà.” Đừng có mà mơ mộng hão huyền. Nguồn bị nhảy chương. Mời các bạn đọc chương tiếp theo!!! Một đêm mộng đẹp, sáng hôm sau chưa đến 6h30 thì đồng hồ sinh học của Triển Du đã vang lên.
Nam Khôn vẫn chưa dậy nhưng cánh tay lại bá đạo vòng qua lưng cô, Triển Du muốn thử dịch khỏi hắn, vừa mới cử
động thì Nam Khôn đã vô thức siết chặt lại.
Triển Du bất đặc dĩ, gian nan xoay người lại, hôn lên môi hắn, nhẹ nhàng nói: “Anh yêu, em phải về rồi.”
Nam Khôn vẫn nhắm mắt hôn lung tung lên mặt cô: “Ngoan, ngủ với anh một lát nữa.”
“Nhưng mà em không ngủ được.”
Triển Du vươn tay vuốt hàng mi đen như mực của hắn, lẳng lặng nhìn gương mặt lạnh lùng cương nghị giờ phút này được đôi hàng mi dày rậm phụ trợ
trở nên nhu hòa lạ thường, khóe miệng không ngừng mang theo nụ cười vui
vẻ làm say lòng người.
Tình tứ ngọt ngào vô cùng, nhớ tới câu
nói cuối cùng tối hôm qua Nam Khôn nói với cô, trong lòng Triển Du dâng
lên nỗi cảm động cùng tình yêu khôn cùng, ánh mắt cũng không kìm được mà toát lên vẻ si mê, cô nói: “Tứ gia có phải anh đã hạ thuốc gì cho em không.” Bằng không sao em có thể thích anh như vậy chứ.
Trước khi gặp Nam Khôn cho tới giờ Triển Du đều không biết mình lại có thể si mê một người đàn ông như vậy, cô
từng cho rằng sự yêu mến cùng hâm mộ của cô với Mục Hàn đã là cực hạn
trong cuộc đời này của cô rồi, chỉ sợ người đàn ông khác không có khả
năng làm cho cô sùng bái như vậy. Thật sự không ngờ có một ngày Nam Khôn lại như một viên đạn bọc đường uy lực lạ thường công thành chiếm đất,
dễ dàng tấn công vào trái tim đã đóng chặt của cô.
Loại cảm giác này rất đẹp mà trong hai mươi năm cuộc đời cô chưa từng trải nghiệm, rất mới mẻ và kích thích.
Mình thích người đàn ông này từ khi nào ấy nhỉ?
Cho tới bây giờ Triển Du chưa từng nghĩ
tới vấn đề này, hình như trong lúc vô tình đã thích hắn, sau đó với tính cách quyết đoán dám yêu dám hận của cô dường như cũng không làm cho cô
do dự quá lâu đã chấp nhận sự thật cô đã bị người đàn ông này hoàn toàn
kích thích hormone tình yêu.
Nam Khôn vốn vẫn chưa mở mắt, nghe thấy
câu nói vừa rồi của Triển Du mới đột nhiên mở to mắt ra, giữ im lặng
nhìn cô rồi đột nhiên nở nụ cười: “Không ngủ được? Vậy làm một bài tập thể dục buổi sáng với anh đi.”
Nói xong hắn ôm lấy người trở mình, còn
dùng thứ hung khí nóng bỏng hùng dũng oai vệ khí khách hiên ngang giữa
hai chân cọ cọ vào đùi Triển Du.
Hai người không một mảnh vải che thân, lửa tình nóng bỏng truyền thẳng đến huyệt thái dương của Triển Du.
Cô nói: “Anh muốn em bị bại lộ thân phận thì anh cứ làm đi.”
Ai ngờ Nam Khôn lại không cho là đúng: “Anh có việc thương lượng với Mục Hàn, để anh gọi điện gọi anh ta tới, xong
việc em sẽ về cùng anh ta, sẽ không ai nghi ngờ gì đâu, hơn nữa hôm nay
là cuối tuần, bọn em lại không đi làm, gấp cái gì?”
Tuần sau Vpbcs bắt đầu đưa vào sản xuất, công tác nghiên cứu của bọn họ cũng tạm thời ngừng lại, canh phòng của
Tây Đảo so với Xích Thủy chỉ có hơn chứ không kém, ban ngày căn bản
không có cơ hội “làm việc”, bây giờ Triển Du trở về cũng chỉ làm ổ trong phòng chơi máy tính.
Rất vất vả mới bắt được cơ hội như vậy, làm sao Nam Khôn cam lòng từ bỏ chứ, x