Đồ Tô đang cởi áo…
Bạch Chỉ không hiểu, hắn quá nóng ?
Mộ Đồ Tô không nói hai lời, trực tiếp đem chân nàng túm qua, trực tiếp vói vào trên bụng hắn.
Bạch Chỉ đột nhiên trợn to mắt, nhìn Mộ Đồ Tô mày cũng không nhăn một chút. Hắn thế nhưng đem chân lạnh như băng của nàng vói vào trên bụng, ấm áp từ lòng bàn chân vọt tới, không chỉ ấm đôi chân nàng, còn nóng ánh mắt nàng. Hắn chăm sóc người, thật khờ.
“Nhìn cái gì vậy? Không có lò sưởi cho nàng sưởi, chấp nhận một chút.” Mộ Đồ Tô đưa tay che đôi chân đông lạnh của nàng, ấm áp nhanh hơn.
Đôi tay ấm áp của hắn cũng sắp lạnh như chân nàng. Bạch Chỉ nhìn hắn cởi áo khoác, quần áo lại mở ra, cho dù nam nhân có nhiệt huyết thì nhiệt độ cơ thể cũng sắp tiêu xài hết, rất không chú ý giữ ấm. Bạch Chỉ nắm áo khoác lên, phủ thêm cho hắn. Mộ Đồ Tô ngẩng đầu nhìn, Bạch Chỉ hơi kỳ quái quay đầu: “Nhìn cái gì vậy? Ngươi không có nhiệt độ cơ thể , chân ta không ấm nổi .”
Hai người không tiếp tục nói chuyện. Cho đến khi chân hơi ấm, nước cũng sôi. Mộ Đồ Tô mới buông tay ra, mang chậu gỗ ra xúc tuyết, lại đem nước ấm trong nồi đổ vào, thử thấy nước ấm, đưa đến dưới chân Bạch Chỉ. A Phúc ngồi ở bên cạnh, nói với Bạch Chỉ: “Ta cũng muốn rửa chân cho ấm áp, đáng tiếc củi lửa chỉ đủ đun một chậu nước.”
Bạch Chỉ lúc này mới hiểu rõ, vì sao hắn không chọn dùng nước ấm vì nàng ấm chân, mà dùng nhiệt độ cơ thể hắn. Củi lửa căn bản không đủ duy trì như vậy.
Nháy mắt một cái, Mộ Đồ Tô đã đem nước ấm đưa đến dưới chân nàng.
“Nàng rửa đi. Cho chân ấm áp.”
“Ưm. Cám ơn tướng quân.”
“Muốn cảm tạ ta, lấy thân báo đáp đi.”
“…”
About these ads Khi đoàn người Bạch Chỉ ra Vô Hồi Lâm, đã gần hoàng hôn. A Phúc không thể đi ra, ba người ở cửa Vô Hồi Lâm cáo biệt. Kỳ thực Bạch Chỉ không muốn cùng Mộ Đồ Tô trở về quân doanh, nàng muốn trở về Tô thành, cùng Liễu thị trải qua những ngày trên núi, cướp một nam tử lên núi thành thân sinh con, vô cùng đơn giản, tựa như Thanh Hà. Mượn cơ hội này, làm cho Bạch Uyên cho rằng nàng đã chết, xong hết mọi chuyện.
Nhưng nàng không thể làm như vậy, Bùi Cửu còn chưa rõ tung tích, còn có Bạch Thuật – đứa con Liễu thị yêu nhất. Nàng còn có những ràng buộc chưa xong, cho nên không thể giả chết chạy trốn.
Dọc theo đường đi, Bạch Chỉ đều bị Mộ Đồ Tô nắm tay đi ra . Nàng cảm thấy rất kỳ quái, lại cảm thấy có tình có lý, quả thật nàng cần người dắt mới có thể an toàn hành tẩu thoát ra. Ra khỏi Vô Hồi Lâm, Bạch Chỉ liền muốn qua cầu rút ván, tránh khỏi tay Mộ Đồ Tô.
Mộ Đồ Tô sao có thể cho phép con bạch nhãn lang này làm như vậy? Gắt gao nắm chặt, nhất quyết không buông tay, cho dù làm đau nàng, cũng không thả. Bạch Chỉ giận, “Tướng quân, tự trọng.”
Mộ Đồ Tô dắt môi cười, “Bản tướng quân thật đúng không biết tự trọng là cái gì.”
Một khi người ta trở nên không biết xấu hổ, là thật không có cách nào làm gì hắn . Bạch Chỉ thấy Mộ Đồ Tô như vậy, cũng không lại tiếp tục từ chối. Tùy ý hắn cầm, cho đến trước cửa quân doanh. Tiểu binh trông coi thấy có người tới, đôi mắt sáng ngời, hướng bên trong kêu, “Mộ tướng quân đã trở lại, Mộ tướng quân đã trở lại.” Bản thân tự mình tiến lên nghênh đón Mộ Đồ Tô.
Lúc hắn nhìn thấy, Mộ Đồ Tô nắm chặt tay nữ nhân của Bùi Cửu công tử, đôi mắt tiểu binh trừng to như chuông đồng. Đây là có chuyện gì a?
Mộ Đồ Tô không để ý tới khác thường của tiểu binh, trực tiếp hỏi hắn, “Bùi lão tướng quân cùng Bùi Tiên Phong hiện tại như thế nào?”
Đôi mắt tiểu binh phai nhạt xuống, “Lúc Bùi Tiên Phong được đưa trở về, hai chân đã tàn phế, quân y không thể trị khỏi. Bùi lão tướng quân cũng không quá tốt, cả người thối rữa, ngứa ngáy vô cùng, như vạn con côn trùng cắn xương. Quân y nói bên trong có hoa độc của Nam Chiếu.”
Mộ Đồ Tô hung hăng nói: “Độc nhất là lòng dạ đàn bà, Nam Chiếu đại công chúa, quả nhiên không đơn giản.”
Kết quả như vậy, đối với người đã biết trước như Bạch Chỉ mà nói, cũng là ngoài ý muốn. Năm đó, hai chân Bùi Thất tàn tật , nhưng Bùi lão tướng quân là lông tóc không tổn hao gì trở về, tại sao lại trúng độc? Chẳng lẽ đã cải biến cái gì? Do nàng cứu Mộ Đồ Tô? Hay do… Bùi Cửu gia nhập?
Bạch Chỉ kích động hỏi: “Vậy Bùi Cửu công tử đâu?”
Đôi mắt tiểu binh trông coi ảm đạm, “Không hề có tin tức. Lỗ thiếu tướng dẫn dắt một đám tinh binh, không ai sống sót.”
Một vị quan quân nghênh đón Mộ Đồ Tô vội vàng đến đây, nhìn thấy Mộ Đồ Tô, lập tức quỳ một gối xuống trước mặt Mộ Đồ Tô, “Mạt tướng ngu dốt, không thể kịp thời cứu ra Mộ tướng quân, tội đáng chết vạn lần.”
“Xin đứng lên, đã không quan hệ, hết thảy chờ chỉ huy nói.”
“Tướng quân, đây là thư Huệ phi nương nương đưa cho người. Huệ phi nương nương nói, nếu như hai tháng còn chưa tìm được tướng quân, trực triếp đốt phong thư này đi.” Mộ Đồ Tô tiếp nhận lá thư, cẩn thận nhìn xem, sắc mặt càng thêm trầm, ánh mắt dễ nhìn ám xuống, hắn xem xong thư liền quăng vào hỏa đài, đốt thành tro tàn. Hắn không nói hai lời, đi thẳng tới chỉ huy doanh, những quan quân khác theo đuôi sau đó.
Bạch Chỉ vốn định theo vào, nhưng nàng không phải “Quan quân”, không được tham nghị. Nàng chỉ có
