Old school Swatch Watches
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327610

Bình chọn: 8.5.00/10/761 lượt.

n lực đẩy lại. Bạch Chỉ gật đầu. Bạch Uyên muốn về phe thái tử hiển nhiên sẽ không muốn thông đồng cùng phe tam hoàng tử là Mộ Đồ Tô. Bạch Uyên là người thông minh, không muốn lây dính tanh tưởi vào người.

“Vậy phụ thân có dự định gì không?”

“Bây giờ, Mộ tướng quân khải hoàn mà về, được sủng ái nhất. Vô duyên vô cớ đưa ra giải trừ hôn nhân, là chuyện hết sức không được lòng. Cho nên chỉ phải để ngươi cấu kết cùng nam tử khác, làm cho tự Mộ tướng quân đưa ra giải trừ hôn ước!”

Bạch Chỉ vô cùng đau đớn, “Thanh danh nữ nhi ở Tô thành quét rác, mới đến kinh thành, lại phải trải qua chuyện này sao? Mệnh nữ nhi thực khổ.”

“Lần này là làm thực. Cha đã nhìn trúng mục tiêu, đương kim tân khoa Trạng nguyên, Triệu Lập.”

Bạch Chỉ nghi hoặc, ” Làm thực như thế nào?”

“Mỹ nhân kế, nếu như không mắc câu, ta sẽ chuẩn bị xuân dược cho ngươi. Bá vương ngạnh thượng cung!”

“…” Tội gì, lại là chiêu này? Bạch Chỉ nổi giận.

“Ngày mai tiệc đầy tháng, Triệu Lập sẽ đến đây chúc mừng, ngươi tất nhiên nên hiểu rõ phải làm như thế nào .”

Bạch Chỉ mím môi, không tình nguyện cho lắm gật đầu. Nhìn mà xem, tiệc đầy tháng, cũng mang theo tính kế, có thể thấy được Bạch Uyên không phải thật tình yêu thương cháu gái ngoại của hắn. Như thế, Bạch Chỉ cảm thấy, bản thân còn không tính quá mức bi ai.

About the Đêm tiệc rượu đầy tháng đó, Bạch Chỉ mặc vào bộ xiêm ý Bạch Uyên cố ý yêu cầu, váy bách hợp màu thủy lam, tóc mây nhẹ cắm một cây kim bộ diêu. Hồng Kiều tỉ mỉ vì nàng thoa son bột nước, không lâu sau, một mỹ nhân xinh đẹp hiện ra trước gương đồng.

Hồng Kiều rất đắc ý nhìn Bạch Chỉ, “Tiểu thư, người thật đẹp, em thấy khách khứa đêm nay, đều phải thần phục dưới chân của tiểu thư.”

Bạch Chỉ nhìn bản thân trong gương đồng, so với bình thường có tinh thần rất nhiều. Hai tròng mắt có thần, bên trong mắt ẩn chứa nhu hòa, hơi hơi nháy mắt, còn mang theo mấy phần tà mị. Bạch Chỉ cũng tự giác rất tốt. Như thế, tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập nhất định có thể thu phục. Trước mắt Tân khoa Trạng nguyên chưa tỏ rõ theo phe nào, Bạch Uyên muốn mượn sức hắn trở thành người thái tử. Nhưng Bạch Chỉ đáp ứng an bày này, là cảm thấy hắn trung lập, vừa dịp bản thân có thể tự bảo vệ mình, thứ hai là có thể thuận tiện lôi kéo Bạch Uyên, để hắn không cần tham dự vào trận chiến “đoạt ngôi vị hoàng đế”.

Nghe nói Triệu Lập tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tài trí hơn người, mới có hai mươi ba tuổi, chưa có hậu trường, bản thân tự mình đi lên chức vị tân khoa Trạng nguyên. Bạch Chỉ cảm thấy vừa lòng, hi vọng mỹ nhân kế có thể thực thi thành công, nếu thật sự không được, cũng chỉ có thể dùng ám chiêu kia.

Trăng lên, yến hội sắp bắt đầu, tân khách nối liền không dứt. Bạch Chỉ ngồi ở trong phòng, nghe Hồng Kiều liên miên lải nhải nói: “Hôm nay thật nhiều người, ngay cả đương triều Vân hữu thừa tướng cũng đến chúc mừng. Mặt mũi lão gia ghê gớm thật.”

Chỉ là quan ngũ phẩm, có thể mời được nhất phẩm thừa tướng, xem ra Bạch Uyên ở trong quan trường như cá gặp nước.

“Giúp ta nhìn xem tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập năm nay lớn lên bộ dáng như thế nào.” Nghe không bằng nhìn, tài trí hơn người, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nếu lớn lên bộ dạng không thanh nhã, Bạch Chỉ cảm thấy, nàng còn đa nghi một cửa này.

Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ cố ý muốn đi tìm hiểu một người, không khỏi hiểu sai, “Tiểu thư nhìn trúng hắn ?”

“Đúng thế.”

Hồng Kiều không nghĩ Bạch Chỉ trực tiếp như thế, mặt đỏ lên, chạy trốn. Bạch Chỉ thấy bộ dáng Hồng Kiều thẹn thùng, không khỏi cảm khái, nàng có phải rất không e lệ hay không, dù sao cũng là cô nương mười chín.

Bạch Chỉ mới chờ một chút, cửa phòng liền bị một người đá văng. Bạch Chỉ chấn kinh, vội đứng lên hướng cửa nhìn lại, đã thấy Liễu Như đứng ở trước cửa, hướng nàng hì hì cười. Bạch Chỉ giật mình, “Biểu muội? Tại sao ngươi lại lên kinh thành ?”

Liễu Như từ trên xuống dưới đánh giá Bạch Chỉ tỉ mỉ ăn vận, “A, Hồng Kiều thực không nói dối, nhanh như vậy đã dời mục tiêu, thích tân khoa Trạng nguyên năm nay?”

Bạch Chỉ rõ ràng nhìn thấy trong mắt Liễu Như ánh lên hèn mọn, nàng không cho là đúng, “Đúng vậy.”

“Nghe nói Bùi gia Cửu công tử bây giờ sinh tử chưa biết, lúc trước không biết ai đã nghiêm cẩn nói với ra, không phải hắn không được, hiện tại mới bao nhiêu?” Liễu Như trào phúng nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ cũng không giận, nói sang chuyện khác: ” Chớ không phải là biểu muội ở Đồng thành bị ghét , đến kinh thành du ngoạn?”

Liễu Như ngồi xuống cạnh bàn trà, rót một chén nước, uống vào bụng, “Ngươi đổi nha hoàn ? Thanh Hà đâu?”

“Lập gia đình .” Bạch Chỉ cũng ngồi xuống.

“Ngươi biết Thanh Hà hoài đứa nhỏ của ca ta sao?”

“…” Bạch Chỉ vốn cũng muốn rót cho bản thân một chén nước, nghe Liễu Như nói như vậy, động tác đổ nước dừng một chút, liếc Liễu Như một cái, “Sao ngươi biết?”

“Liễu Như đến nhà của ta đi tìm ca ta. Ta vừa vặn nhìn thấy . Đứa nhỏ của nàng mất rồi sao?”

Bạch Chỉ thuận lợi rót một chén nước, đưa đến bên miệng mân một ngụm, “Ừ” một tiếng, có chút không yên lòng. Liễu Như lấy tay chống đầu, bình tĩnh nhìn ánh nến trên bàn trà, “Nàng nên hận ca